Nơi chỉ dành cho chúng ta
 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Latest topics
Navigation
 Portal
 Diễn Đàn
 Thành viên
 Lý lịch
 Trợ giúp
 Tìm kiếm
Diễn Đàn
Affiliates
free forum

Top posters
kisslove
 
BooM
 
ivant
 
gay85_timban
 
Lyrim
 
Admin
 
Kim +
 
huuthien
 
supcua
 
soidabuon
 

Share | 
 

 Lantern !!!

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Kim +
Người thành phố
Người thành phố



Bài gửiTiêu đề: Lantern !!!   11/9/2009, 7:32 pm

Lantern

Tác giả:fizzgig



Preface

Liệu tình yêu có phải là trò cút bắt?
Liệu tình yêu có giống như chiếc lồng đèn kéo quân, người này chạy theo người khác, nối đuôi nhau một cách vô vọng, để rồi nhận ra đây chỉ là một vòng tròn vô tận, kéo nhau đi mà không biết điểm dừng?
Trung thu là Tết thiếu nhi, thế sao lại làm cho người lớn lại xao xuyến, bất chợt bồi hồi rồi lại nhung nhớ khôn nguôi?
Nhưng liệu người ấy có lớn thật chưa? Hay vẫn còn thiếu nhi lắm lắm?


Preliminary Chapter

- Thế chẳng phải hôm qua tao kêu mày qua nhà tao đấy thôi. Lười chảy thây ra không muốn qua rồi bây giờ ngồi ăn vạ với tao đấy hả? – Quang hét lớn vào điện thoại,.
- Có phải là tao khônng muốn qua đâu. Sao lại cứ khăng khăng đổ tội cho tao thế hả? Có trách thì trách cái ông nào tự nhiên ra cái luật ra đường phải đội mũ bảo hiểm. Mà mày cũng biết từ nhà tao chạy xe qua nhà mày cùng lắm cũng hết có 3 phút. Thế thì đội làm gì cho mệt xác. Hành nhau cho lắm vào. Chẳng hiểu mấy hôm nay tao ăn trúng cái gì mà đi đâu cũng toàn gặp “bồ câu” nên tốt nhất tao nằm nhà cho nó sướng cái thân già này. – Quân lí sự.
- Sao tao mới nói có 1 câu mà mày đã sủa oang oảng lên rồi hả? Bộ mấy bữa nay nằm nhà, ngứa mồm nên bây giờ tranh thủ xả đúng không? Mới có 20 tuổi đầu mà đã than già.
- Thế dấy. Bạn bè thế đấy. Mày coi tao không bằng 1 nửa con Súp Lơ nhà mày. Mà đúng là chủ nào tớ nấy thật. Nhìn mày như thế này tao cũng không ngạc nhiên khi con Súp Lơ đấy luôn cầm đầu mấy đám chó trong xóm. Lạ một cái nó là chó cái mới sợ chứ. Nó mà là chó đực thì chắc cũng ngang hàng với mày chứ chẳng đùa đâu.
- Tao không có rảnh ngồi đây lí sự cùn với mày. Tối nay trung thu, bằng mọi giá mày cũng phải vác xác mày qua đây làm xe ôm cho tao.
- Ơ! Thằng này hay nhỉ? Trung thu là Tết của thiếu nhi. Mày cũng hí hửng để làm gì. Nói trước với mày là năm nay tao không đi rước lồng đèn với thằng em họ của mày đâu nhá. Năm ngoái làm tao tởn đến già. Tự nhiên hai thằng 20 tuổi đầu, to đùng đùng, lại đi giữa nguyên 1 đám con nít. Quê bỏ xừ.
- Ừ thì tao xin lỗi. Tại năm ngoái bà dì tao bận đột xuất nên giao cho tao cái trách nhiệm cao cả với cái thằng trời đánh đấy. Chứ mày nghĩ tao cũng có sung sướng gì hơn đâu cơ chứ. Nhưng năm nay tao hứa với mày là sẽ hoành tránh hơn nhiều. Mày đi với tao bảo đảm không vui không lấy tiền.
- Okie. Vậy tao tạm thời tin mày thêm lần nữa vậy. Mà tao nói trước cho mày biết là lần này mày mà làm tao hố hàng nữa là lần sau tao sẽ đích thân dàn xếp mấy vụ ăn chơi đập phá, chứ để vào tay mày, tao ăn ngủ không yên.
- Ăn nói bậy bạ. À! Nhớ là tối nay mày nhớ mặc vest nhé. Đi giày tây nữa. Nói chung là mày thấy trên TV người ta ăn mặc sang trọng như thế nào thì cố mà bắt chước lấy. Thêm cà vạt nữa cho nó đủ bộ.
- Tao đi ăn Tết trung thu, chứ có phải đi hỏi vợ cho mày đâu mà sao ăn mặc sang trọng thế? Vậy hóa ra tối nay hoánh tráng thật á? Nói tao nghe coi ở đâu cho tao đỡ hồi hộp.
- Rất tiếc đây là bí mật không thể bật mí được. Nói chung là từ giờ cho đến 6 giờ tối, mày làm sao cho tao đỡ mất mặt khi đi chung với mày là được. Nên nhớ là tầm quan trọng và hoành tráng của phi vụ lần nay thuộc vào loại khủng hoảng đấy nhớ. Super đấy.
- Xời! Cái gì chứ ăn chơi và trưng diện là nghề của chàng. Yên tâm. 6 giờ đúng không. Trần Nhật Quân đây không để cho Vũ Hoàng Quang thất vọng đâu. Nhân tiện cho tao hỏi luôn, sao ba mẹ mày hồi đấy không đặt tên cho mày là Bàng Quang nhỉ? Nghe hay hơn nhiều. – Quân cười lớn.
- Tối nay mày chết với tao. Bye.
Quang cúp máy mà tự nhiên thấy nao nao trong lòng. Chẳng phải tại vì nó giận thằng Quân bì cái mồm ăn nói thọc gậy bánh xe của nó mà vì nó đang thấy vui vui khi có một thằng bạn như thế.
- Chẳng biết lượm ở đâu ra cái thứ đấy nữa không biết. – Quang tự nói rồi tự cười.

Chapter 1

Quang có một cái vẻ bề ngoài chẳng giống ai cả. Nó chúa ghét cái trò bắt chuyện làm quen nên chẳng thèm bao giờ lên tiếng mở mồm trước để chào hỏi ai cả. Cũng vì thế nên cái biệt danh khinh người, ngạo mạn, chảnh luôn được độc quyền dành cho nó. Quân biết tính mình thế nên cũng chẳng thèm quan tâm đến ba cái vớ vẩn đấy làm gì. “Sống cho mình chứ có phải cho người ta đâu mà để ý làm gì cho mệt óc.”
Trái với Quang, Quân lại thuộc loại người có lấy băng keo dán vào mồm nó cũng phát âm ra thành tiếng. Chính vì thế mà mấy đứa con gái cứ rú lên khi thấy nó đi ngang qua. Mồm nó thì kẹo kéo pha với mật ngọt cũng chào thua. Thế nhưng cũng chính nhờ cái mồm dẻo đấy mà mấy ông thầy bà cô khó tính nhất trường cũng ưu ái cho nó mấy cái khoản lẻo mép, nói chuyện trong lớp học. Con gái thì mê như điếu đổ. Thầy cô thì ưu tiên. Chính vì thế nên cũng chẳng lạ gì khi Quân là đích ngắm của mấy đứa thuộc hàng top của beauty và top của wealth trong trường..
Hôm đấy là kiểm tra một tiết môn Sử, mà lớp Quang lại là lớp có tiết Sử đầu tiên trong ngày. Ở đời người ta có câu “Ở hiền gặp lành” mà Quang thì luôn cho nó là cái thằng tốt bụng nhất còn sống sót của nhân loại. Thế mà hôm nay bà Sử lại ra cái đề quái chiêu thật. Cứ mỗi chỗ lại lấy ra một tí làm nó rối hết cả lên. Đã thế lại còn bắt so sánh sự giống và khác nhau giữa hai Thế Chiến nữa chứ.
- Kiểm tra một tiết chứ có phải là thi học kì đâu. Mà bà cô này cũng lạ. Hỏi từ thời kì Đồ đá, sang đến thời kì Phục Hưng, rồi lại còn leo thang đến cả Thế Chiến nữa. Thế này là ngược đãi, là tra tấn học sinh chứ chẳng vừa. – Quang lẩm bẩm khi vừa dò lại tập.
- Thế bả còn cho ra cái gì khác nữa không?
- Còn. Cho thêm phần câu hỏi phụ để lấy điểm cộng nữa. Phân tích vai trò của Đảng Cộng Sản Việt Nam sau năm 1975. Nêu một vài ví dụ trong sự cải tiến của đất nước trong giai đoạn Đổi Mới. Chơi nhau đau đến thế là cùng. Mà khoan…

Quang giật mình khi tự nhiên nói ra một lèo đề kiểm tra một mình. Mà nó nhớ là nó có nằm mơ giữa ban ngày đâu mà tự nhiên nói sảng. Quang bực mình quay sang xem thằng nào cả gan nghe lén nó để có gì “xả đạn” luôn một thể.
- Ê! Làm cái trò gì mà nghe lén người ta thế hả? Rảnh không thì đi kiếm chỗ khác đi ngủ đi nha. Đừng có đứng đây làm chuyện ruồi bu. Bực cả mình.
- Oái! Nghe nói Quang A4 ít nói lắm, lại còn e dè, nhút nhát nữa. Thế mà tui hỏi có một câu, chưa gì đã làm cho một tràng. Công nhận đứa nào mồm thối, đồn bậy bạ. Chậc! Chắc lát nữa phải đi đính chính lại quá!
- Sao biết tui tên Quang? Lại nghe lén ở đâu nữa hả?
- Sao lại không biết? Cái mặt chảnh chẹ, khinh người, ngạo mạn của ông bị đồn ầm ầm khắp trường. Tụi nó đồn nhiều đến nỗi thằng điếc cũng biết tên ông. À! Tui tên Quân, học A7. Đẹp trai, học giỏi, nhà kha khá, nhiều gái theo. Muốn làm quen không?
- Tự tin có thừa nhỉ? Thế học giỏi sao không tự học đi. Qua đây chắc để đi hỏi đề chứ gì? Chiêu này biết thừa…

Quân đành cười trừ. Cái mồm nó xưa nay hoạt động không chừa một ngày nào, kể cả thứ 7 và Chủ Nhật. Thế mà hôm nay lại bị một cái thằng mang tiếng ít nói, lầm lì làm cho im bặt. Quê!
- Ừ thì học cũng giỏi. Nhưng tại bà Sử này không thể lường trước được. Với lại tui chỉ mượn cớ sang đây hỏi đề thôi, chứ thực ra sang xem có phải ông khinh người thật không ấy mà. Ai dè không những không thật, mà lại còn đanh đá nữa chứ. Làm hết hồn, tưởng kiếm nhầm người. – Quân chữa cháy.
- Đã thế thì ông đây không cho ngươi biết đề nữa. Xem thằng nào thiệt biết liền. – Quang chống chế.
- Ah! Đề thì biết rồi. Tin đồn thì cũng đã kiểm chứng. Tui về lớp đây. Há há!

Quang tức nổ đom đóm khi Quân xoay người cái một, bước đi thong thả về lớp, mồm thì cười ha hả. “Cái thằng trời đánh ở đâu ra tự nhiên làm mình quê một cục ngay giữa trán. Đã thế lại còn kêu mình là khinh người nữa chứ. Trời ơi! Tức để đâu cho hết đây hả trời?”

***2 ngày sau***
5 giờ chiều - Giờ tan truờng.
- Ê! Ê!– Quân hối hả gọi theo Quang.

Tuy biết là có người đang la oai oái, nhưng Quang chẳng thèm để ý tại vì có phải kêu nó đâu cơ chứ. Tính nó vốn không thích lo chuyện bao đồng.
- Ê! Đứng lại chờ xíu coi. – Quân lao đến vồ lấy Quang như sợ nó chạy mất. Sao tui kêu nãy giờ không chịu đứng lại? Khinh người hả?
- Tên tui có phải tên Ê bao giờ? Mà sao biết tên mà không gọi? – Quang được nước lấn tới.
- Thì tại tui tưởng ông nhớ giọng tui thôi. Đang tính đi hỏi ông cái này.
- Sao? Nhờ vả gì nữa?
- Sao hôm bữa bà Sử còn cho thêm câu Chiến Dịch Tết Mậu Thân 1968, sao ông không nói cho tui nghe? Làm hôm đó xiểng niểng, mém chết. Cũng may tuổi thọ tui cao. Tính chơi nhau hả?
- Ai thèm? Hôm bữa tui chưa nói hết, tự nhiên đùng đùng bỏ đi, tui kêu lại không kịp. Đáng đời. Mà đáng lẽ ra nhờ vả người ta thì cũng phải biết điều một xíu. Tui đang đói bụng. Đề nghị bao.
- Trắng trợn. Thế thì tui chờ ông về nhà cất xe rồi đi chung một xe thôi. Đi 2 xe vướng víu khó chịu lắm.
- Cũng được. Đỡ tốn xăng tui. Đây không bao giờ từ chối lòng tốt của người khác cả. Hè hè!
- Hố tập 2. – Quân giả vờ lườm ngúyt.

Quang cười tươi rói. Nó chẳng phải là keo kiệt tiền xăng gì, nhưng thật ra nó vui vì từ trước đến giờ, học xong là nó leo lên xe đi một lèo về nhà chẳng biết trời tăng mây gió gì cả. Thế mà tự nhiên hôm nay có bạn rủ đi ăn. Xạo ghê! Nó bắt người ta bao thì có. Tự nhiên hôm nay trời Sài Gòn thấy mát hẳn ra, không còn cái cảm giác rít rít người như mọi hôm nữa. 5 giờ chiếu cũng là giờ tan sở nên đường phố đông thấy rõ. Người người đang cố lao nhanh về nhà chuẩn bị bữa tối, để quay quần cùng gia đình ấm cúng. Quang thì không vội, ,vì nó biết tối nay mẹ nó phải ra Hà Nội họp, ba nó thì trực ở cơ quan đến hết tuần mới về. Có về nhà bây giờ thì cũng phải nấu cơm cho bà chị thôi. Thế thì về làm gì cơ chứ. Còn sớm chán.
Quang đang mải mê chạy theo dòng suy nghĩ của mình mà không để ý thấy nụ cười trên mặt Quân. Quân vừa lái xe phía trước, vừa tủm tỉm cười vì cái cảm giác thật dễ chịu. Từ lâu rồi nó mới tìm thấy được đối thủ để trả treo lại với nó. Lâu lắm rồi nó mới tìm thấy được cái cảm giác nhẹ nhàng, chân thật ở một con người khác. Tuy mới có 15 tuổi thôi, mà Quân lại suy nghĩ khác hẳn so với tụi cùng trang lứa. Họa chăng tại vì nó sống với ba me nó, 2 doanh nhân thành đạt luôn tin rằng trên đời này không có gì là cho không và kinh doanh không bao giờ đi đôi với tình cảm. Quân từ lâu luôn tin rằng sống trong xã hội này, cá nhân nào cũng chỉ sống cho chính mình, bạn bè thì chỉ lợi dụng lẫn nhau, anh chị em thì thủ đoạn. Chính vì thế cái cảm giác dễ chịu này là một điều rất thú vị mà Quân chưa từng cảm thấy bao giờ. “Không lẽ bạn bè có thể là bạn bè thật sao?” – Quân thầm nghĩ.


- Đi thẳng thêm một đoạn nữa là đến rồi! Quẹo trái! Rồi, đếm đúng 3 cái nhà đi. Cái nào nổi nhất xóm là nhà tui đó. – Quang lanh lẹ chỉ đường.
- Cái nhà đỏ choé. Hoá ra tui với ông ở gần nhà nhau mà không biết. Nhà tui ở cái hẻm kế bên đó. Thôi, tui để cặp ở đây luôn. Lát về lấy luôn một thể. Xách theo nặng người. Chở ông đủ nặng rồi.
- Ê! Nói gì đó nghe không rõ? Ý gì đây hả?

Thế là từ đấy 2 đứa quen nhau. Suốt ngày không cãi nhau là không chịu nổi. Mà từ ngày quen với Quang, Quân lại chịu nhường nhịn chứ. Bình thường thì đừng hòng đứa nào cãi lại nó. Thế mà Quang vừa hắng giọng là Quân lại quay qua cười trừ, im im cho Quang thắng. Thế mới điên! Quân và Quang mới có 15 tuổi, lại còn chưa dậy thì, giọng nói thí oang oang như 2 con gà trống tơ. Lạ một cái là 2 thằng thì cao ngang nhau, sở thích cũng giống, nhìn tựa tựa nên đi đâu cũng bị kêu là anh em. Quang thì ức lắm tại vì nó cứ bị gọi là em, trong khi cái thằng dở người kia lại nghiễm nhiên trở thành anh của nó. Để đính chính mọi sự hiểu lầm, Quang quyết địng chuyển sang tông “mày, tao” thay vì “ông, tui” như hồi đó. Lúc đầu, Quân nhất quyết không chịu, nhưng Quang chỉ cần liếc mắt là Quân lại lầm lũi, te te làm theo. Vậy mà cũng chẳng thay đổi được bao nhiêu. Quân vẫn là anh. Quang vẫn là em. Và Quân vẫn cười khoái trá.

