Nơi chỉ dành cho chúng ta
 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Latest topics
Navigation
 Portal
 Diễn Đàn
 Thành viên
 Lý lịch
 Trợ giúp
 Tìm kiếm
Diễn Đàn
Affiliates
free forum

Top posters
kisslove
 
BooM
 
ivant
 
gay85_timban
 
Lyrim
 
Admin
 
Kim +
 
huuthien
 
supcua
 
soidabuon
 

Share | 
 

 Little lover

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Kim +
Người thành phố
Người thành phố



Bài gửiTiêu đề: Little lover   11/9/2009, 2:48 pm

Thấy truyện này cũng hay nên Kim cũng muốn post lên cho mọi người cùng xem ^^!

LITTLE LOVER
Author: shinn
Category/ Genre: shonen-ai
Rating:13+
Status: on going
Foreword/Summary: Một valentine bình thường, một đứa bạn gái thân bình thường, một hoàn cảnh bình thường, tất cả dẫn đến trái tim hắn bắt đầu không bình thường.
[1]

- Mày, mày ơi! Mày biết gì không?

Hắn khó chịu rời mắt ra khỏi cuốn Toán cao cấp, nhăn nhó nhìn Quyên – con bạn thân đang hộc tốc chạy về phía mình. Chậc, nếu con nhỏ không thắng lại kịp là cầm chắc cái tấm thân cò ma của hắn sẽ bị hất văng khỏi ghế không thương tiếc. Nhưng hắn chả bao giờ phải lo điều đó, vì con nhỏ giỏi thể thao và có khả năng giữ thăng bằng cực tốt.

BỐP!

Vơ cuốn sách trên bàn tặng vào đầu hắn, con nhỏ chống hông hỏi:

- Cái mặt mày vậy là sao hả?

- Sao là sao? - Hắn ôm đầu – Có mày mới có sao đó. Mới sáng sớm đã ồn ào rồi.

Thô bạo đẩy hắn qua một bên, nhỏ quăng cái ba lô lên bàn rồi ngồi xuống. Tay chống cằm, nhỏ nhìn hắn với đôi mắt mơ màng làm hắn rợn cả gai ốc. Hắn chép miệng than:

- Thôi rồi! Đời tao kể như tàn rồi!

- Cái gì?

- Ờ thì tao đã nói tao không có hứng thú với mày mà! Mày làm tao khó xử quá!

- Mày đừng có điên - Nhỏ Quyên chun mũi trông xinh hết biết - Cỡ mày thì có chờ thêm nghìn năm nữa tao cũng không thèm!

- Cám ơn mày! - Hắn cảm kích, rồi đổi giọng nghiêm túc – Hôm nay có chuyện gì mà mày vui dữ vậy?

- Mày biết mai là ngày gì không?

- Gần cả tuần nghe mày nói về chocolate thì dù không muốn tao cũng phải nhớ đó là ngày Valentine. - Hắn ngao ngán, càng ngao ngán hơn khi mắt con bạn lại một lần nữa chuyển sang trạng thái mơ màng.

- Mày không biết là tao trông chờ ngày này đến thế nào đâu…

Hắn ráng nhịn cười.

- Tao đã rất cố gắng mới làm được cái bánh chocolate chứa đầy ắp tình cảm…

Mặt hắn đã đỏ cả lên và những tiếng khục khục bắt đầu phát ra. Trời ạ chính hắn dạy con nhỏ làm bánh chứ đâu, bữa đó hắn phải gào muốn khản họng. Không hiểu sao học hành thì nhỏ thông minh mà đụng tới nấu nướng nhỏ baka quá trời. Mất gần trọn một ngày trong nhà bếp, thất bại cả chục lần, chân tay mặt mũi dính bột dính màu lem luốc hết cả, cuối cùng con nhỏ cũng cười khì với cái kiệt tác nằm vừa vặn trong lòng bàn tay, còn hắn thì hoàn toàn kiệt sức. Thiệt tình, bộ đứa con gái nào khi bắt đầu biết yêu cũng kinh dị thế sao trời?