Tốt nghiệp năm lớp 9. Thêm 3 năm cấp 3. Bây giờ 2 đứa đang là sinh viên năm thứ 3 trường Đại Học Kinh Tế Thành Phố. Cùng nhau trải qua biết bao nhiêu biến đổi: từ tuồi dậy thì, xích mích gia đình, bạn bè, mấy cái mối quan hệ nhăng nhít của thằng Quân với tụi con gái ở đâu đâu, 2 đứa lại khắng khít hơn so với hồi cấp 2 bé tí. Quân bây giờ trông người lớn lắm rồi. Nhìn nó chẳng ai nhận ra là cái thằng Quân loi choi hồi ấy cả. Nếu không nói quá thì Quân, nếu so với mấy người hay lên TV quảng cáo ấy, ăn đứt một cây. Thay đổi thì nhiều, nhưng Quân vẫn cố gắng giữ lại một đặc điểm riêng của nó: cái mồm dẻo như kẹo kéo. Bởi thế nên nó mới khổ sở vì mấy tụi con gái nhá giàu cứ hay theo nó như đỉa. Đã thế, cô nào dính nó rồi cũng không chịu buông tha. Chỉ tội cho Quang suốt ngày bị tra tấn bời một tá câu hỏi từ trên trời rơi xuống.
Quang cũng dậy thì đấy chứ. Bề ngoài thì nó chẵng thua kém gì Quân, chỉ có thấp hơn khoàng 1, 2 cm. Chẳng hiểu vì sao, càng lớn, tóc Quang lại tự chuyển sang màu nâu hạt dẻ rất đặc trưng nhìn rất Tây mà chính Quân lại ganh tị vì cái màu hạt dẻ ấy. Cũng đúng thôi, Quang cũng phải khác Quân đi một tí chứ. Chứ không lẽ người ta cứ kêu 2 đứa là anh em mãi à? Mà Quang thì không chịu làm em đâu vì nó nghĩ nó đầu gấu lắm, chẳng chịu làm em ai cả, nói chi cái thằng dở hơi ấy.
Chapter 2

- Cái thằng trời đánh kia! Mày có biết là bây giờ là 6h kém 5 rồi không hả mà còn không mau xuất hiện? Lần này đến trễ là không được đâu đấy! – Quang gào thét vào cái điện thoại.
- Mày làm gì mà cứ nóng vội. Từ từ thì đã chết thằng Tây nào nào. Đúng 6h tao qua, chịu chưa?
- Nhớ đấy. Trễ một giây tao cũng ăn vạ cho coi.

Quang cúp máy mà lòng cứ lo canh cánh. Cái thằng này từ xưa đến giờ là chúa sai hẹn. Có dịp nó cho mấy tụi con gái đợi dài cổ, dến tận 1 tiếng sau mới chịu xuất hiện. Thế mà mấy cô nàng vẫn chưa chừa, thấy nó xuất hiện là lại nhao nhao như kiến vỡ tổ, đòi hẹn nó them một lần nữa mới chịu tha. Lũ con gái đúng là mệt thật!

Đúng 6h tối, Quân vẫn chưa thấy đâu. Quang cứ đi ra đi vào trước cửa. “Không lẽ bây giờ lại chạy bộ qua nhà nó à?” – Quang thầm nghĩ. “Nhưng ăn mặc thế này thì chạy bộ thế quái nào được? Quân ơi, mày ở đâu…”

Chưa kịp dứt lời, Quang bỗng nghe thấy tiếng xe dừng trước cổng. Nhưng không như mọi ngày, đấy không phải là tiếng SH của thang Quân. Mà nghe có cái gì đó khang khác.
- Quang! Mày có ra ngay không thì bảo nào? La trễ hẹn mà cứ ngồi ì trong nhà mãi thế?

Chỉ đợi có thế, Quang tất tần tật xỏ đôi giày tây rồi chạy vội ra cổng. Bỗng nó khựng lại rất bất ngờ… Hai mắt nó tròn vo, lắc đầu quầy quậy, Quang không thể tin vào mắt mình, không thể tin vào những gì mình đang thấy.

Đứng trước mặt nó không phải là một Trần Nhật Quân nhí nhố nó biết hằng ngày. Đứng trước mặt nó không phải là một Trần Nhật Quân nó hay cãi nhau tay đôi, cho đến khi đuối lý, nó lại đâm ra cãi ngang như cua bò.
Bỗng nhiên nó chợt nhận ra, thằng Quân bé tí hồi ấy đã lớn thật rồi. Trước mặt nó bây giờ là một thanh niên cao to, có mái tóc cắt cao để lộ khuôn mặt thanh tú, nhìn rất đàn ông và chững chạc. Bộ vest nó mặc dường như được may, được cắt cho chính nó. Từng đường may uốn theo thân hình vạm vỡ của Quân làm chẳng bõ công 2 đứa đi tập tạ mỗi ngày. “Thế này thì người mẫu cũng phải thua xa nó mất thôi.” – Quang nghĩ.

…Rồi bỗng nhiên Quân cười, và Quang không chớp mắt…

- Quang! Sao mày nhìn tao kĩ thế làm tao ngại. Tao biết tao đẹp trai rồi, nhưng mày cũng đừng nhưng thế chứ.

Quang giật mình khi nhận ra mình đang cư xử kì quặc. Nó cố nghĩ ra cái gì đấy để chữa quê, nhưng sao không cất lên thành tiếng.
- Uhm. Ờ thì… tại tao ngạc nhiên quá. Mọi ngày đâu có thấy mày như thế này bao giờ đâu. Bảnh bao hẳn ra.
- Thì tại mày kêu tao phải làm sao cho mày không mất mặt khi đi cùng nên tao mới phá lệ đấy chứ. Mày biết tao chúa ghét mấy cái màn dress up như thế này mà. Nhìn tao này, ngứa ngáy hết cả người.

Quang lại tủm tỉm cười vì thằng bạn nó to xác mà cứ như con nít. Nó nhìn Quân kĩ hơn thêm một chút rồi bất chợt la toáng lên:
- Cái thằng kia, ai cho phép mày nhuộm tóc nâu hả? Cái đấy là hàng độc quyền của tao, để người ta phân biệt tao với mày, thế mà bây giờ mày lại bắt chước tao nữa. Hoá ra tối nay tao làm em mày nữa à?
- Hì! Chẳng qua là tao muốn thay đổi mình một chíu thôi. Với lại mày cũng biết từ trước đến giờ tao luôn ước ao có cái màu nâu hạt dẻ này mà. Với lại thế này càng tốt, người ta nghĩ tao với mày một cặp, 2 đứa đỡ bị làm phiền. Không thích hơn sao?

Quang nghĩ cũng xem ra Quân nói cũng đúng. Trước giờ nó luôn tự hào vì có một thằng bạn đẹp như người mẫu, lại hao hao giống nó nữa. Thiết nghĩ trên đời này, tìm những thứ như vậy đâu có dễ. Với lại từ lâu nó đã quen với kiểu bị coi là em của Quân rồi, nên có thêm tối nay nữa thì cũng chẳng thay đổi là bao.

Phía sau Quân không phải là con SH nó cưỡi hàng ngày nữa, mà thay vào đấy là một con BMW mới cáu. “Hay nhỉ? Sao mọi hôm không thấy nó vác cái này đi chơi?”

- Mày lượm đâu ra cái xe mới cáu như thế hả? Của em nào đấy? – Quang hỏi.
- Lượm cái mắt mày. Của ông bà già tao đấy. Mọi hôm tao không lấy ra đi vì cũng chỉ đi với mày là nhiều. Mà đi 2 đứa thì vác cái này đi thì có mà mất cả ngày trời trên đường mà không làm được việc gì nên hồn. Hôm nay mày ăn nặc chỉnh tề thế này, thì cũng phải để cho tao chở mày bằng xe xịn cho nó oách. Với lại đầu tóc như thế này, đội cái nồi cơm điện lên thì phí công tao nhuộm tóc cả buổi chiều.

Vừa nói, Quân lấy tay sửa lại cái vạt áo vest cùa Quang. Tính Quân là thế, luôn lo cho thằng Quang trước tiên bời vì nó luôn mồm nói “Người ta kêu tao là anh của mày, nên tao phải chăm sóc cho nó tử tế một chút. Mắc công kêu tao ăn hiếp mày thì oan lắm.” Sẳn tiện, Quân lấy tay vuốt lấy cọng tóc đung đưa trước mặt Quang, rồi kéo Quang sát lại gần.

- Mày hôm nay nhìn đẹp lắm, Quang à!

Quân chợt buông ra, rồi nhìn thẳng vào mắt Quang. 2 đứa nhìn nhau, bỗng bối rối.

- Uhm. Đi mau kẻo trễ. Nãy giờ ngựa ngựa hết gần 15 phút. Mà từ đây đi lên đấy cũng hết 45 phút bằng cái cục sắt này. – Quang nhanh miệng nói.
- Mà mày kêu tao đi đâu cơ? Từ chiều đền giờ tao cứ thắc mắc không biết mày đang cho tao đi đâu, hay là đem tao bán cho động nào cũng không hay. – Quân vừa nói vừa cài seatbelt.
- Bán mày, rồi còn cho thêm đồ khuyến mãi nữa chưa chắc có ma thèm mua. Đi lên Sheraton dùm tao cái. Show lúc 7h rưỡi á. Hi vọng là kịp.
- Sheraton? Trùi ui, hoành tráng thiệt ta ơi.

Quân bắt đầu đề máy rồi lái xe ra khỏi hẻm. Trời Sài Gòn buổi tối mát thật. Quang kéo cửa kính xuống để đó lùa vào mặt. Quân lâu lâu lại liếc qua bên phía Quang, mỉm cười một mình, rồi lại để ý thấy, trên đường, nhiều người qua lại cứ ngơ ra nhìn chằm chằm vào Quang. Nhưng Quang lại chẳng thèm để ý. Có lẽ cu cậu đang mải suy nghĩ gì đấy. “Uhm, không lẽ là đây sao?” – Quân chợt nghĩ.

Quang mải mê chìm vào những suy nghĩ của riêng mình. Nó bất chợt nhận ra cái cảm giác khác khi thằng Quân sửa cái vạt áo cho nó. Đấy không phải là thằng Quân của mọi ngày. Đấy không phải là thằng Quân mà nó lớn lên cùng, là cái thằng mà nó cãi nhau sa sả với. Thằng Quân mới nãy khác lắm. Thằng Quân mới nãy làm cho nó bối rối và khó xử lắm. Không lẽ nó đang thay đổi hay sao?

Quang nghĩ mà thấy tưng tức trong long vì không tìm ra câu trả lời. Nó lén nhìn qua Quân, hi vọng là sẽ tìm thấy. Nhưng không, thằng Quân vẫn đang chăm chú lái xe, mặt đăm chiêu nhìn thẳng phía trước. Tức mình, Quang lại quay qua phía cửa sổ, để gió lùa vào mặt.

Nhưng nó đâu biết rằng, Quân biết Quang lén nhìn nó. Bởi vì nó cũng lén nhìn Quang…

Chapter 3

Trên radio bây giờ đang phát bài Bright Eyes của Art Garfunkel. Đầu óc Quân bất chợt dừng lại vài phút, liên tưởng đến đôi mắt của Quang khi nó nhìn Quân tối nay. Cái cảm giác là lạ mà Quân chưa từng cảm giác bao giờ bây giờ đang dâng trào mãnh liệt, len lỏi trong khắp cơ thể nó.
- Đẹp thật! – Quân bất chợt nói nhỏ khi đang nghĩ về đôi mắt của Quang, vừa đen láy, to tròn, mà lại tràn đầy cảm xúc.
- Mày kêu cái gì đẹp cơ? – Quang hỏi lại.

Bất ngờ vì câu hỏi của Quang, Quân ấp úng:
- Ờ thì tao kêu mấy cái lồng đèn bên đường đẹp ấy mà. Không lẽ mày không thấy thế sao? – Quân dừng lại vài giây trước khi tiếp tục. Hay tối nay tao với mày đừng lên Sheraton nữa, mà đi mua lồng đèn rồi ra bến cảng ngồi chơi đón Trung Thu luôn một thề. Chịu không? Như thế nó ấm cúng hơn.
- Sao hôm nay mày bày đâu ra cái trò tình cảm thế hả cái thằng kia? Hay là bị con nhỏ nào lây cho mày? Tối nay quan trọng lắm, không bỏ được đâu. Gì chứ ra bến cảng thì khi nào mà chẳng ra được. Nếu mày thích thì tối mai tao mang mấy con khô mực rồi chai rượu đế ra đấy ngồi với mày cả đêm, chịu chưa? Như thế là chiều mày lắm rồi đấy nhá.
- Nhưng tối nay là Trung Thu mà. Mai đâu phải. – Quân cố nài nỉ.
- Thế ngày mai làm gì có tiệc ở Sheraton cho mày ăn? Mà đâu phải lúc nào tao với mày cũng có dịp đi chung đến mấy cái chỗ như thế này đâu. Thôi, thế này đi. Tao với mày lên đấy, nếu không có gì vui thì ra bến cảng ngồi. Nhưng hứa với tao là mày không có mang cái mặt xìu như bánh đa dính nước này vào đấy nhé. Như vậy không vui tí nào. – Quang vửa nói vừa lấy tay véo má Quang.
- Uh! Vậy đi cũng được. – Quân trả lời, môi mỉm cười.

Sheraton dần hiện ra trước mặt tụi nó. Quân một cách điệu nghệ lái xe thẳng vào garage. Tuy BMW tính ra cũng là hàng bình thường khi vào mấy chỗ như thế này, nhưng khi tài xế và hành khách là 2 thanh niên như Quân và Quang thì bao nhiêu ánh mắt đổ dồn vào cái xe và 2 tụi nó cũng là điều không đáng ngạc nhiên cho lắm. Ngay trước khi Quân kéo xe vào khách sạn, xung quanh bỗng nhiên nổi lên tiếng xì xào, bàn tán. “Người đâu mà đẹp thế không biết. Nhìn lịch thiệp, lại còn sang nữa chứ. Tối nay phải đi làm quen rồi. Người đẹp mà xe cũng đẹp.”
- Mới nãy người ta đang nói tao, hay nói mày, hay nói cái xe của ông bà già tao thế hả?” – Quân giả vờ hỏi khi đang de xe vào chỗ đậu.
- Nói tao là cái chắc. Nhìn mày thế, ai mà thèm để ý. – Quang đùa.
- Vớ vẩn. Nhìn tao sao nào? Đẹp thế này thì thôi chứ.
- Uh thì nhìn mày bảnh trai. Chắc họ đang ganh tị vì tao với mày đẹp lồng lộng như thế này, lại đi chung với nhau. Tao cá tối nay tao với mày xinh tươi nhất Sheraton.
- Tự tin vừa thôi ông tướng. – Quân mĩu môi trêu.
- Mày không thích đẹp thì để một mình tao đẹp cũng được. Ngố thế không biết! Lâu lâu được tao khen còn bày đặt điệu không thèm nhận. – Quang vửa nói vừa mở cửa xe. Để tao coi xem cái show này ở tầng mấy nào? Full Moon Festival – 7th Floor – Sheraton. Bây giờ chỉ cần bấm thang máy nữa là xong? Are you ready? – Quang nháy mắt.
- Xời! Bây giờ lại lởi xởi tiếng Anh với tao đấy nữa hả? - Quân vừa nói vừa cố nín cười. Tay nó với lấy bấm nút thang máy.

Chẳng hiểu vì sao mà garage Sheraton hôm nay vắng lạ. 2 đứa vừa bước vào thang máy là nhún nhảy theo tiếng nhạc vang lên trong loa vì chúng tự tin là chẳng có ma nào khác nhìn tụi nó cả. Trông hai đứa tối nay không ai nghĩ là mới 20 tuổi, mà giống hai doanh nghiệp trẻ đang trên đỉnh của sự thành công thì đúng hơn.

- Khoan đã! – Quang bỗng xoay Quân đối diện mình. Trên áo mày dính cái gì kìa. Để tao lấy ra cho.

Tay Quang phủi phủi hai vờ vai Quân, rồi bỗng nhiên ngước nhìn lên để rồi bất chợt dính chặt vào đôi mắt Quân đang nhìn lại nó. Mắt Quân trong đến nỗi Quang có thể nhìn thấy chính nó, thấy cái sự ngượng ngùng đang dâng trào một cách mãnh liệt. Một lần nữa, 2 đứa lại trở về thời điểm lúc 6 giờ chiều.

Bối rối.

Ngượng ngùng.

Hồi hộp.

Nhưng không ai trong 2 chúng nó muốn giây phút này kết thúc cả. Thời gian như ngừng trôi. Không gian im lặng như tờ, mặc dù tiếng nhạc trong loa vẫn phát ra đều đều. Quân và Quang đứng bất động. Có lẽ cà 2 đang mải mê theo đuổi những suy nghĩ của chính mình. Quang vẫn nhìn chặt vào mắt Quân không rời, tay đặt trên vai nó. Quân nhìn vào Quang mà cảm giác như đang nhìn vào chính mình, cảm giác vừa thân quen, mà vừa xa lạ.

Tiếng “Ding” của thang máy bỗng vang lên, kèm theo đó là giọng một người phụ nữ “7th Floor” báo cho chúng nó biết là nên dừng lại ngay cái trò mà 2 tụi nó đang làm nếu không muốn bị quê trước mặt bàn dân thiên hạ. Quân và Quang dứt ra khỏi ánh mắt nhau, một lần nữa rất miễn cưỡng để trở về hiện tại. 2 đứa nó hắng giọng để cho không gian bớt phần trống trải, cũng một phần để giảm bớt cái độ thiếu tự nhiên. “Không hiểu mình đang làm cái khỉ gì nữa thế không biết?” – Quang nghĩ thầm.

- Mày coi xem mình đi bên nào, trái hay phải đây? – Quân lên tiếng trước.
- Uhm. Đi bên phải… À mà khoan! Mày cầm thiệp mời này, đứng đợi tao ở bàn check-in. Tao đi restroom rồi quay lại liền. Đứng đấy nhé, đừng có thấy gái mà bỏ tao đi. – Quang giả vờ nghiêm giọng.
- Yes, sir! You got it, sir!

Quang bỗng phì cười rồi quay lưng đi phía đối diện. Bỗng dưng Quân laị bất chợt thấy nao nao trong lòng khi thấy cảnh tượng đó. Quang đang xoay lưng lại với nó, bước đi mà không ngoái lại nhìn. Từ trước đến giờ, 2 đứa nó vẫn luôn như hình với bóng, đi đâu cũng có nhau. Từ trước đến giờ, người ta luôn nói “Quân và Quang,” chứ ít khi gọi tên 2 đứa riêng lẻ bao giờ, trừ khi muốn nhấn mạnh. Bây giờ nhìn Quang bước đi như thế, Quân cảm thấy nhột trong lòng…
- Mày đang nghĩ vớ, nghĩ vẩn gì thế hả Quân. Thằng Quang đời nào lại bỏ mày đi như thế bao giờ. – Quân trấn an bản thân nó, rồi cũng xoay người đi về phía bàn check-in. Nó vẫn luôn tin rằng, Quang sẽ luôn ở bên cạnh nó khi nó cần và nó cũng bảo đảm rằng, nó sẽ làm điều tương tự cho Quang với bất cứ giá nào, với tất cả mọi thứ mà nó có trong tay.

Quang bước đi mà cũng đang tự hỏi trong đầu nó đang nghĩ gì. Một phần trong bản thân nó đang muốn khám phá cái cảm giác mới lạ mà nó vừa nhận ra sau suốt 20 năm. Còn phần còn lại thì đang đấu tranh kịch liệt để có thể bảo đảm được cái tình bạn bền vững, không suy toán của nó với Quân. Dẫu sao thì đây cũng là điều quan trọng nhất đời nó và nó tự nhủ rằng sẽ làm mọi thứ để có thể duy trì cái tình bạn này lâu dài nhất với sức của nó. “Liệu lâu nhất là bao lâu?”

Quang lấy tay đẩy cửa bước vào restroom. Cái cảm giác của sự xa hoa, lộng lẫy bao trùm lấy nó. Bản thân Quang cũng chẳng ngạc nhiên gì mấy với mấy cái thứ này vì đối với nó, cái bề ngoài luôn chỉ là sự ngụy trang giả tạo, nhằm che đậy cái bản chất thật bên trong. Có lẽ vì thế mà nó lại hợp cạ với thằng Quân đến như vậy. “Đẹp như người mẫu như nó mà hằng ngày ăn mặc còn chẳng ra làm sao nữa. Hào nhoáng thì để làm gì cơ chứ.” – Quang nghĩ. Nó đứng vào cái toilet mà sao lại không tiểu được. 1 giây. 2 giây. Rồi 3 giây. Tức mình, Quang kéo zipper lên, quay qua chỗ bồn rửa tay ngay sát cạnh. Tay với mở vòi nước. đầu óc Quang lại quay về lúc trong thang máy. “Không thể nào…” Nước thì vẫn chảy, trí nhớ thì chạy lông mung, dường như Quang chẳng còn để ý gì đến mọi sự đang diễn ra xung quanh nó. Bỗng có tiếng nói lạ, cất lên ngay cạnh chỗ Quang đứng:
- Excusez-moi. Comment allez-vous?

Nó hơi bất ngờ vì bất chợt bị lôi về thì hiện tại. Nó ngước lên nhìn.
- Are you doing OK? – cái giọng lạ hoắc ấy lại vang lên.

Có lẽ người ấy nghĩ nó không biết tiếng Pháp. Quang lại phì cười, nó nhìn thẳng vào người ấy, từ tốn đáp.
- Oui, je vais tres bien. Merci. Yes, I am doing great. Thank you for asking. – Quang làm một tràng.
- Oh, I thought you did not speak French. I’m sorry. You have such a great accent actually.
- Thanks, again. And do you speak Vietnamese because that’s what I really am best at. Est-ce que vous parlez vietnamien?
- Sure thing. Tôi nói tiếng Việt không được rành lắm. Nhưng vẫn muốn thử, có gì tranh thủ tập luôn. Đừng cười tôi nhé.

Quang vừa cười vừa lắc đầu rồi nhân tiện quan sát người vừa tiếp chuyện với mình. Nó bất chợt giật mình.“Dáng người cao, có lẽ hơn nó đến cả cái đầu. Vẻ lịch thiệp thì sao cứ tuôn ra ào ạt. Nhìn thì cũng không thua Quân nhà ta bao nhiêu. Giọng tiếng Pháp, tiếng Anh cực chuẩn. Tiếng Việt thì nghe lai kiểu Hà Nội. Có lẽ hắn không phải là người ở đây, không phải là dân Sài Gòn. Khuôn mặt lại có thêm hàng râu quai nón nhưng được cạo gọn gàng, chỉ để lại vết mờ mờ làm lộ rõ hẳn vẻ nam tính khó tìm trên đất Á Châu này. Uhm. Thú quý hiếm đây.” Quang muốn hỏi tiếp nhưng lại chợt nghĩ ai đời lại đi làm quen trong restroom bao giờ. Mặt nó tự dưng lại đỏ chót khi nhận ra nãy giờ nó đang nhìn chằm chằm vào một người mà nó chẳng quen biết bao giờ. Thật chẳng giống nó tí nào cả. Nghĩ thế, nó bối rối vội tắt vòi nước rồi quay qua cười rõ tươi.
- Rất vui khi được biết ông. Tôi xin phép đi trước. – Quang nhìn người lạ ấy lần nữa rồi chào tạm biệt. Nó cũng đang cố xong sớm chứ không thằng Quân lát nữa thế nào cũng cằn nhằn.
- Ồ! Rất vui khi được gặp cậu. Chào nhé! – Người ấy nháy mắt với nó.

Quang cũng chẳng nghĩ gì thêm vì hơi đâu mà để ý mấy chuyện như thế. Nó vội vàng lau khô tay rồi bước nhanh ra cửa. Vừa đến nơi, chưa kịp nói câu nào thì Quân đã cướp lời.
- Mày làm cái gì cũng như rùa bò làm tao tưởng mày ngủ luôn trong đấy rồi chứ. Không khéo mai mốt tao phải kiêm thêm nhiệm vụ dẫn mày đi restroom rồi lôi mày ra luôn quá. Lâu quá xá lâu. Làm nãy giờ người ta cứ đi qua đi lại nhìn tao như thú xổng chuồng. Ngại bỏ xừ.
- Hì! Mày cũng phải từ từ chứ. Đã đến giờ đâu nào. Thôi, check in mau rồi còn kiếm chỗ ngồi nữa. Nghe nói tối nay có nhiều ca sĩ nổi tiếng lắm. – Quang đánh trồng lảng.

Đoạn Quân và Quang lọ mọ bước vào trong cái ballroom tối mù mịt, Quân bất chợt nắm lấy tay Quang, rồi nói nhỏ:
- Thế này cho chắc ăn. Cho mày đỡ phải đi lạc.

…Mặt Quang bỗng lại đỏ bừng.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Kim +
Người thành phố
Người thành phố



Bài gửiTiêu đề: Re: Lantern !!!   11/9/2009, 7:56 pm

Chapter 4

Sau một hồi vật lộn trong bong tối để tìm chỗ ngồi của tụi nó, cuối cùng Quân và Quang cũng hạ cánh an toàn. Khán phòng này có sức chứa khoảng 500 khách, cộng thêm ban công nữa thì cũng khoảng 800 là tối đa. Chỗ 2 đứa ngồi nằm hơi chếch về phía bên phải một xíu của sân khấu, nếu nói theo cách bình thường thì Quân và Quang ngồi ngay phần cánh phải. Tuy không phải là chỗ ngồi tốt nhất, nhưng do vào trễ nên đành phải cắn răng chịu đựng vậy. Nói là thế, nhưng Quân và Quang đều quan sát được toàn cảnh mà không bị che khuất phần nào. Như thế là cũng hay lắm rồi. Cà 2 đều hi vọng hôm nay sẽ có một vài tiết mục hay ho nào đấy để 2 chúng nó còn được dịp 8 trên đường về nữa chứ.
Tay Quang vẫn nằm trọn trong tay Quân. Nãy giờ lo mải mê quan sát mọi thứ xung quanh mà 2 đứa quên khuấy đi mất. Quang bất chợt nhìn xuống, rồi lại trở nên im lặng. Nó thật sự bây giờ không biết nên xử lý ra sao để trọn đôi đường. Lúc ở bên Quân, thật sự Quang cảm thấy an toàn lắm, ấm áp lắm, cứ như thể nó biết được là sẽ không có gì sai sót một khi Quân còn ở cạnh nó. Tự nhiên Quang lại đâm ra ghét nó, ghét cái tính hay ỷ lại của mình. Từ trước đến giờ nó có chịu phục tùng ai đâu, tự dưng hôm nay lại bẽn lẽn như con gái trước mặt thằng bạn thân của nó. Thế mới đau cơ chứ.
Quân đang tuyên huyên về khiếu thẩm mĩ của nó về kiến trúc của khán phòng, thì bỗng dưng im bặt vì nó không thấy có sự hưởng ứng của Quang. Quá quê, nó quay phắt sang phía thằng bạn nó tính ăn vạ them cú nữa thì chợt khựng lại khi thấy Quang đang nhìn chằm chằm vào bàn tay 2 tụi nó đang đan chặt vào nhau. Quân cũng bất động ít phút chờ xem phản ứng của Quang ra sao rồi liệu đường tính tiếp. Nhưng Quang vẫn cứ ngồi lì ra đấy, mắt thì dán chặt vào 2 bàn tay. Mất kiên nhẫn, Quân nhẹ nhàng lấy lay còn lại của mình, nâng mặt Quang lên ngang tầm của nó. Mắt hai đứa lại chạm nhau một lần nữa. Thế nhưng lần này, không ai trong chúng nó cảm thấy ngượng ngịu cả, mà cả 2 đều cảm thấy có một cái gì đó rất nhanh, chạy lướt qua tim. Tay Quân vẫn giữ lấy cằm của Quang, rất nhẹ nhàng vì nó sợ Quang đau. Đâu đó trong mắt Quang, Quân cảm thấy có nỗi buồn thoang thoảng, chỉ một chút thôi. Nỗi buồn đó thoáng qua nhưng cũng đủ để Quân cảm nhận được.
- Mày sao thế? Hôm nay mày kêu 2 đứa phải vui mà. Sao bây giờ lại nhìn như con mèo mắc mưa thế? – Quân nói nhỏ vào tai Quang.
- Tao thấy sợ lắm Quân à. Tao không biết tại sao nhưng tao sợ một ngày nào nó mày bỏ tao đi lắm Quân à.

Quân im lặng. Nó cũng đã và đang suy nghĩ điều tương tự. Nó cũng suy nghĩ không biết nó sẽ ra sao nếu một ngày nọ, Quang bỏ nó ra đi. Nhưng không, nhất quyết nó sẽ không để ngày đó xảy ra, nhất quyết nó sẽ không để Quang phải rời xa nó. Nghĩ thế, Quân bất chợt ôm ghì lấy Quang. Có lẽ đây là cái ôm chặt nhất mà Quân từng ôm. Tuy chặt như thế, nhưng chẳng đứa nào lại thấy đau. Quân thì thầm:
- Tao bảo đảm với mày sẽ không một ai có thể mang mày đi xa khỏi tao được đâu, trừ khi đó là quyết định của mày. Tao sẽ ở bên mày mà. Yên tâm, Quang nhé.

Quang không đáp lại, nhưng trong lòng lại cảm thấy vui phơi phới. Điều Quân vừa nói làm cho nó yên tâm thêm bội phần. Quang buông Quân ra, thủ thỉ: “Cảm ơn mày,” rồi bất chợt nó cười:
- Mày làm cái trò gì đấy hả? Tính làm tao khóc hả? Không dễ đâu.

Quân hiểu là cái cần giải quyết bây giờ đã tạm thời giải quyết xong. Một khi Quang đã cố tình đùa là Quân có thể yên tâm là thằng bạn nó sẽ không suy nghĩ vớ vẩn nữa. Quân quay sang Quang nói:
- Để coi tối nay có cô nào dễ thương không, tao xí xớn một tí. Lâu rồi chẳng được ngọ ngậy chân tay, ngứa lắm rồi. Có gì lát nữa mày đi bộ về nhá.
- Mày mà làm thế tao cấm vận không cho mày qua nhà tao trong vòng một tháng. Xem thằng nào thiệt. – Quang giả vờ nghiêm giọng, mắt lườm thằng bạn nó.
- Mày làm thế thì chẳng khác nào giết tao đi còn hơn. Biết thừa là nhà tao chán phèo mà còn nói thế. – Quân phụng phịu.
- Biết thế thì ngoan ngoãn, lát chở tao về.

Quang lại tủm tìm cười khi thằng Quân đang nhìn nó bằng đôi mắt hình viên đạn. Bất chợt tiếng của MC vang lên làm hai đứa nó hướng tập trung về sân khấu. Công nhận đúng giờ thật, 7 rưỡi rồi kìa.
“ Xin quý vị lưu ý giữ phần còn lại của tấm vé. Tối nay, khách sạn Sheraton sẽ tổ chức bốc thăm trúng thưởng với giải đặc biệt là một chiếc lồng đèn kéo quân to nhất thành phố cho đến thời điểm hiện nay. Còn bây giờ, xin được phép bắt đầu chương trình Full Moon Festival 2007.”

- Sao người ta không cho thêm mấy con khô mực, rồi chai rượu đế nữa nhỉ, để có gì tao với mày khỏi đi mua. – Quân nói nhỏ mà mặt tỉnh rụi.
- Cứ làm như mình trúng thưởng đến nơi rồi ấy không bằng. Nói trước cho mày biết mấy cái trò xổ số này tao xui tận mạng, không một tia hi vọng. Đến 500 đồng bạc tao còn chưa thắng nổi, huống hồ…

Quang chưa kịp dứt lời thì tiếng trống vang lên. Chương trình đã thực sự bắt đầu. Người ta bắt đầu kéo những chiếc lồng đèn đủ màu sắc, từng chiếc nối đuôi nhau ra chính giữa sân khấu. Toàn không gian mờ mờ ảo ảo, cộng thêm làn khói huyền dịu làm tăng thêm phần huyền bí. Ngay lúc đó, từ trên nhẹ nhàng đáp xuống, một cô gái với vẻ đẹp dịu dàng, có lẽ là chị Hằng, cất tiếng hát trong vắt như giọt ánh trăng trong đêm tĩnh mịch. Cả khán phòng im lặng như tờ, dường như mọi vật đang bị thôi miên vào hình ảnh rất đậm chất thật và kì bí của cô gái ấy. Quân và Quang mắt như dán chặt vào sân khấu. Cả hai đều không nghĩ buổi biểu diễn lại thực sự có tính thu hút đến như thế.
Bất chợt, như bị bất ngờ kéo về hiện tại khi đang mông lung nơi thần tiên cùng với chị Hằng, Quang nhận ra có một cái gì đó rất khác lạ ở mình nhưng nó không biết giải thích ra sao. Nó bỗng cựa quậy mình, không tập trung được mặc dù trên sân khấu, mọi việc đang diễn ra một cách hoàn hảo và thằng bạn nó thì mắt chữ O, mồm chữ A, chăm chú nhìn như bị thôi miên. Quang thấy khó ở, cảm giác như bản thân đang bị quan sát tột độ. Nó lén nhìn xung quanh xem liệu có ai đang quan sát nó. Cả khán phòng tối mù. Nhìn kĩ lắm thì nó cũng chỉ thấy 2, 3 người hàng ghế dãy kế bên, nhưng họ cũng đang bị thôi miên vào nét đẹp và giọng hát của cô gái ấy. “Vớ vẩn. Làm gì có ai nhìn mình nào. Lo mà nghe hát đi chứ,” Quang nhủ thầm. Nó quay ngược trở lên sân khấu nhưng không tài nào tập trung được. Cứ lâu lâu nó lại quay lại phía sau lưng, cái cảm giác rợn người khi bị quan sát làm nó ngứa ngáy, ngồi không yên. Tức mình, Quang quyết định đứng dậy, lấy cớ đi restroom lần nữa, và bước nhanh ra ngoài để thoát khỏi cái không gian đó. Nó bỏ ra hành lang, đứng hít hà không khí một xíu. Cố trấn an lại bản thân, Quang đang tự hỏi không hiểu tối nay nó có ăn nhầm cái gì không mà lại hành động kì quặc đến như vậy. Đếm từ 1 đến 3, nó bước trở lại, ngồi cạnh Quân. Tay nó bỗng tự động tìm lấy tay Quân, rồi nắm chặt lấy. Quân lúc đầu cũng ngờ ngợ, nhưng nó cảm giác thằng bạn nó có vẻ gì đó khác lại nên ghì chặt lấy tay Quang. Rất nhẹ nhàng, Quân kéo Quang sát vào người nó.

…Hai đứa từ 2 bỗng trở thành 1…

Chapter 5

Ngồi sát bên cạnh Quân, Quang cảm thấy yên tâm hơn và cái cảm giác khó chịu đó cũng dần hết. Nó lại thoải mái chú tâm vào show diễn. Sân khấu đẹp quá! Ánh đèn đủ màu sắc chiếu khắp nơi làm tăng thêm phần rực rỡ và hoành tráng của chương trình. Liếc nhìn quanh khán phòng, Quang chợt nhận ra xung quanh nó là biết bao nhiêu lồng đèn, to có, nhỏ có. Xa xa có cái lồng đèn hình cánh bướm tỏa sáng cả một góc. Phía bên trái lại treo cái lồng đèn hình bầu kiểu hay thấy trong phim bộ Hồng Kông. Quang bỗng tự thấy mình thật may mắn khi được chia sẻ những giây phút hiếm hoi như thế này với Quân, thằng bạn thân nhất và có lẽ duy nhất của nó.
Quang mải mê quan sát mọi thứ xung quanh mà lại không để ý đến nụ cười tươi rói trên miệng Quân. Cũng phải thôi, trong đây tối thế cơ mà. Quân đang tự hào vì lần đầu tiên nó có cảm giác lớn hẳn ra khi Quang tự nắm chặt lấy tay nó. Chảy trong người nó bây giờ là một niềm vui, lớn hơn bao giờ hết. Một niềm vui mà trong suốt 20 năm qua, Quân chưa bao giờ cảm thấy. Nó bỗng nhận ra là nó đã đàn ông lắm, khi được làm một bờ vai vững chắc cho Quang dựa dẫm vì nó biết Quang chẳng mềm yếu chút nào. Tự dưng, Quân lại cảm thấy mình “cao” lên một tí, cho xứng đáng với niềm tin của Quang.
Cả 2 đang mải mê với những tiết mục kì thú của chương trình thì tiếng nhạc dịu dần. Trên sân khấu, MC bước ra một cách chững chạc rồi đĩng đạc cất tiếng:
“Khách sạn Sheraton hi vọng qúy vị khán giả đã có những giây phút tuyệt vời. MC xin được tạm dừng chương trình trong giây lát để quý vị có cơ hội nghỉ giải lao và giải quyết một số chuyện cá nhân. Nhưng trước khi rời khán phòng, xin mọi người hãy nán lại trong chốc lát cho phần bốc thăm trúng thưởng cho đêm Trung Thu hôm nay.”

- Mày lấy vé ra so đi. Biết đâu trúng cái lồng đèn thì lát đỡ tốn tiền mua. Để dành mua thêm được 1 con khô mực. Há há! – Quang trêu.
- Cái thằng bủn xỉn. Chẳng hiểu sao tao đi chung với mày được nữa. Mất mặt quá đi mất. – Quân giả vờ giận.

“Xin được mở đầu bằng giải 3, với giải thưởng là chiếc đèn lồng hình ống trúc rất đặc trưng và mang đậm nét dân gian. Và người trúng thưởng là người có chiếc vé số… 000765. Xin mời chủ nhân bước lên sân khấu.”

- Chán chưa! Đi với mày đúng là xui tận mạng. Có cái giải 3 cũng chẳng trúng được. – Quân bĩu môi. Thế này thì lát nữa mày là cái thằng tốn tiền mua lồng đèn nhá.
- Thế bây giờ là thằng nào bủn xỉn hả? Để yên đấy, lát nữa thế nào cũng trúng giải đặc biệt. Lúc đấy thì đừng có hỏi tao là tại sao.
- Ờ! Tao đang chống mắt lên coi đây.

Quang hứ một tiếng rồi lại quay ngược trở lên sân khấu, dán mắt vào MC. Tai nó căng lên hết cỡ, mồm chuẩn bị hết công suất để nếu lỡ có trúng thì còn đì đầu thằng Quân , mắng nó một trận sa sả cho sướng mồm. Thế nhưng MC đi lần lược đến giải nhì, rồi giải nhất mà vẫn chưa thèm đọc đến số của nó. Quang bắt đầu cảm thấy quê vì mới nãy lỡ “đầu gấu” với Quân. Lát nữa thế nào ra cũng làm trò cười cho nó cho mà xem. Bây giờ thì chỉ còn giải đặc biệt, mà xác suất trúng thì bé tí như con chí. Trúng sao đây trời?

“…Giải đặc biệt, chiếc lồng đèn kéo quân to nhất thành phố thuộc về chủ nhân mang số vé 7131987. Xin mời.”

- Ây chà! – Quân đập vào đùi nó cái bốp. Mém trúng rồi. Aaaaa! Tức quá. Tao bị lệch mất một số cuối. Mày thấy mày xui chưa hả Quang?

Mặc kệ cho Quân la oai oái, Quang vẫn không tin vào mắt mình. Tai nó không tin vào những gì nó đang nghe. Quân không thấy thằng bạn mình phản ứng gì, đang chống nạnh chuẩn bị thuyết trình tập 2, thì Quang bỗng rú lên:
- Trúng rồi! Tao trúng rồi mày ơi! Lát nữa mày là cái thằng tốn tiền mua khô mực nhá. Đáng đời cái tội trêu tao. – Quang vừa nói, vừa ôm Quân chặt cứng.

Tất cả đèn trên sân khấu đều đang hướng về phía 2 tụi nó. Xung quanh lại rộ lên những tiếng xì xầm đại loại như “Đẹp thế trúng giải độc đắc cũng đáng” hay “Tao mà là MC tao cho trúng hết 4 giải.” Thế nhưng Quang đang mừng đến nỗi không biết là mình đang ôm Quân chặt cứng trong khi dân tình đang bàn tán về tụi nó. Còn thằng Quân thì đểu đến nỗi, biết là đang bị cả khán phòng nhìn chăm chú không chớp mắt, nhưng vẫn cứ để yên cho Quang ôm, miệng thì cười tủm tỉm. Có lẽ Quang vẫn cứ như thế nếu mọi người không cười ồ lên khi MC vừa trêu vừa nhắc khéo nếu không lãnh giải nhanh thì khô mực cũng bán hết, khỏi mua. Quang bẽn lẽn bỏ Quân ra nhưng cứ như phản xạ tự nhiên, nó lại nắm lấy tay Quân, dắt lên sân khấu.

Sau khi 2 đứa khệ nệ bưng cái lồng đèn to tổ chảng xuống thì cũng là vừa lúc mọi người cũng bắt đầu rời khán phòng để nghỉ giải lao, chờ phần 2 của chương trình. Cũng may đây là khách sạn hạng sang loại 5 sao nên ngay sau đó đã có 2 ngưòi chuyên khuân vác đề nghị giúp tụi nó mang cái lồng đèn xuống garage để cất trong xe, khỏi mất công ôm chạy vòng vòng.
- Hay mày cứ vào cái quán bar đằng kia, kiếm cái gì nhè nhẹ uống. Tao chạy xuống xe cùng với 2 anh đây, rồi chạy lên lại với mày. Chịu không? – Quân hỏi.
- Ừ! Thế đi cũng được. Nhớ lên nhanh nhé. Tao không muốn đợi lâu đâu.

Đợi Quân đi vòng thang máy, Quang bước đến bên quán bar rồi kiếm chỗ ngồi ngay góc khuất, nhìn thẳng ra thang máy để khi Quân lên, nó biết mà vẫy lại. Quang vừa ngồi xuống thì người phục vụ mang cái cocktail menu đến. Nó chẳng thèm nhìn, mà gọi luôn.
- Anh cho tôi một Disaronno on the rocks.

Quang thông thường thì cũng chẳng uống rược nhiều, chỉ trừ khi đi vào mấy quán bar hay club với thằng Quân thì xí xớn một tí cho nó đỡ quê với bàn dân thiên hạ. Không lẽ vào đấy người ta kêu bia, whiskey, vodka, mình lại kêu nước yến thì kì chết. Nói thế không có nghĩa là tửu lượng của nó kém. Đến ngay cả Quân là dân ăn chơi mà cũng có lần phải xiểng niểng với Quang vì dám thách nó uống tay đôi. “Thôi thì hôm nay vào Sheraton, điệu một tí cũng chẳng sao.”

Người phục vụ vừa mang đồ uống của nó ra thì vừa lúc đấy, cái giọng lai lai kiểu Hà Nội trong restroom lại vang lên ngay bên tai nó:
- Cậu đi một mình hay sao mà lại ngồi đây thế này? Không buồn à?
- Ồ!... Hóa ra là ông. Tôi đang ngồi chờ bạn thôi. Còn ông?
- Sao lại gọi tôi là ông mãi như thế, nghe già lắm. Tôi mới có 25 tuổi thôi mà. Nhìn cậu tôi không nghĩ trẻ hơn tôi nhiều.
- Hì! Tôi thì mới có 20 thôi. Hay xưng là “anh, em” vậy, vì dẫu sao, anh cũng lớn tuổi hơn em. Kính lão đắc thọ mà. Nhân tiện, em tên Quang.
- Anh biết. Còn anh tên Kris. Mới về Việt Nam được 1, 2 năm nay thôi.
- Anh kêu anh biết tên em à? Sao lại thế được?
- …Uhm à! Anh chỉ buột miệng thôi ấy mà. Nói tiếng Việt chưa rành nên nhiều khi ngại nói lắm. – Kris vừa nói vừa cười.

Quang bất chợt khựng lại vì nụ cười đấy. “Đẹp quá!” – nó nghĩ.
- Thế anh Kris lúc trước ở đâu nào? Nghe giọng anh em nghĩ chắc không phải ngưòi Việt Nam chính gốc rồi. – Quang gạ hỏi. Chính bản thân nó cũng thấy lạ vì từ trước đến giờ, nó chẳng quan tâm đến chuyện người khác bao giờ, sao tự nhiên hôm nay lại hứng thú đến như vậy. Thế nhưng ở cái người tên Kris này lại có một cái vẻ gì đó rất thu hút làm Quang không thể cưỡng lại được.
- Anh sinh ở Pháp, lớn lên ở London. Em chắc cũng thắc mắc là tại sao anh lại có giọng Hà Nội đúng không? Tại mẹ anh là phụ nữ Hà Nội, từ nhỏ bà đã bắt anh nói tiếng Việt rồi, nên thành ra anh có cái accent này.
- Nhìn anh ai mà đoán ra là là con lai bao giờ. Nhìn Tây lắm. – Quang nhận xét.
- Ồ thế à? Thế mà anh lại luôn ganh tị với nhỏ em của anh tại vì nó nhìn giống mẹ anh nhiều hơn anh. Nét Châu Á dễ thương lắm… như em vậy.
- Haha! Không ngờ anh Kris lại có khiếu nói ngọt đến như vậy. Chắc có nhiều cô chết dưới tay anh rồi đúng không. Thế em gái của anh hiện giờ đang ở Việt Nam hay đang ở London?
- Nó đang ở Việt Nam. Mà chính xác ra là nó cũng ở đây tối nay với anh này. Nó mới có 19 thôi, mà lanh lắm. Nhiều khi cũng làm anh đau đầu với nó.

Càng nói chuyện với Kris, Quang quên bẫng mất thời gian và nó bỗng quên mất tiêu là Quân đi xuống garage nãy giờ cũng lâu lắm rồi. Có cái gì đó ở Kris làm Quang luôn cười sặc sụa và cảm thấy thoải mái khi nói chuyện với anh mặc dù đây là lần đầu 2 người nói chuyện với nhau. Càng nói thì dường như Quang có cảm giác mình quen người này lâu rồi vì biết bao nhiêu sở thích của Quang cũng đều giống một cách lạ lùng với Kris cho dù đấy là những thứ kì quái nhất đi chăng nữa. Cửa thang máy mở ra và Quang thấy Quân bước ra. Nó vẫy vẫy một cách hăng hái vì Quang không thể đợi lâu hơn được nữa để giới thiệu với Quân người bạn mà nó mới làm quen.
- Sao mày đi đâu mà lâu thế? Làm tao đợi nãy giờ.
- Mày nói thì ngon lắm, ngồi đây uống rượu, tán phét với người lạ rồi còn tra khảo tao. Đáng lẽ tao lên lâu rồi, tự dưng có con bé ở đâu lao ra té nhào vào tao, làm tao đỡ không kịp. Thế là té nhào, bẩn hết quần áo.
- Thôi, chuyện qua rồi thì không tính. À! Giới thiệu với mày người tao mới quen. Đây là anh Kris… - Quang bỗng ấp úng…
- Kris Taylor. Rất vui khi gặp cậu. – Kris tiếp lời.
- Tôi tên Quân. Rất vui khi gặp anh. – Quân chào cho có lệ. Thôi đi nào Quang. Show sắp diễn lại rồi đấy.

Quang bỗng thấy tiếc vì nó chưa muốn kết thúc câu chuyện ở đây. Đang cố uống nốt phần còn lại của ly rượu, Quang bỗng giật mình vì ở đâu có giọng con gái lanh lảnh:
- Anh Kris! Hoá ra nãy giờ tụ tập, đàn đúm với bạn ở đây mà làm em đi kiếm nãy giờ. Cũng may là gặp được một anh đẹp trai nên cũng đỡ tức phần nào. Chỉ tiếc là em chưa biết tên anh ấy thôi. Tha cho anh lần này đấy. – Cô gái vừa nói, mắt vừa long lanh khi nhớ đến chàng trai lạ mặt ấy.

Bất chợt Quân lên tiếng:
- Khoan đã! Có phải cô là người đâm sầm vào tôi không? Ở dưới garage ấy?
Trong khi Quang và Kris chưa kịp hiểu ra chuyện gì vì mọi thứ đang diễn ra quá nhanh. Cô gái bỗng nói lớn:
- Anh! Hoá ra là anh nữa à? Chết rồi, mới nãy lỡ miệng nhưng cũng may là chưa nói gì sai. Quê quá! – nói rồi cô lấy tay che mặt, phụng phịu.

Cả ba bỗng cười ầm lên vì vẻ con nít ấy. Quang lén nhìn sang Quân thì thấy thằng bạn nó đang bối rối, tay chân lung túng. “Thằng này lạ nhi? Từ trước đến giờ có thấy nó thấy này bao giờ đâu cơ chứ.” Quang nghĩ.

…Rồi bất chợt nó cảm thấy có cái gì đó ghen tức đang trỗi dậy trong lòng… ngày một lớn.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Kim +
Người thành phố
Người thành phố



Bài gửiTiêu đề: Re: Lantern !!!   11/9/2009, 8:12 pm

Chapter 6

Quay trở lại đoạn Quân và Quang đang đi vào khán phòng, cãi nhau chí choé khi đang tìm chỗ ngồi. Quân thì kêu chỗ tụi nó ngồi là bên trái, Quang thì kêu ngay chính giữa, chỗ nhìn thẳng lên sân khấu. Cuối cùng lòi ra là cả 2 đều sai khi phát hiện ra tụi nó ngồi bên phía cánh phải. Rõ là 2 ông tướng không biết gì mà cứ to mồm! Cái này người ta kêu là cầm đèn chạy trước ôtô ấy mà.
Cũng chính vì lí do đang bận “chứng minh” là mình đúng nên cả Quân và Quang đều không để ý đến những gì xảy ra ngay sau khi tụi nó vừa check in. Từ đằng xa bước đến là một dáng người thanh niên khoảng chừng 25 tuổi, cao lớn, phong thái chững chạc. Nhìn anh ta cũng thuộc tầng lớp qúy tộc trong xã hội, hoặc ít ra thì cũng tuýp người có tiền dư dả. Thế thì có gì mà đặc biệt cơ chứ, ở đất này thiếu gì người như vậy. Thế nhưng thanh niên ấy có một cái gì đó rất khác, không giống bất kì một thanh niên khác trên đất Sài Thành này: nhìn cậu rất giống Tây. Và người thanh niên ấy, không ai khác chính là Kris Taylor.
Khi Kris vừa tiến đến bàn check-in, mặc dù đang bận rộn với cả tá chuyện cần thiết để kiểm tra số vé, các cô chuyên viên cũng đều nhận ra mồn một cái thần khí có một không hai ấy của cậu. Tất cả bất chợt đồng loạt dừng mọi chuyện, đứng phắt dậy, người cúi gập:
- Chào cậu chủ!
- Uhm! – Kris lên tiếng. Các cô cho tôi xem bản report những người đã check in vào buổi diễn hôm nay.

Vẫn đầu cúi và mắt dường như được dán chặt dưới sàn, cô chuyên viên gần nhất với lấy bản tường trình, rồi lễ phép đưa nó cho cậu chủ với hai tay:
- Thưa cậu! Đây ạ!

Kris chẳng bận tâm đến cái kiểu quy cách quá đáng ấy, bởi vì cậu đang cần tìm gấp một cái tên của một thanh niên cậu vô tình gặp trong restroom khi nãy. Người ấy có cái gì đó mà Kris đã cất công tìm mấy năm nay rồi: khuôn mặt ấy, giọng nói ấy, ánh mắt ấy. Tất cả đều hoàn hảo. Nhiều lúc Kris cảm thấy quá kiệt sức vì mãi theo đuổi một hình bóng mà ngay chính bản thân cậu cũng chưa biết chắc là nhìn như thế nào, nghe như thế nào và cảm thấy như thế nào. Nghe thì có vẻ điên rồ đấy và Kris cũng đồng ý với ý nghĩ đó, nhưng khi gặp người ấy ban nãy, mọi chuyện dường như đã tìm được lời giải đáp. “Chính là người này! Tôi đã cất công tìm em bấy lâu.”
Kris lấy tay dò lấy cái tên cuối cùng vừa mới check in xong. “Vũ Hoàng Quang.” Đôi mắt cậu nhíu lại, và môi mỉm cười. Tuy thế, nụ cười ấy chẳng kéo dài được bao lâu khi cái đầu óc tinh nhạy của cậu bỗng bật nhận ra Quang không hề đi một mình mà lại đi với một thanh niên khác có diện mạo có một không hai, bảnh bao thuộc dạng nhất nhì cái thành phố này. Kris cố không suy nghĩ lung tung nhưng dù thế nào thì cũng không khỏi tò mò về mối quan hệ giữa hai người thanh niên ấy. Và cậu thầm hi vọng sẽ không có gì quá hơn tình bạn, vì Kris đã quyết định dừng cuộc tìm kiếm ở đây. Vũ Hoàng Quang sẽ là của cậu, sẽ thuộc về cậu với bất cứ giá nào.
- Anh Trung! Anh từ giờ có nhiệm vụ báo cáo cho tôi hoạt động của người thanh niên tên Quang này. Không được để sót một chi tiết nào. 24/24 tôi muốn anh theo dõi, nhưng không được để lộ danh tánh. Có gì sai sót, tôi sẽ trực tiếp nói chuyện với anh. – Kris nói mà mắt không dời khỏi tờ danh sách.
- Vâng, thưa cậu chủ! – ngưòi đàn ông trung niên lễ phép đáp.

Kris xoay lưng bỏ đi, để lại sau lưng những cái thở phào của các cô chuyên viên. “Anh ấy đẹp trai, mà dữ quá. Không biết mai mốt cô nào chịu lấy không cơ chứ. Nhưng tôi chẳng quan tâm, có anh ấy thì dù có thế nào tôi cũng giữ cho bằng được.” – một trong số đó nhận xét. Từ xưa đến giờ, cái tính nghiêm nghị, công bằng nhưng hay nóng nảy của cậu chủ 25 tuổi này dường như đã đi vào lối sinh hoạt của Sheraton này rồi. Các cô thì rảnh một cái là mơ về anh Kris, rồi tưởng tượng cảnh được anh mời đi ăn tối và xem phim thật lãng mạn. Các anh thì chỉ cần nghe thấy tên Kris thôi là cũng im bặt, dòm trước ngó sau. Như thế cũng đủ chứng minh cho cái nét uy nghiêm của Kris, mặc dù cậu chỉ mới có 25 tuổi và về quản lí khách sạn được 1, 2 năm nay dưới sự nhượng quyền của cha. Thế nhưng, dù có bị theo đuổi và tấn công nhiều bao nhiêu đi chăng nữa, Kris vẫn “phòng không nhà trống” và cô đơn vào mỗi tối cuối tuần. Bởi vì cậu mải bận tâm ai hết, mà chỉ lo tìm kiếm một người mà thôi.

Kris bỏ lên khu ban công, nơi cậu có thể nhìn trực tiếp vào 2 người thanh niên Quân và Quang ấy. Tự nhiên cái hình ảnh hai người ngồi sát vào nhau làm cậu trở nên khó chịu hẳn lên, tay cậu bóp chặt vào nhau. “Không thể nào. Không thể nào. Tôi nhất quyết không để em vuột mất đâu.” Kris bất chợt nhận ra Quang cứ xoay qua xoay lại mà không tập trung về phía sân khấu. Dường như cậu ấy đã biết mình bị theo dõi, à không, bị ngắm mới đúng chứ. Theo bản năng, Kris bước lui về một bước, núp vào bóng tối với hi vọng là chưa bị bắt gặp vì như vậy thì quê lắm. Rồi Quang bất chợt đứng dậy, rời khỏi khán phòng. “Không lẽ cậu ấy lại bỏ về như vậy sao? Không đâu, người thanh niên kia còn ở đây cơ mà.” Vài phút sau, đúng như dự đoán, Quang quay trở lại, nhưng lần này ngồi lại còn sát Quân hơn lúc trước. Kris cảm thấy máu trong người mình đang sôi lên sùng sục, hệ thần kinh cậu dường như hoạt động quá công suất của nó. Quang không còn xoay qua xoay lại nữa mà dường như rất thoải mái khi coi show diễn. Kris từ bỏ ý nghĩ tiếp tục quan sát Quang vì không muốn rơi vào tình huống khó xử nếu bị bắt gặp. Cậu bỗng nảy ra ý nghĩ. Lấy tay với lấy chiếc di động đời mới trong túi quần, Kris ra lệnh: “MC, chiếc đèn lồng kéo quân tối nay thuộc về Vũ Hoàng Quang. Kiếm cho ra số vé rồi trao giải cho cậu ta. Sau đó cho 2 người khuân vác mang cái đèn lồng ấy xuống garage, nhớ là phải đề nghị cái gã Quân đi cùng bằng mọi giá.”

…Đoạn Kris bỏ khu ban công rồi đi xuống quán bar ngồi trước… vì cậu biết rằng sẽ có cuộc hội ngộ đầy thú vị sắp xảy ra…
Chapter 7

Kris và Quang đang trố mắt nhìn 2 đứa còn lại. Trong Quang cái cảm giác ghen tức ấy không biết từ bao giờ đã to dần và đang chiếm lấy một phần không nhỏ trong nó. Trông thấy Quân lung túng như gà mắc thóc, Quang bỗng trở nên gắt gỏng. Nó kéo tay Quân, nói cộc lốc:
- Kêu tao đi mà còn cứ đứng đấy gãi đầu. Đi!
- Ơ! Khoan đã… Tao…

Không để Quân nói hết câu, Quang đã lôi nó đi xềnh xệch. Bất chợt bàn tay còn lại của Quang bị giật lại. Hóa ra đó là Kris. Cậu nhìn thẳng vào mắt Quang:
- Em làm thế đau tay bạn sao? Thì từ từ vào cũng được mà. Còn đến 5 phút nữa show mới bắt đầu lại. Anh với bé Linh cũng đang tính vào coi, hay mình ngồi chung nhé.
- Em nghĩ như vậy… - Quang ấy úng, chưa biết nên đồng ý hay từ chối.
- …Thì thật là tuyệt phải không. Anh cũng nghĩ vậy. Linh, đi thôi em, còn lo đứng đấy nũng nịu ai nữa. – Kris cướp lời.

Cô gái tên Linh nghe thấy thế thì mặt mày hớn hở chạy lại chỗ anh trai mình đang đứng. Linh đang vui mừng vì được ngồi cạnh ba chàng trai đẹp nhất tối nay, mà đặc biệt là cái anh tên Quân gì gì đấy mà cô đã để ý từ nãy giờ. Kể cũng lạ! Mặc dù đã nhiều lần bị gạ gẫm, cưa cẩm bởi nhiều thằng con trai lắm tiền, đẹp trai, hào nhoáng, nhưng chưa lần nào cô lại cảm thấy xúc động mạnh mẽ đến như vậy. Có lẽ cô tìm thấy ở Quân cái sự khác biệt tột cùng.
Quang cũng chẳng biết làm cách nào khác, đành phải ngậm ngùi để Kris và em gái cậu đi chung vào khán phòng nhưng lại thầm hi vọng là sẽ không phải ngồi chung, nhất là với Linh. Chẳng hiểu vì sao Quang lại không hề có cảm tình với cô bạn mới quen này. Ở Linh có một cái gì đó khó tả nhưng lại làm Quang luôn phải đề phòng. Không lẽ nó sợ Linh sẽ cướp mất Quân của nó? “Không đời nào. Không thể như thế được.” Đoạn Quân và Quang quay trở về chỗ cũ, cả hai đều không khỏi ngạc nhiên khi từ bao giờ, ngoài hai cái ghế 2 đứa nó ngồi từ đầu buổi, nay đã có thêm 2 cái nữa để sẵn đấy. Quang bất chợt nhìn qua Quân nhưng chưa biết giải thích sao về cái sự kì lạ ấy, thì Kris đã nhanh nhảu lên tiếng trước:
- Linh, em để Quân ngồi ngoài, rồi em ngồi cạnh cậu ấy. Anh sẽ ngồi kế em vậy. Quang, em không ngại khi ngồi cạnh anh chứ hả? – Kris vờ hỏi.

Quang chưa biết trả lời sao vì mọi thứ dường như đang đi quá nhanh đối với nó. Nó tự hỏi để Linh ngồi cạnh Quân liệu… “Suy nghĩ vớ vẩn.” Quang tự mắng mình. Đoạn nó quay sang phía Kris, cười tươi rói rồi nói:
- Ồ! Không sao hết anh à. Thằng đấy ngồi cạnh em thì nó chỉ có phá em là giỏi. Để anh ngồi cạnh có gì không hiểu em hỏi luôn.

Kris không cần nhắc đến lần thứ hai. Anh vội vàng kéo ngay Quang xuống ngồi ngay cạnh mình. Với vị trí bây giờ, Quân và Quang đang bị cách biệt hoàn toàn bởi 2 anh em nhà Taylors. Quân ngồi xa phía bên trái, rồi đến Linh, Kris, còn Quang thì lại ngồi xa phía bên phải. Ở đâu đó phảng phất cái sự gượng ngùng, bối rối khó tả. 4 người đều im lặng, hi vọng show diễn bắt đầu càng nhanh càng tốt, nhằm chấm đứt cái tình trạng dở khóc dở cười này. Đúng như chúng mong đợi, khoảng chừng 1 phút sau, tiếng trống, tiếng chiêng khua khoắng vang lên làm tan đi cái bầu không khí nặng nề. Tiếng chị Hằng Nga lại vang lên một cách đầy thuyệt phục khiến 8 con mắt của 4 đứa dán chặt lên phía sân khấu. Có thể nói phần 2 của chương trình còn hoành tráng hơn gấp bội phần phần 1. Cùng với phần hài tấu do các nghệ sĩ có tiếng trong cả nước biểu diễn, cả khán phòng cười nghiêng ngả đến nỗi chảy cả nước mắt, rồi có người té cả xuống ghế. Có thể nói nhìn ai ai cũng hết mực hài lòng về buổi tối hôm nay.

Quân lâu lâu lén nhìn qua bên phía Quang. Không biết do vô tình hay có sự sắp đặt trước, lần nào Quân liếc sang cũng là lúc Kris đang ân cần hỏi han Quang đủ chuyện. Nhìn cử chỉ của cái gã mắt xanh mũi lõ mà làm Quân thấy tưng tức trong lòng. Ai đời đâu mới quen mà đã cả gan chia cắt bạn bè người ta. Đã thế lại còn có thái độ ghép đôi nữa chứ. Không phải là Quân chê gì Linh, nhưng cậu vốn dĩ dị ứng với cái màn ép buộc miễn cưỡng. Với lại tối nay đáng lý phải là tối của Quân và Quang, đâu phải là của Quân, Quang, Kris và Linh đâu cơ chứ. “Còn cái thằng Quang chưa gì đã tơn hớn mặt mày, cười nói vui vẻ cứ như là thân nhau lắm rồi đấy. Chết tiệt!” – Quân nghĩ thầm, rồi quay trở lên sân khấu.

Không biết do đang trong tình trạng thiếu ánh sáng, hay do thằng Quân lâu lâu ngu đột xuất mà nó không để ý thấy Quang cũng dòm qua phía ấy liên lục nhằm quan sát thái độ của thằng bạn. Quang cũng tức lắm khi thấy Quân cũng đang hớn hở với cô gái mới mà quên mất đi sự hiện diện của nó. Bạn bè gì đâu mà thấy gái là quên hết mọi chuyện. “Đúng là cái đồ mê chim bỏ cu mà!” Nhưng ngay cả chính Quang hiện tại cũng chẳng hiểu và giải thích cái cảm giác bây giờ của nó là phải nên đặt tên như thế nào. Ghen à? Không phải, vì từ trước đến giờ nó có bao giờ ghen đâu khi thằng Quân thay bồ như thay áo. Tức à? Sao lại thế được vì nó biết thằng Quân luôn có mặt khi nó cần cơ mà lị. “Đã thế thì mình cũng cứ thoải mái với anh Kris. Đằng nào thì cũng nó cũng đang vui bên phía nó. Thế thì chẳng việc gì mình phải lo tức mà không lo vui được.” Nghĩ thế, Quang quay sang hớn hở trò chuyện với Kris. Nó bỗng trở nên thân mật hơn và cử chỉ thì có lẽ đã bớt phần gượng gịu.

Suốt phần biểu diễn còn lại của chương trình, cả bốn đứa chúng nó đều không khỏi ngạc nhiên vì mức độ công phu và chỉn chu của từng tiết mục. Có thể nói từ trước đến giờ, đây là show hay nhất mà Quang đã từng đi coi, mặc dù trước đó nó đã phải chịu trận nhiều khi phải đi cùng ba mẹ đến nhưng nơi tương tự. Ngay khi MC vừa tuyên bố Full Moon Festival 2007 tại khách sạn Sheraton kết thúc, cả khán phòng đồng loạt đứng bật dậy, vỗ tay không ngớt làm tưởng chừng như cả không gian đang rạn nứt vì tiếng vỗ tay to như tiếng pháo. Bất chợt Kris quay sang ôm chầm lấy Quang, mặt mày hớn hở:
- Hay quá phải không em? Đây là lần đầu tiên anh thấy có một tối Trung Thu vui như thế này. Liệu có phải vì anh được gặp em không nhỉ?

Hành động quá bất ngờ của Kris làm Quang bối rối. Nó chẳng biết phải phản ứng làm sao cả. Thứ nhất là vì đây là lần đầu tiên nó bị một người con trai khác ngoài thằng Quân ôm chặt cứng. Thứ hai là bời vì Kris đang hỏi nó nhưng câu hỏi rất đỗi kì quặc khiến nó chẳng biết trả lời sao cả. Quang đứng như trời trồng, mặt mày đỏ gay gắt. Cũng may là những người khác đang mải vỗ tay tán thưởng show diễn nên cũng không ai màng gì đến chuyện xung quanh. Tuy thế, chuyện Kris ôm lấy Quang không hề thoát khỏi ánh mắt một người.

“Bốp!” – Quân lao đến, giáng một cú đấm thật mạnh lên má phải của Kris. Mọi thứ dường như chợt khựng lại ngay tại thời điểm ấy. Linh hoảng sợ. Cô á lên một tiếng rõ to, hai tay ôm lấy mặt rồi vụt chạy đến bên cạnh anh mình. Quang thì do mất đà nên té nhào xuống cùng với Kris. Chân nó vướng vào ghế. Ngay lập tức, Quang biết chân mình bị bong gân. Nó nhăn mặt vì đau, nhưng không hề rên lấy một tiếng. Lúc bấy giờ thì mọi người đã bắt đầu xoay sự chú ý đến 4 đứa chúng nó. Tiếng xì xầm bàn tán lại nổi lên cùng với nhiều cặp mắt tò mò đang soi mói. Chưa đầy 10 giây sau, nhân viên bảo vệ của khách sạn nhanh chóng phong tỏa khu vực. Bọn chúng túm chặt lấy Quân, tính giải đi ngay tại chỗ. Kris quắc mắt lên nhìn rồi tế nhị lắc đầu, cố gắng không để ai thấy hành động của cậu vì điều cuối cùng cậu muốn làm là để lộ danh tánh của mình với Quang.

Quân vừa lúc được thả lỏng ra thì ngay tức thì, cậu bế Quang lên một cách nhẹ nhàng, nhìn thẳng vào mắt thằng bạn nó rồi ôn tồn nói: “Tao đưa mày ra khỏi đây nhé. Đi về với tao nhé.” Quang nằm gọn trong tay Quân, nhìn thẳng vào mắt nó rồi gật đầu nhẹ vì chính bản thân nó cũng muốn ra khỏi chỗ lôi thôi này càng sớm càng tốt. Chỉ cần có thế, Quân lách mình qua đám đông hiếu kì để bước nhanh đến thang máy. Cậu vẫn nhẹ nhàng, âu yếm bế Quang bằng hai tay, trong lòng không khỏi xót xa khi nghĩ đến cái chân trật của thằng bạn.
- Xin lỗi mày! Tại tao mà mày bị bong gân. Có đau lắm không?. – Quân thủ thỉ, không giấu nổi sự xấu hổ.
- Không sao mà. Cái này 3 ngày là hết… Thế giờ không ra bến cảng được thì về nhà tao nhé. Có sẵn rượu và khô mực, lồng đèn thì vừa trúng giải. Thế là tiết kiệm cho mày được mấy ngàn sáng mai bao tao ăn sáng. – Quang đùa.

Bỗng cả hai bật cười vì cái tính con nít của Quang. Hơn bao giờ hết, tự nhiên Quân muốn cúi xuống hôn vào má Quang một cái. Nhưng nó cố kiềm bản thân lại vì nó không chắc... Liệu Quang có chịu nó không?
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Kim +
Người thành phố
Người thành phố



Bài gửiTiêu đề: Re: Lantern !!!   11/9/2009, 8:28 pm

Chapter 8

Quay trở lại đoạn Quân đi cùng hai thanh niên khuân vác để mang cái lồng đèn to tổ chảng xuống garage. Nó đang mừng thầm khi nghĩ đến tối nay được ra bến cảng ngồi chơi với Quang. Không hiểu sao tối nay có cái gì khác lắm trong nó. Cái cảm giác khó tả, mới mẻ đó đang ngày một lớn và dần chiếm lấy hết tâm trí của Quân. Và nó chắc rằng Quang cũng cảm thấy điều tương tự vì nó có thể dễ dàng nhận thấy điều đó khi nhìn vào mắt của thằng bạn. “Đẹp quá!” – Quân lại nghĩ thầm. Bỗng nó tự cười một mình... Quân đang cố đi giải quyết xong chuyện này cho xong càng sớm càng tốt vì nó không muốn để Quang ngồi đợi nó một mình tí nào cả. Tối nay là tối của nó và Quang, và nó tự nhủ sẽ dành thời gian bên Quang càng nhiều càng tốt. Càng nghĩ Quân bỗng cảm thấy mình may mắn lắm khi có được một người thật đặc biệt như Quang bên cạnh nó. Thật chẳng hiểu làm sao mà tối nay lại suy nghĩ kì cục đến như vậy nữa!
Tiếng “Ding” của thang máy và cái giọng của người phụ nữ ấy lại vang lên kéo nó trở về hiện tại. Quân lục trong túi quần mình rồi lấy ra chìa khóa xe. Nó đang cố nhắm xem liệu cái lồng đèn này có nhét vừa vào cái trunk phía sau xe không nữa. “Không khéo phải cho vào cái back seats quá! Đèn đóm đâu ra mà to thế không biết.” Vừa lúc nhét cái lồng đèn vào trong xe, Quân quay ngược lại bất chợt, không chú ý đến phía sau mình. Nó bỗng nghe đâu cái giọng con gái, lanh lảnh vang lên:
- Trời ơi! Ảnh ở đâu rồi thế không biết. Sao lại còn tắt máy điện thoại nữa cơ chứ? Đúng là đồ dở hơi… Á…

Chỉ có thế. Rồi 2 người đâm sầm vào nhau. Quân thì té bật ngửa ra phía sau, đầu mém đập xuống đất. Khi còn chưa biết trời chăng mây gió chi hết vì mọi chuyện còn đang quá bất ngờ thì bỗng nhiên từ đâu ra lại thêm một vật thể khác té cái ạch, đè lên nó một cách không thương tiếc. Và cái vật thể không tên đó chính là cô gái ấy. Mặt hai người cách nhau chỉ có chừng vài centimet, gần đến nỗi Quân có thể nhận thấy cái hơi thởi nóng hổi phả lên mặt mình liên hồi. Cả hai đều bất động. Cả hai đều không nhúc nhích. Trong cái tình trạnh oái ăm như thế này, thật chẳng ai biết làm gì cả!

Về phần cô gái, nhìn cô người ta nhanh chóng liệt vào hạng tiểu thư đài các, yếu đuối và rất mỏng manh. Tuy thế đừng vì cái vẻ về ngoài mà đánh giá sai lầm một con người. Chẳng phải người ta thường có câu “Đừng trông mặt mà bắt hình dong” đấy sao? Và cũng vì cái vẻ bề ngoài như vậy, đã từng có nhiều chàng công tử thuộc dạng lắm tiền, nhiều tật đổ rầm rầm dưới chân nàng với hi vọng là sẽ làm thay đổi được cái trái tim băng giá ấy. Tuy nhiên, cô chẳng mảy may để mắt đến ai trong số họ. Ánh mắt cô lóe lên cái vẻ sành đời, tinh khôn mặc dù tuổi đời của cô chưa chắc đã ngoài đôi mươi. Có lẽ sau 19 năm sống trong cái gia đình mà kinh doanh và tiền bạc luôn là chủ đề chính của mỗi bữa ăn, cô đã học được cái cách sống không để tình cảm chi phối lý trí… vì có như thế mới thành công được. Người con gái ấy không ai khác là Linh Taylor, với cái tên được đặt theo sau bà ngoại của cô.

Tối Trung Thu hôm nay Linh nhận lời anh trai mình đến dự lễ tại khách sạn mà anh nhận quản lý được khoảng 2 năm trở lại. Lúc đầu Linh không muốn đi chút nào vì cô vừa về Việt Nam được vài tiếng đồng hồ, chưa kịp nghỉ ngơi gì hết. Nhưng vì nể ông anh đáng kính mồm cứ leo lẻo bên tai muốn khoe với cô Sài Gòn đẹp như thế nào, rồi nhân tiện khoe luôn tài kinh doanh của hắn, Linh đành phải chấp nhận cho ổng vui. Đoạn Linh nhìn anh nhìn bĩu môi trêu: “Đúng là hỡm đời. Xí!” Thế nhưng chẳng hiểu do trời trăng mây mưa gió mát như thế nào khiến Linh ngủ quên mất nên đến trễ gần một tiếng đồng hồ. Anh trai của cô phải đi trước vì cậu phải đích thân đại diện khách sạn đón những doanh nhân tai to mặt lớn cỡ bự trong cả nước sẽ có mặt tại đấy tối nay. Cuống cuồng lo đến gấp vì sợ ổng giận, Linh lơ mơ thế nào lại còn đi lạc xuống tầm hầm khi nào mà không hề hay biết. Cô đang lẩm bẩm rủa thầm vì lồng đèn đâu không thấy mà chỉ toàn thấy xe là xe…

- Thế cô có chịu đứng dậy không? Đè lên người tôi khó thở quá đây này… - Quân lên tiếng, phá vỡ cái sự im lặng ngượng ngùng.
- Á! Xin lỗi anh. Tại tôi đi đứng không cẩn thận. – Linh lí nhí trong mồm.
- Không có chi. Còn cô không sao chứ hả? Váy cô hơi dơ rồi kìa… - Nói rồi Quân lấy tay phủi phủi… Cậu bỗng thấy mình hơi vô duyên nên dừng lại, mắt ngước lên nhìn thẳng vào cô ta.

Tim Linh dường như đập sai một nhịp. Cô bất chợt khựng lại khi người con trai đứng trước mặt mình đẹp như được tạc tượng. Ở đâu đó trong ánh mắt ấy là cái nét lo lắng ân cần, chân thật mà cô chưa từng trải nghiệm bao giờ. Linh chợt cảm thấy trong lòng mình trở nên xốn xang lạ lùng. Tim đập nhanh hơn bình thường. Hai tay thì cứ nắm chặt lấy nhau, chặt đến nỗi bản thân cô còn thấy đau nữa. Đôi mắt Linh cứ mải lo cắm cúi nhìn vào cái cằm chẻ của Quân mà quên mất là người con trai ấy cũng đang nhìn lại mình với cặp mắt đầy nghi vấn. Thấy mình như đang quá lố, Linh bẽn lẽn, ngượng ngùng túm lấy hai bên váy, mắt dính chặt xuống dưới đất.
- Cám ơn anh, nhưng không sao đâu. Váy dơ thì giặt ra mà. – Mặt cô đỏ dần.
- Ồ! Nếu cô nói không sao thì tôi yên tâm rồi. Điện thoại của cô đây. Mới nãy cô té, nó văng xuống dưới gầm xe.

Quân chìa cái điện thoại ra trước mặt Linh, nhưng có lẽ vẫn còn đang trong tình trạng bất ngờ và xấu hổ vì tông trúng vào người lạ, cô đứng như trời trồng, bất động. Tự dưng Linh lại đâm ra ghét bản thân mình vì từ trước đến giờ có bao giờ cô lại lâm vào cái cảnh dở khóc dở cười như thế này trước mặt một thằng con trai khác cơ chứ. Chẳng hiểu ở cái anh đây có cái gì đấy làm nó cảm thấy “con gái” vô cùng. Còn Quân thì cảm thấy ngạc nhiên khi mình thì đưa cái điện thoại ngay trước mặt mà cô gái ấy lại chẳng thèm có phản ứng gì sất. Nó bỗng sốt ruột khi nghĩ đến Quang đang đợi nó trên lầu. Nghĩ thế, Quân đánh liều, với lấy tay cô gái, rồi đặt cái điện thoại vào đấy.
- Của cô đây. Giữa cẩn thận nhé. Tôi xin phép đi trước.

Nói rồi nó lấy tay bấm cửa thang máy, còn Linh vẫn đang đứng lúng túng, chưa biết phải ứng xử ra sao. Mắt cô vẫn cứ dán xuống đất, miệng ậm ừ. Đoạn Quân bước vào thang máy, tay thì chỉnh sửa quần áo lại cho chỉnh tề, Linh bất chợt nhận ra, rồi bỗng hét lớn:
- Anh ơi! Em còn chưa biết tên anh là gì…

Nhưng đã quá trễ, cửa thang máy đã đóng, để Linh lại trong garage xe vắng vẻ. Cô chợt nâng cái điện thoại lên, rồi thủ thỉ một mình: “Tay anh ấy đẹp quá!”
Chapter 9

Quân bế Quang, nhẹ nhàng đặt nó vào trong xe. Từng cử chỉ của Quân dường như đều thắm đượm cái nét ân cần, chân thật và sâu lắng. Quang thì nãy giờ chẳng nói câu nào vì nó đang mải ngắm Quân. Tâm trí nó bây giờ đang chìm đắm vào những suy nghĩ mông lung. Mọi thứ bây giờ đối với Quang dường như là một đoạn phim quay chậm, bắt đầu từ thời điểm 6 giờ chiều khi mà nó nhận ra được cái cảm giác khác thường mà nó dành cho thằng bạn. Cứ mỗi lần nhớ đến ánh mắt Quân nhìn nó, Quang lại cảm thấy trong lòng mình rộn hẳn lên. Nó bỗng lấy tay vuốt lấy trán Quân khi thấy trên đấy lấm tấm mồ hôi. Đoạn nó dịu dàng hỏi:
- Tao nặng lắm hả Quân? Sao mày lại chảy mồ hôi nhiều như thế?
- Đâu có! Mày thì nhẹ tênh ấy mà. Có 10 thằng như mày đi nữa thì tao cũng dư sức bế về đến tận nhà, nói chi chỉ xuống đến garage. – Quân phân bua, môi nở nụ cười.

Quang nói đến thế rồi lại chìm vào im lặng. Nó tiếp tục Quang sát Quân khi nó cài seatbelt, trong đầu đang cố tìm câu trả lời cho hàng vạn, hàng tá câu hỏi đang xoay quanh bản thân… Rồi mọi chuyện liệu sẽ đi về đâu?

Quân nãy giờ lo lắng thì nay lại càng lo lắng hơn khi Quang cứ im lặng như thế này. Nó biết là nó không nên hành động một cách đường đột và bạo lực đến như vậy vì tính ra mọi chuyện cũng chưa đến nỗi nào. Một sự ngượng ngùng đến khó chịu dường như đang bao nhủ lấy 2 đứa chúng nó. Ngay chính lúc này, đầu Quân như muốn nổ tung lên khi nó đang cố gắng tìm cái gì đấy vui vui để khơi chuyện với Quang nhưng hoàn toàn thất bại. Tân trí nó bây giờ chẳng thể nào kiếm ra một câu nói nào khác ngoài câu:
- Tao xin lỗi. – Quân lí nhí trong mồm.
- Vì lý do gì? – Quang đang nhìn bên phía cửa sổ, quay sang nhìn thẳng lấy Quân.
- Vì… vì tao đáng lẽ ra không nên làm thế. Vô tình tao lại làm liên lụy đến cả mày. Tao biết chân bị bong gân thì không dễ chịu chút nào.
- Đúng. Đáng ra là mày không nên làm thế. Mày không có quyền làm thế. – Quang bỗng gắt lên. Kris ôm tao thì đã đến nỗi nào đâu mà mày phải đánh người ta đến bầm cả mặt. Mày nghĩ mày sở hữu tao hay sao hả Quân?
- Sao mày lại gắt lên với tao thế hả? – Quân bỗng lớn tiếng lại. Đầu óc nó bây giờ dường như mất hết lý trí vì từ trước đến nay Quang có lớn tiếng với nó bao giờ đâu. Tự dưng hôm nay lại vì cái gã tên Kris ấy, nó bị mắng một cách te tua. Tao làm như thế là vì ai hả? Thế mày có chịu suy nghĩ cho tao không hả Quang? Mày có biết tao khó chịu như thế nào không khi hắn tự nhiên lại chen giữa tao với mày? Đã thế lại còn cố gán ghép tao với em gái của hắn nữa chứ. Hắn nghĩ hắn là ai mà có quyền làm như vậy? – Quân nói mà giọng nghe run run. Chưa từng bao giờ nó có cái cảm xúc mãnh liệt đến như vậy đến như vậy. Quân bỗng cảm thấy như tim mình nhói lên một cái rõ đau.
- Nhưng điều đó cũng không cho phép mày hành động như vậy. Mày cũng biết từ trước đến nay tao chúa ghét bạo lực vì đấy không phải là câu trả lời bao giờ. Mày nghĩ mày có thể ở bên tao bao lâu mà mày cứ xen vào chuyện của tao hoài thế hả? Liệu mày có thể ở bên tao suốt đời không? Nếu không thì đừng có coi như tao là con nít. Để tao quyết định chuyện của tao, cuộc đời của tao. Mày có hiểu không?… - Quang vừa hét lớn, mắt vừa ngân ngấn nước mắt. Nó đang cố hết sức để kiềm lại, không để một giọt nào tràn ra khỏi khoé mắt. Không một giọt nào.

Quân bỗng thắng xe cái két. Đến nước này thì nó chẳng còn quan tâm liệu người đi đường có đâm trúng nó không nữa. Quân nhìn qua Quang, ánh mắt nó bỗng trở nên sắc như đanh thép. Bất chợt, không cần suy nghĩ gì thêm, Quân nhào qua, lấy hai tay ôm lấy hai má của Quang, kéo nó lại gần và… Quân đặt lên đấy một nụ hôn thật sâu, thật nồng ấm, và thật lâu nữa…

…Mềm quá. Môi Quang mềm quá…

Mắt Quân nhắm nghiền lại vì nó cũng chẳng biết nó đang làm gì cả. Ngay chính cái thời khắc ấy, Quang tưởng chừng như cả thế giớ đang đứng lại. Trái Đất chợt ngừng quay. Tim nó thì ngừng đập để có thể cảm giác được cái tình cảm mà nó đang cố đặt tên cho. Và có thể nó đã tìm được câu trả lời cho mọi thứ. Quang biết mình không thể nào giữa lại được nữa rồi. Nó bật khóc. Khóc vì cảm động trước cử chỉ cân cần của Quân. Khóc vì nó mừng vì nó đã nhận ra tình cảm của mình. Nước mắt cứ như mưa mà thi nhau chảy, giàn giụa khắp mặt. Quân buông nó ra, lúng túng trước phản ứng của Quang. Nó vội lấy khăn giấy lau nhẹ lấy mấy giọt nước mắt. Biết mình đang làm cho bạn khó xử, Quang nhanh trí đánh trống lảng lần nữa. Tay chỉ chỉ xuống chân, nó vờ nhăn mặt:
- Chân tao đau quá.
- Thế hả? Thế thì để tao lái nhanh về nhà rồi xoa dầu cho mày nhé. – Quân vội chụp lấy cái phao mà thằng bạn vừa quăng cho mình. Đi nào!

Quang không nói gì thêm nữa mà chỉ quay mặt sang phía cửa sổ. Trên môi nó nở một nụ cười mãn nguyện. Có lẽ từ nay, giữa Quân và Quang, tình bạn sẽ không chỉ là tình bạn bình thường nữa rồi.

Quân lái xe vào nhà Quang một cách thành thạo. Nhà tối om. Ba mẹ nó đi công tác ở Hà Nội đến cuối tuần mới về. Còn bà chị thì chắc mải đi chơi chưa về. Cũng như mọi lần, Súp Lơ luôn là đứa đầu tiên ra mừng tụi nó. Chẳng hiểu sao con chó cứ liếm liếm cái chân đau của Quang làm nó nhăn nhó hết mặt mày. Thấy thế, Quân chẳng đợi thêm một giây nào, nhấc bổng thằng bạn lên, rồi bế nó lên lầu. Chẳng cần đợi chỉ phải đi vào phòng nào Quân cũng tự biết. Nó ở nhà Quang còn nhiều hơn ở nhà nó.

Nhẹ nhàng đặt Quang nằm lên ghế sa lông, Quân xông xáo đi tìm chai dầu gió trong tủ. Quang duỗi thẳng chân ra vì nãy giờ cứ bị gò bó mãi. Nó chẳng muốn than vãn gì nhiều vì biết càng than thì Quân càng xót, càng nóng vội nên tốt nhất nó cứ cắn răng mà chịu. “Thằng quỉ, có mỗi chai dầu mà tìm cũng lâu!” Ngay lúc đấy, chẳng biết trời thương hay trời ghét mà tự nhiên điện cúp cái phụp. Cả căn nhà bỗng trở nên tối om một lần nữa.
- Mày lấy chai dầu rồi nhân tiện lấy cây nến ở cái tủ bên cạnh luôn. Nhiều lắm, thích lựa cái nào cũng được. – Quang hét lớn.
- Nghe rồi. Có chai dầu mà giấu kĩ như mèo dấu của không bằng. Đừng động đậy nhé. Kẻo đau.

Quân tìm thấy được chai dầu mừng còn hơn là tìm được vàng. Vơ lấy luôn cái đèn cầy gần nhất, nó đốt lấy rồi vội vã lao nhanh đến bên ghế sa lông chỗ Quang ngồi. Quân qùy xuống, ân cần đặt chân Quang lên đầu gối mình. Nó xức dầu rồi nắn lấy một cách từ tốn.
- Như thế này đỡ đau hơn chưa? Nếu tao có mạnh tay thì nói nhé. – Quân ngước lên nhìn.

Quang thấy thằng bạn đang cặm cụi xoa bóp cái chân đau của mình, lòng không khỏi cảm động. Ánh nến hoà cùng cánh trăng làm cho mọi thứ trở nên lung linh huyền ảo. Mùi chanh pha với mùi hoa lài thoang thoảng làm không gian trầm hơn hẳn. Hai đứa nhìn nhau mà không chớp mắt. Hai trí óc, một suy nghĩ. Lại một lần nữa, cái cảm giác ấy lại dâng lêm một cách mãnh liệt trong Quang. Nó bỗng cúi xuống một cách chậm chạp, e dè như đang thăm dò thái độ của thằng bạn thì… Quân nhón nhẹ người lên, môi 2 đứa chúng nó ngay tức thì chạm lấy nhau. Cả hai nhắm mắt lại để tận hưởng cái khoảnh khắc thật đặc biệt này.

Ngọt ngào.

Sâu lắng.

Huyền ảo.

Chúng chìm đắm trong nụ hôn ấy mà quên mất thời gian. Nụ hôn ấy dài lắm, dài hơn hẳn nụ hôn lúc đầu. Nó vừa tinh tế hơn, dịu dàng hơn và cũng từ tốn hơn. Không ai trong Quân và Quang muốn dừng lại cả. Hai đứa dứt ra mà trong lòng cảm thấy tiếc nuối như vừa mất đi cái gì đó quý giá lắm.
- Thôi! Mày để tao nắn cho cũng được. Xuống dưới nhà mang chai Pinot Noir lên đây. Nhớ lấy hai cái ly nữa nhé. Ông già tao không cho tu rượu ừng ựng đâu. – Quang nói nhỏ.
- Ừ. Đợi tao tí vậy. 2 giây nhé.

Đoạn Quân bỏ xuống dưới nhà, Quang lò cò ra chỗ CD player rồi hí hoáy nhét vào mấy cục pin. Nó với tay lấy cái remote rồi bật bài “Map To My Heart” của Celine Dion. Tiếng nhạc vang lên thì cũng vừa lúc Quân đang đứng cạnh nó với chai rượu. Dìu thằng bạn lại ghế, Quân rót rượu vào ly. Cả hai bây giờ ngồi thật sát nhau, mặt hướng ra phía ban công nơi mặt trăng đang chiếu sáng vằng vặc. Quang ngả đầu vào vai Quân, chưa bao giờ cảm thấy hạnh phúc hơn bây giờ. Nó cụng ly với Quân rồi nhấp lấy một ngụm nhỏ, mắt lại ngưóc lên nhìn thằng bạn. Quân hôn lấy trán Quang, mắt nhắm mãn nguyện.

…Thật đúng là Trung Thu. Trăng hôm nay sáng hơn hẳn mọi ngày…
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Kim +
Người thành phố
Người thành phố



Bài gửiTiêu đề: Re: Lantern !!!   11/9/2009, 8:40 pm

Chapter 10

Từ sau cái hôm ở Festival về, Linh cứ cầm lấy cái điện thoại mà cười khúc khích một mình. Cô cứ cố hồi tưởng lại cái cảnh Quân chạm vào tay mình mãi mà không thấy chán. Ngay chính cái thời khắc ấy, lần đầu tiên dấy lên trong Linh cái cảm giác bần thần, rung động và say mê mà có lẽ người ta thường hay gọi là tình yêu sét đánh. Có lẽ do đã quá quen với cảnh bị nhiều chàng trai theo đuổi, được nuông chiều theo mọi ý thích của mình, sự xuất hiện của Quân kèm theo sự ngạo mạn, thái độ phớt lờ của hắn dường như đã làm tổn thương một cách nghiêm trọng mọi sự sĩ diện vốn có trong Linh. Từ xưa đã có câu nói rằng, trong tình yêu không hề có sự tồn tại của lòng tự trọng và Linh tự nhủ thầm rằng cô sẽ làm tất cả với mọi thứ trong tầm với, trong khả năng của mình để đoạt lấy tình cảm của chàng trai tên Quân ấy.

Mải suy nghĩ về Quân, hình ảnh của Quang bất chợt ùa về như muốn dập tắt hết mọi hi vọng cho kế hoạch táo bạo của Linh. Cô đang tự thắc mắc không biết tình cảm giữa hai người con trai ấy như thế nào, sâu đậm đến bao nhiêu. Hành động bất ngờ của Quân tối hôm ấy đối với anh Kris có thể là một minh chứng cho sự mật thiết giữa hắn vào Quang. “Không lẽ nào…?” Linh chợt lóe lên cái suy nghĩ ấy để rồi cuối cùng cố gắng xua đuổi nó đi. “Anh ấy không thể nào thích cái gã tên Quang ấy được.”
- Tại sao lại không được chứ em? – bất chợt có một giọng nói vang lên.

Linh giật mình vì không ngờ có người đang nghe lén mình. Cô xấu hổ ngẩng mặt lên thì thấy Kris đang đứng tựa lưng vào thành cửa, nhìn thẳng vào mắt cô. Trông anh hôm nay dễ thương hơn mọi ngày với cái mặt còn ngái ngủ, đầu tóc bù xù vì chưa chải.
- Anh nói sao em không hiểu. – Linh cố tránh né câu hỏi của anh trai mình.
- Em khỏi nói anh cũng thấy rồi. Anh em mình biết nhau cũng gần 20 năm rồi chứ có phải như ngày hôm qua đâu mà em còn phải dấu anh. Sao? Em thấy Quân thế nào, nói anh nghe có gì anh góp ý kiến cho.
- Uhm… Em… Em chỉ đang thắc mắc mối quan hệ giữa Quân và Quang. Không biết giữa hai người ấy có gì không mà Quân lại nổi nóng đến như thế khi anh ôm chầm lấy Quang.
- À! Hóa ra em đang phân vân chuyện ấy. – Kris vừa nói vừa lấy tay xoa xoa mặt mình. Vết bầm đã tan hết để trả lại cái nét nguyên thủy của khuôn mặt Kris. Tuy nhiên, cậu vẫn lấy tay xoa xoa dường như đã trở thành thói quen. – Anh nghĩ hai người ấy có mối quan hệ không bình thường đâu. Mà có lẽ… - Kris ấp úng.
- Có lẽ sao cơ ạ?
- …Có lẽ Quân và Quang đang bắt đầu nhận ra cái cảm giác khác thường giữa hai người… cứ giống như em bây giờ đối với Quân vậy. Linh à, anh thấy em nên dành tình cảm của mình cho người khác xứng đáng hơn đi. Quân không phải là tuýp người của em đâu.
- Anh nói vậy là sao? Anh nghĩ tình cảm con người có thể thay đổi một sớm một chiều à? – Linh bỗng mất tự chủ bản thân. – Quân với Quang như vậy thì đã có làm sao chứ. Dù sao thì cũng như anh đã nói, 2 người ấy chỉ mới bắt đầu nhận ra cái cảm giác đấy thôi và thế thì nếu em nhanh tay thì còn kịp. – Linh nói mà mắt sắc lên cái nỗi giận dữ. Có lẽ tình yêu đã làm cho cô mù quáng thật rồi. – Anh cứ ngồi đấy chờ em… Quân sẽ thuộc về em chứ không phải thuộc về cái gã Quang ấy.
- Anh hi vọng em biết mình sẽ làm những gì. Nhưng đừng đi quá đà, và cũng đừng làm gì nguy hại đến Quang. Anh không muốn có sự can thiệp của pháp luật đâu đấy.
- Anh thì suốt ngày chỉ biết có đến Quang... – Linh chợt nói rồi trong đầu cô lại vụt lên một ý nghĩ. Thế nhưng không muốn anh mình phải khó xử, Linh cố nén lại cho nó trôi qua. “Có gì thì sau này mình hỏi ảnh thì cũng đâu có muộn.”
- Ờ thì anh chỉ sợ em làm chuyện ngông cuồng thôi. – Kris cố phân bua. Thôi, không nói chuyện này nữa… Trong tủ lạnh có miếng bánh ga-tô người ta biếu anh hôm qua. Em có ăn rồi uống cà phê với anh không? Hôm nay được nghỉ ở nhà, lát tranh thủ dẫn em đi vòng vòng thành phố, chứ không em kêu anh rủ em về Việt Nam rồi lại vứt em một xó thì tổn thọ anh mất.
- Nghe hay đấy! Anh xuống pha cà phê nhé. 1 muỗng đường, 2 muỗng kem cho em.*** Em rửa mặt cái rồi xuống với anh liền.
- Nhanh lên đấy con mèo lười. Cà phê mà uống nguội là không ngon đâu. – Kris xoa đầu em gái mình rồi đứng dậy.

Kris xoay lưng bỏ đi, trên môi đang đang mỉm cười vì cuối cùng anh cũng tìm ra được cách đối phó với Quân. Mấy ngày liền, Kris mất ngủ vì không thể nào nghĩ ra cái cớ để dứt Quân và Quang ra được thì nay tự nhiên lại có sự trợ giúp của Linh từ trên trời rơi xuống. Cái ý nghĩ nhờ Linh tấn công Quân chỉ vừa mới lóe lên khi anh vô tình nghe thấy cô em gái đang lẩm bẩm về cuộc gặp gỡ giữa hai người. Kris cố tình khích Linh, bảo cô nên quên Quân đi vì anh biết rằng với cái tính hiếu thắng, ương ngạnh và cứng đầu của Linh, cô sẽ làm cái điều hoàn toàn ngược lại. Đã có lúc Kris phải đau đầu vì cái thói bưởng bỉnh chẳng giống ai của Linh. Trớ trêu thay, thế mà giờ đây, cái thói bướng bỉnh ấy lại tạo cho Kris một cơ hội ngàn vàng, cơ hội để giành lấy Quang về phía mình. Đúng là trong cái khó ló cái khôn. Mà nghĩ lại đi chăng nữa thì việc này cũng đều có lợi cho cả hai anh em. Kris có cơ hội được gần gũi Quang, trong khi đó Linh lại được sự chú tâm của Quân. “Không phải là một mũi tên trúng hai con chim thì còn là gì nữa?” – Kris cười thầm.

Linh bỏ vào nhà tắm mà trong đầu vẫn còn đang thắc mắc tại sao anh Kris lại nhắc về Quang nhiều đến như vậy. Còn cái ôm ấy thì phải giải thích làm sao? Không lẽ nào anh cũng đang để ý người con trai ấy? Linh cố gắng lục trong trí nhớ của mình xem từ trước đến giờ, anh Kris có hành động như vậy đối với một người con gái nào khác. Và rồi cô lại lắc đầu trong thất vọng. “Rõ ràng cái ôm ấy không phải là cái ôm bình thường. Rõ ràng là phải có một cái gì đó giữa ảnh và Quang.” Linh chợt nhận ra anh trai mình đã thay đổi hoàn toàn kể từ đêm hôm ấy. Cái biệt danh “trơ như đá” của anh dường như đã bị đánh bại mà thay vào đó là một con người khác, tình cảm hơn, ấm cúng hơn và có hồn hơn rất nhiều. “Như thế cũng tốt, chứ mình nhìn ổng mà cái mặt cứ trơ ra thì ghét bỏ xừ.” Nói rồi cô bất chợt cười khúc khích. “Anh Kris ơi là anh Kris! Anh nghĩ em ngây thơ lắm sao? Anh nghĩ anh muốn dùng em để tạo cơ hội thuận lợi cho anh và gã Quang chứ gì? Cũng may cho anh là em đang để ý Quân, và Quang là mối lo lớn nhất nên em mới đồng ý hợp tác đấy nhé. Để xem hai anh em mình có đánh bại được hai người ấy không nào… Cố lên nhé anh hai!!! Haha…”

Đoạn cô xuống nhà bếp rồi bất chợt ôm ấy Kris, hôn lên má anh một cái chóc. Kris cũng chẳng mảy may suy nghĩ gì nhiều, miệng nói lớn: “Đúng là đồ con nít!”…

Chú thích: *** 1 muỗng đường, 2 muỗng kem. Trong tiếng Anh nghĩa là 1 sugar, 2 creams. Người phương Tây uống cà phê khác người Việt Nam mình. Họ uống rất loãng. Thay vì cho sữa đặc thì người ta cho đường (sugar) và/hay kem (cream). Cho nhiều hay ít là do sở thích mỗi người. Linh thích uống 1 muỗng đường, 2 muỗng kem.
Chapter 11

- Ê! Chân mày hết đau chưa Quang? – Quân ngước mắt lên khỏi cuốn Conan đang đọc dở. – Bây giờ thì chắc đi lại bình thường được rồi chứ chứ hở?
- Uhm! – Quang trả lời mà mắt không thèm dời khỏi máy tính.
- Ờ! Nói thế cũng phải. Cũng được gần một tuần rồi chứ ít gì đâu. Mà tao biết là mày hết đau từ hai hôm trước rồi cơ, nhưng cứ giả vờ nũng nịu để bắt tao nấu cơm cho mày ăn. Công nhận tao ngu thật, bị mày bắt tắm cho con Súp Lơ mà tao cũng đồng ý… Chán! – Quân làm cho một tràng, lâu lâu liếc qua bên phía Quang theo dõi tình hình và phản ứng của thằng bạn.
- Uhm!
- Sao tao nói cái gì mày cũng ừ với hử thế hả? Bộ hôm nay hết chữ trong đầu để trả lời tao rồi sao? – Quân gắt.
- Mày làm gì mà cứ la toáng lên như bà già bị mất đồ thế hả? Không thấy là tao đang busy hay sao hả mà cứ lải nhải bên tai hoài. Đồ dở người! – Quang đáp trả không thương tiếc.
- Bận gì thì cũng phải trả lời tao cho nó nên hồn chứ. Nói chuyện như mày tao thà nói chuyện với đầu gối còn thích hơn. – Quân vờ giận. Mà mày đang tìm cái gì thế? Nói tao nghe xem nào… - Nó bỗng nhảy phốc từ trên giường lên trên ghế, ngồi cạnh thằng Quang.
- Đang coi xem có cái điện thoại nào hay hay không. Tao tính mua một cái… - Quang chưa nói dứt câu thì…
- Sao lại mua cái nữa. – Quân la toáng lên. Thế cái BlackBerry Pearl của mày mua tháng rồi xài không tốt nữa hả?… Hay là… mua tặng thằng nào? – Quân hỏi mà mặt buồn thui, nhìn căm căm xuống đất. Nó hỏi kiểu gì đâu mà mà ngày càng nói nhỏ dần đến nỗi khó nghe.

Quang quay sang thấy Quân như thế thì bất chợt cười mỉm. Nó biết là Quân đang ganh tị vì từ trước đến giờ Quân ít khi nào được Quang tặng quà, trừ khi sinh nhật. Với lại từ sau cái hôm Trung Thu ấy, thằng Quân thì coi như dọn qua ở hẳn nhà nó, chỉ lâu lâu chạy về trình diện ông bà già rồi coi như xong nghĩa vụ. Thật ra mà nói, ngay cả Quang bây giờ cũng chưa thể xác định một cách rõ ràng được mối quan hệ của hai chúng nó. Nếu nói là tình anh em thì cũng chẳng phải, bởi vì anh em thì đời nào lại có những cảm giác và hành động như đêm hôm ấy. Còn bạn bè thì càng không bởi vì với tất cả những gì nó cảm thấy ngay bây giờ khi ngồi bên cạnh Quân thì chắc chắn “bạn bè” không phải là cái từ thích hợp để có thể thỏa mãn được cái tình huống trớ trêu này. Càng nghĩ Quang càng rối, càng trở nên tối tăm, và càng tức khi nhận ra mình đang càng ngày càng dấn sâu hơn vào cái mớ bòng bong đầy hỗn độn này mà không có một tia hi vọng. Đã thế nhìn thằng Quân thì ôi thôi còn tức hơn. Người gì đâu mà cứ nhơn nhởn, chẳng thèm lo nghĩ gì cả. Nhìn nó cứ tỉnh bơ như chẳng có chuyện gì xảy ra rồi ấy. “Đúng là cái đồ dở hơi mà!” Nghĩ thế Quang tức mình, thuận tay đánh cái bốp vào đầu thằng bạn. Đoạn nó nói:
- Mày rảnh không? Rảnh thì đi ngủ nha, đừng có nói nhảm bậy bạ, lại còn nói tao mua quà tặng thằng nào. – Quang trừng mắt nhìn. Mày có biết hôm nay là ngày gì không?
- Ai biết ngày gì… - Quân xoa xoa đầu. – Tao ở bên nhà mày riết rồi lú lúc này không hay. Vả lại mấy bữa nay cúp học, ở nhà làm ôsin không công nên tao chịu. Sao? Ngày gì nói nghe coi… - Nói đoạn Quân lườm lườm nhìn Quang, ý đang nói móc.
- Ai kêu mày ngu tự nguyện chi. Không phải mấy lần tao phải cầm chổi đuổi mày ra khỏi nhà tao rồi mà có thèm đi đâu đấy thôi. Sáng về được có xíu, tưởng gì tối lại lò mò qua. Đã thế lại còn cầm theo chăn gối nữa. Tao chưa thả con Súp Lơ ra tiếp mày là may lắm rồi đấy.
- Mồm mép mày chắc rửa Ô-Mô, pha thêm miếng Tide, rồi cộng thêm 10 muỗng Visô chắc cũng chưa sạch. – Quân tặc lưỡi. Ngày gì nói tao nghe coi. Thật tình tao không nhớ gì cả. Hồi hộp.
- Hôm nay là sinh nhật thằng Nghĩa. Nhớ chưa con? Mấy tuần trước tao nghe nó lải nhải là cái điện thoại của nó từ cái hôm rớt vào toilet thì coi như ngủm. Cái thằng này không hiểu sao đi tè mà cũng tha cái điện thoại vào để tám cho được. Hư cho đáng…
- Mày trù nó nãy giờ chắc nó rớt thêm vài chục cái điện thoại nữa quá. Thế mày tính mua cho nó cái nào nào để tao hùn vốn cổ đông với, đỡ tốn công suy nghĩ mua quà khác? – Quân nháy mắt.
- Đồ cơ hội một cách trắng trợn!!! Uhm… Tao tính lượm cho nó cái Sony Ericsson P1. Nhìn rất hợp với dáng ẻm. Lại còn có cái bút cho nó chọt chọt. Thằng này khoái chọt lắm mà. Có gì tí nữa mày chở tao ra cái FPT gần nhà, lượm 1 cái rồi đi sinh nhật nó luôn. Tối hôm nay thì không gần vest viếc gì hết, ăn mặc sao cho tao không mất mặt khi đi chung với mày là được rồi.
- Chuyện đấy thì chưa đến lượt mày phải lo. – Quân vỗ ngực tự đắc. À mà khoan, mày đừng nói với tao là tối nay mình lượn khúc Sheraton nữa nhé. Tao không muốn gặp cái gã Kris mặt dày như cái mông con Súp Lơ ấy chút nào cả. – Quân nhanh nhảu nói trước. Mày muốn đi lên đấy thì đi một mình đi. Tao ở nhà. – Đoạn nó liếc liếc Quang hằm thăm dò phản ứng.
- Gì mà lườm tao ghê thế? Ừ thì đã có ai nói gì đến Sheraton đâu nào. Mày cứ làm như đấy là nhà mình ấy mà muốn thì vào. – Quang gạ gạ. Tối nay mình đi cái club Aqua Hồ Con Rùa. Biết tao chúa ghét vào ba cái chỗ ấy rồi, thế mà thằng ấy cứ trêu ngươi tao, bắt phải tổ chức chỗ ấy mới chịu. Bar với chả club. Thà vào Nice tao hát cho tụi nó nhảy còn hay hơn.
- Dạ con lạy bố! Học của ai cái thói tự tin không giới hạn – Quân đổi sang ngay cái giọng hớn hở khác thường khi nhận ra Kris sẽ không một lần nữa là kẻ phá đám. Ít ra thì không phải là tối nay khi nó được chở Quang đi chơi đêm. – Tao về nhà lựa quần áo. Khoảng 5, 6 giờ chiều đi mua điện thoại nhá.
- Ừ! Xong đi rồi mình đi ăn tối luôn. Mấy bữa nay tao đì mày dữ quá, bữa nay vỗ béo một xíu cũng không sao. Sinh nhật gì đâu mà không thấy ăn uống gì cả, chỉ toàn rượu bia thôi. Chán! – Quang vờ tặc lưỡi.

Quân nhìn Quang nháy mắt một cái nữa rồi biến vọt ra khỏi phòng. Nó vội phóng về nhà để lựa ra được bộ quần áo ưng ý nhất. Cũng chẳng hiểu từ khi nào, có lẽ từ cái đêm Trung Thu hôm ấy, cứ mỗi lần nghe thấy được đi chơi ri êng với Quang là Quân lại ngựa lên hẳn đến độ nhỏ em của nó có phi nước đại cũng dí không kịp. Cũng phải công nhận một cách công bằng là từ lúc biết cách lên đồ, Quân càng làm cho nhiều em trong xóm cứ trố mắt ra, cằm rớt cả xuống đất mỗi khi nó ló mặt ra khỏi nhà. Tướng tá chuẩn. Khuôn mặt điển trai, cằm vuông, da lại láng o không một cục mụn. Đã thế người lúc nào cũng thơm thoang thoảng nhè nhẹ mùi nước hoa đặc trưng của cái tuổi vị thành niên. Chỉ tiếc là Quân không thèm để ý đến ai trong số đấy, mà chỉ có một người thôi. Một người thôi đấy nhé!

Quang nằm trong phòng mải suy nghĩ làm sao để tối nay có thể về nhà an toàn vì nó biết thằng Quân mỗi lần lên club là thế mà cũng li bì, say tí bỉ cho xem. Mà đã thế tối nay chàng ta còn bày đặt ham hố vác cái Bim-mờ (BMW) đi cho nó oách với đời nữa chứ. Tội nghiệp thằng Quang không biết lái xe chứ không cũng chẳng thèm nhờ đến cái thằng ba trợn ấy làm gì. Tiếng nhạc du dương của bài The Reason I Go On văng vẳng bên tai làm Quang thiếp đi lúc nào không hay. Nó chìm vào giấc mơ một cách nhẹ nhàng nhất… Nhịp thở trở nên đều dần…


- Ông nói sao? Tối nay Quang sẽ đến club Aqua Hồ Con Rùa à?... Sinh nhật bạn?... Thế khoảng mấy giờ?... Uhm. Tôi biết rồi…

Kris xoay ghế lại khi vừa cúp máy xuống. Cú điện thoại từ ông Trung, người được giao trách nhiệm theo dõi Quang từ cái đếm hôm nọ. Có lẽ đến bây giờ Kris vẫn chưa nghĩ ra được cái kế nào để có thể gặp lại Quang một cách đường hoàng được. Mặc dù Linh đã mấy lần ngỏ ý tổ chức tiệc tại nhà để lấy lý do mời hai người ấy trở lại với lý do “hậu Trung Thu” (???). Thế nhưng Kris vẫn không cảm thấy đấy là cách hay nhất trong thời điểm hiện nay. Biết đâu gửi thiệp mời đến nhà, Quang không đi, mà ba mẹ hắn đi thì toi vì dù gì đi chăng nữa, Kris chỉ quen biết gia đình ấy trên danh nghĩa kinh doanh, mở rộng ngoại giao xã hội, không hơn không kém. Chính vì thế anh không có lí gì để mời con trai của thương gia đi chơi riêng được. Lỡ đâu mất công mà chẳng được chuyện gì nên hồn. Kris bỗng nhấc máy điện thoại lên, bấm số với một tốc độ chóng mặt.
- Linh hả? Tối nay đi chơi với anh không? Uhm… Club Aqua, đúng sở trường của em luôn… Tầm 6 giờ anh về đến nhà, anh em mình đi ăn ngoài rồi đi luôn nhé… Mặc đồ cho đẹp vào… Ok. Gặp em sau!

Trên môi nở một nụ cười, Kris nhìn vào gương rồi nháy mắt một cái làm cô thư ký mém xỉu vì cái vẻ lãng tử ấy. Đoạn hắn lẩm nhẩm một bài hát tiếng tây. Có lẽ chàng ta đang hạnh phúc lắm…


Lại vẫn như mọi lần, Quang luôn là người bồn chồn đi đứng quanh quẩn trước hiên nhà vì Quân đang bận lo ngựa. “Cái thằng này lại làm cái quái gì thế không biết? Lâu quá trời là lâu. Mày qua đây chết với ông…” Chưa kịp rủa đến lần thứ hai thì tiếng thắng xe nghe cái két trước cửa, Quang không đợi bạn mình bấm còi gọi nó nữa mà vội vàng xỏ lấy đôi giày để sẵn rồi chạy nhanh ra cửa. Mồm nó đang căng phồng, rộng toác ra, cổ thì gân lên chuẩn bị sẵn sàng để sạc Quân một trận vì cái tội… đến trễ một phút. Quang hấp tấp mở cửa, chưa kịp lên tiếng nào thì Quân đã dí bó hoa hồng vào mặt nó, rồi nói:
- Chúc mừng… uhm… chúc mừng… mày… - Quân lúng túng cố tìm ra lý do chính đáng về cái vụ tặng hoa “khuyến mãi” này.
- Chúc mừng tao cái gì? Hôm nay có phải sinh nhật tao đâu? – Quang tò mò nhìn thằng bạn không chớp mắt.
- Không phải. Ý tao không phải là chúc mừng sinh nhật mày. Tao muốn… Ơ, tao muốn… Tao muốn chúc mừng mày vì cái chân mày hết đau rồi ấy mà. Còn tao hết phải làm ô-sin cho mày… - Quân thở phào nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng tìm được cái lý do nghe cũng hợp lý. Nó dừng một lúc lâu, nhìn thẳng vào mắt Quang, rồi nói tiếp – …Hôm nay mày đẹp lắm, Quang à. Thật đấy!

Quang đang đà khí thế, phồng mang trợn má, chuẩn bị hết tinh thần để chuẩn bị giáo huấn, để cải cách tư tưởng thằng bạn thì cái đồ dở người ấy lại làm cho nó bối rối đến đỏ hết cả mặt mày. Quang cúi gằm xuống đất, chân tay lung túng, thừa thãi chẳng biết để đâu cho hết. Nó bỗng liếc mắt lên nhìn Quân, tay hứng lấy đóa hoa hồng thơm phức, mồm lí nhí nói:
- Cám ơn mày! Chỉ là hết đau chân thôi mà. Mày đâu cần phải thế.
- Không, chân mày hết đau là thứ yếu. Còn cái chính yếu là việc tao hết bị đì làm con ở không công của mày. – Quân cố xua đi cái không khí gượng gạo vừa rồi. Thế mình đi chưa nhỉ? – Nó nháy mắt.
- Tao có đì thêm mấy tuần nữa chắc cũng chưa chừa cái tính ba trợn này của mày. Thế mà làm tao tưởng mày… - Quang bỗng dừng lại, giọng nó bỗng nhỏ dần. Dường như nó biết mình đã đi quá đà.
- Mày tưởng gì? – Quân đang cài lấy seatbelt thì dừng lại. Đoạn nó xoay hẳn người về phía Quang, hai tay ôm lấy vai thằng bạn.

Rồi 4 mắt nhìn nhau. 1 giây… 2 giây… 3 giây…

Quân thật sự không muốn mất đi cơ hội này chút nào. Cái cảm giác ấy lại ùa về trong nó một cách mãnh liệt hơn. Người Quân bất chợt nóng rực, hai tay run lên bần bật, môi lẩy bẩy. Nó bỗng ghì chặt lấy hai vai Quang , kéo thằng bạn về phía mình một cách vụng về…

Liệu đó là đây chăng?
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Kim +
Người thành phố
Người thành phố



Bài gửiTiêu đề: Re: Lantern !!!   11/9/2009, 9:00 pm

Chapter 12

- Cạch!

Quân bỗng nhận ra cái seatbelt đang giữ chặt người nó lại, không thể tiến xa thêm được nữa. Lúc đó, môi hai đứa cũng gần chạm nhau, cũng sát lắm rồi. Dường như cảm nhận được có gì đó không ổn, Quang mở mắt ra để rồi chúng lại nhìn nhau không chớp. Nó vội vàng rút người lại, bẽn lẽn ngồi ngay ngắn và nhìn thẳng về phía trước, mặt mày đỏ như gấc. Quân như vẫn còn thấy tiếc, chưa chịu chấp nhận quay về hiện tại. Đầu nó vẫn còn để y nguyên chỗ cũ với hàng ngàn suy nghĩ đua nhau chạy vụt qua trong tích tắc, còn đôi mắt vẫn nhìn Quang tỏ vẻ thèm thuồng. Không gian như đứng lại ngay tại cái thời khắc đó… Ngột ngạt pha lẫn với thẹn thùng, Quang cảm chừng như mọi thứ im lặng đến nỗi nó có thể nghe thấy nhịp thở của chính mình.
- Uhm! – Nó hắng giọng.

Quân như chợt tỉnh giấc, lúng túng sửa sửa cái seatbelt mà trong đầu tự rủa thầm “Cái đồ chết bầm! Hư hết chuyện của ông. Mai tao cho mày về hưởng lương hưu.” Có lẽ nó vẫn còn cảm thấy quê, hay chí ít cũng là đang ngượng vì những gì mới xảy ra, Quân vẫn không dám nhìn thẳng vào mắt Quang ngay sau đó. Đoạn nó lên tiếng hòng xua đi cái nỗi gượng gạo đang ngày một lớn:
- Ờ! Tao chỉ kiểm tra xem hôm nay mày đeo contact lens (kính sát tròng) màu gì thôi. Bây giờ có cái mốt đeo contact lens màu không độ, tưởng mày cũng xí xớn với chị em nên tao dòm thử.
- Mày chỉ giỏi cái võ mồm. – Quang nhìn sang nói. Mày mà không đi nhanh, cái FPT nó đóng cửa là tao lấy điện thoại mày đem tặng thằng Nghĩa đó con.
- Ác!

Quân vừa nói vừa cười. Chân nhấn ga, miệng nó thì lải nhải hát theo bài Somebody’s Me của Enrique Iglesias. “Cái thằng này cũng lạ! Không ngờ nó cũng romantic như thế” – Quang nhủ thầm rồi lại tự cười lấy một mình, trong lòng bỗng dấy lên cái cảm giác tiếc nuối mơ hồ. Thế là sao đây?

Quân và Quang tấp vào cái FPT trên đường Hoàng Văn Thụ. Cũng như mọi lần, mọi ánh mắt đều đổ dồn lên hai đứa nó. Tiếng trầm trồ, xuýt xoa lại không ngớt vang lên nhiều đến nỗi Quang bỗng cảm thấy khó chịu. Mặt nó nhăn lại như tỏ ý phản kháng và muốn xua đi bớt những cái nhìm xăm xoi tọc mạch quá đáng. Quân thì ngược lại. Nó cảm thấy thoả mãn và khoái trá khi cái bề ngoài của nó được làm trung tâm của mọi sự chú ý. Học được từ chính ba mẹ mình, Quân biết rằng ngoại hình của nó sẽ đóng một phần quan trọng không nhỏ về việc đưa nó tiến xa hơn trong lĩnh vực kinh doanh sau này. Mà chí ít ra thì bây giờ, cái vẻ hào nhoáng đó cũng đang làm tăng lên cái sự tự tin của nó rất nhiều.
- Mày làm gì mà nhìn như khỉ ăn ớt thế hả? – Quân hỏi khi nhận ra cái nét mặt không bình thường của Quang. – Người ta nhìn mình xíu thôi mà.
- Xíu gì mà xíu. Nhìn tao mà như như là muốn ăn tươi nuốt sống không bằng. Thịt tao không ngon và thơm như thế đâu.
- Ngon hay không thì tao không biết. Nhưng thơm thì có đấy. Cái chai nước hoa Lacoste tao tặng mày không thơm sao được. Hì!

Quang tức mình vì bị hố đến 2 lần trong một ngày vì một cái thằng dở người. Nó vỗ đầu Quân cái bốp vồi chạy thẳng vào trong quán, để mặc thằng bạn đang la oai oái vì đau. “Cho mày chừa cái tội nói nhảm. Khà khà!”

Sau khi rời FPT, Quân lái xe chạy tà tà về phía trung tâm thành phố. Cửa kính kéo xuống, nắng chiều cũng đã dịu dần làm cho không gian cũng bớt phần oi ả, hai tay Quang thò với ra ngoài, vội túm lấy ngọn gió vừa mới vô tình tạt ngang qua. Gió tinh nghịch đùa trên những ngón tay nó rồi khẽ lùa theo khung cửa, tạt vào mặt một cách mát rượi.
- Ok! Điện thoại đã mua xong rồi. Gói quà cũng hoàn tất nốt. Bây giờ mày nghĩ mình đi đâu ăn bây giờ? – Quang hỏi.
- Hôm nay tao dẫn mày đi ăn món Tây nhé. Lâu rồi tao cũng chưa ăn nên thèm quá. Mấy bữa này nằm nhà, toàn ăn Bún Bò Huế nhà bà Hạnh đầu hẻm nhà mày không à. Ngán tận cổ rồi này. – Quân gợi ý.
- Thế đi cũng được. Tao thèm Beef Stroganoff từ mấy tuần nay rồi nhưng chưa có dịp đi ăn. Vậy mà có người không thèm hiểu ý. Thế mới chết.
- Thế sao không kêu tao đi mua về cho mày ăn. Nũng nịu với tao cả tuần rồi mà bây giờ còn bày đặt chơi trò e thẹn. Xạo quá đi. – Quân bĩu môi trêu.
- Tao nũng nịu với mày hồi nào? Ai kêu mày tự vác xác qua nhà tao chi?

Quân im lặng mỉm cười với Quang. Tay nó bỗng lần mò qua phía bên cạnh, cố tìm lấy một cái gì đó quan trọng lắm, thế rồi bất chợt…

Hai bàn tay đan lấy nhau. Quấn quít đến từng ngón tay một.

Quân nắm chặt lấy tay Quang vì dường như nó sợ sẽ tuột lấy mất cơ hội này. Đối với nó bây giờ, mọi thứ vẫn còn mong manh lắm, vẫn còn huyền ảo lắm. Liệu cái cảm xúc này có cùng nó đứng vững được không hay chỉ là như một bong bóng nước, phút chốc đã tan? Quang, bằng cả hai tay mình, nắm chặt lấy tay thằng bạn như ra chiều hiểu ý. Lòng bàn tay Quang úp lên trên, nhẹ nhàng xoa xoa, nâng niu cho chính cái ngọn lửa mơ hồ nhỏ nhoi ấy. Quân khẽ nhìn sang phía Quang, lòng chợt dâng lên một cảm giác mãnh liệt hơn bao giờ. Nó đưa bàn tay Quang lên môi, rồi iu trìu đặt lên đó một nụ hôn thật sâu, thật đậm.

Người ta đã có câu “Love is like a friendship caught on fire” với ngụ ý minh chứng cho cái sự mãnh liệt của tình bạn khi được “bén lửa hồng.” Vậy với hai đứa nó bây giờ, tình bạn hay tình yêu?

Quân vẫn cứ hôn nhẹ lên tay Quang trên suốt đoạn đường còn lại, lòng cảm thấy ấm áp lạ thường. Cái cảm giác bình yên đó đã từ lâu lắm rồi nó đã không có dịp cảm nhận. Hai đứa ngồi ngay góc khuất của nhà hàng Ý ngay trong trung tâm thành phố. Hai ly Cabernet Sauvignon, một smoked salmon, một beef stroganoff và một vài món tráng miệng, Quân và Quang đang tận hưởng những điều khác lạ mà chúng chưa từng trải qua bao giờ. Ánh nến vàng cùng với tiếng nhạc Jazz du dương làm cho bầu không khí tăng thêm phần sâu lắng. Quân ngắm nhìn Quang thật lâu trong cái khung cảnh ấy, trong cái thời khắc ấy, với hi vọng rằng cái hình ảnh này sẽ ghi sâu trong tâm trí nó và sẽ mãi không bao giờ phai.

Hai đứa bước ra khỏi quán thì cũng vừa vặn 9 rưỡi nên quết định lên thẳng Aqua dự sinh nhật Nghĩa. Tiếng bass của bài Migrate dội vào tai dường như đủ mạnh để dập tan đi những suy nghĩ mông lung. Quân và Quang bị kéo về đối mặt với hiện tại và trước mặt chúng giờ đây là một biển người lắc lư điên cuồng theo vũ điệu của DJ. Quân nắm lấy tay Quang, dẫn thằng bạn về phía bàn của Nghĩa như sợ Quang đi lạc. Bỗng nó bất chợt dừng lại, mắt mở to như không tin vào chính mình, miệng há rộng…

“What the hell is going on?”
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ivant
Giám độc tập đoàn GK
Giám độc tập đoàn GK
avatar


Bài gửiTiêu đề: Re: Lantern !!!   13/9/2009, 11:40 pm

hiz. Anh iu. Sao truyện nào a cũng post có 1 nửa zậy? cho hết đi a
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
kisslove
Hot !! ?
Hot !! ?



Bài gửiTiêu đề: Re: Lantern !!!   17/9/2009, 4:44 pm

một nữa gì , như thế là nhiều lắm rồi đó , đọc muốn lồi con mắt ra lun @@!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ivant
Giám độc tập đoàn GK
Giám độc tập đoàn GK
avatar


Bài gửiTiêu đề: Re: Lantern !!!   17/9/2009, 11:18 pm

hiz. truyện chưa đi đếm đâu mừ. ai bỉu đọc roy nói lòi con mắt
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
kisslove
Hot !! ?
Hot !! ?



Bài gửiTiêu đề: Re: Lantern !!!   18/9/2009, 7:44 pm

thì người ta post lên thấy lạ ên vô xem ủng hộ thôi , với lại cũng là những câu chuyện tình cảm nên không xem thì phí quá
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ivant
Giám độc tập đoàn GK
Giám độc tập đoàn GK
avatar


Bài gửiTiêu đề: Re: Lantern !!!   19/9/2009, 11:43 pm

hi```````````. mừ truyện hay đúng hem?
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
kisslove
Hot !! ?
Hot !! ?



Bài gửiTiêu đề: Re: Lantern !!!   21/9/2009, 7:51 pm

thì truyện cũng hay nhưng mà dù sao cũng thích đọc truyện Thắng mình thích bạn hơn :D
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ivant
Giám độc tập đoàn GK
Giám độc tập đoàn GK
avatar


Bài gửiTiêu đề: Re: Lantern !!!   23/9/2009, 10:13 pm

ohm. còn ruyện nào nữa hem kiss. post tiếp đi
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
kisslove
Hot !! ?
Hot !! ?



Bài gửiTiêu đề: Re: Lantern !!!   24/9/2009, 2:00 pm

dạo này cũng hem có thời gian nhiều nên cũng ít đọc truyện nên cũng đâu có biết truyện nào hay nữa đâu @@!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ivant
Giám độc tập đoàn GK
Giám độc tập đoàn GK
avatar


Bài gửiTiêu đề: Re: Lantern !!!   24/9/2009, 7:09 pm

hi```````````````````. kiss bít trang nào nhìu truyện hem. ivant post cho
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
kisslove
Hot !! ?
Hot !! ?



Bài gửiTiêu đề: Re: Lantern !!!   24/9/2009, 9:21 pm

hem biết nữa có rì xin liên hệ google.com.vn để biết thêm chi tiết @@!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ivant
Giám độc tập đoàn GK
Giám độc tập đoàn GK
avatar


Bài gửiTiêu đề: Re: Lantern !!!   24/9/2009, 11:46 pm

ohm. chắc zậy wa'. hi```````````. mà từ khóa là j zậy?
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
kisslove
Hot !! ?
Hot !! ?



Bài gửiTiêu đề: Re: Lantern !!!   26/9/2009, 5:33 pm

ai biết đâu đã kêu là mọi chi tiết liên hệ với google.com.vn mà , thủ wanh vô truyện gay để tìm thử xem @@!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ivant
Giám độc tập đoàn GK
Giám độc tập đoàn GK
avatar


Bài gửiTiêu đề: Re: Lantern !!!   26/9/2009, 11:57 pm

ohm. chứ kiss kiếm ở mô?
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
kisslove
Hot !! ?
Hot !! ?



Bài gửiTiêu đề: Re: Lantern !!!   28/9/2009, 10:22 pm

kiếm hên xuôi ... mà dù có biết cũng hem thèm chỉ hoho
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Lantern !!!   

Về Đầu Trang Go down
 
Lantern !!!
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» [Comic]: Bakugan-R

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: Giải trí :: Truyện ( No sex )-
Chuyển đến