- Tao chắc chắn ăn xong chàng sẽ hiểu được tấm lòng chân thành của tao – Con nhỏ không ngừng thao thao bất tuyệt, mặt ửng hồng lên dễ thương tệ. Hắn thích nhìn thấy nhỏ như thế này, đáng yêu hơn cái lúc nhỏ phùng mang trợn má la hét hắn nhiều.

- Vậy mày định khi nào tặng cho thằng đó? Sáng, trưa, chiều hay tối? Ê mà tao nghi quá, mày có can đảm đem đến trước mặt nó mà đưa không? - Hắn nói nửa đùa nửa thật. Gì chứ cái tính xấu hổ của nhỏ bạn thân hắn rành quá rồi. Lần đầu tiên con nhỏ đi tỏ tình hồi lớp 10, hắn đã phải đi theo đứng kế bên, thế mà nhỏ cũng chẳng thốt được một câu cho ra hồn. Kết quả là hắn chịu không nổi nói giùm luôn. Đương nhiên là bị từ chối, chứ thử nghĩ xem bạn là con trai và có một đứa con trai khác đến tỏ tình giùm một đứa con gái thì bạn có nhận lời không?

- Không. Mai là sinh nhật chàng. Tao được mời đây này! - Nhỏ rút trong ba lô ra cái thiệp sinh nhật và ve vẩy trước mặt hắn với nụ cười sung sướng. Hắn chẳng ngạc nhiên mấy, “chàng” của nhỏ là lớp trưởng lớp kế bên mà, hai người cũng học chung hồi cấp hai, chỉ là gần đây con bạn ngờ nghệch của hắn mới bắt đầu say nắng người ta đấy thôi. Thiệt tình không hiểu nổi bọn con gái!

- Mà thằng đó có ngày sinh hay quá ha! Chắc nó đào hoa lắm - Hắn cười, nhận xét. Còn hắn thì Valentine này lại tiếp tục ca bài cô đơn nữa rồi. Nói thiệt từ cái hồi biết có một ngày gọi là Valentine tồn tại, hắn chưa bao giờ trải qua ngày này hai mình cả. Quá lắm thì mấy năm nhỏ Quyên cũng “đơn thương độc mã”, hai đứa mới rủ nhau đi chơi cho có đôi có cặp với thiên hạ, rồi một thời gian tụi nó cũng thử thích nhau, nhưng cuối cùng lại thấy làm bạn thân vui hơn. Đơn giản vì tụi nó hiểu nhau đến từng ngóc ngách rồi, sao mà thành cặp được chứ?

- Cho nên – sau một lúc im lặng nhỏ Quyên lên tiếng – ngày mai tao có việc nhờ mày.

- … - hắn không trả lời, nhưng thực lòng đã đánh hơi thấy dấu hiệu nguy hiểm.

- Mai ba mẹ tao đi ăn tiệc cưới ở Bình Dương, chắc khuya lắm mới về. Tao được giao nhiệm vụ trông nhà với hai đứa em, nhưng mà…

- …

- Thứ bảy mà, chắc mày cũng đâu bận việc gì há,… - đó thấy chưa, hắn biết ngay mà.

-…

- Mày cũng biết tao mà bỏ mất cơ hội bày tỏ lần này thì… thì…

- …

- Đi mà bạn Kha thân yêu, giúp tao đi mà!

- Thôi được rồi! - cuối cùng hắn đầu hàng – tao thua mày luôn. Chỉ phải trông nhà với em mày thôi chứ gì?

- Ừ - coi cái mặt mừng rỡ của con nhỏ kìa – Bé Khánh thì đi ngủ sớm lắm, còn thằng Linh hiền khô hà, mày khỏi lo đi.

- Ăn uống thì sao? - Hắn hỏi cho có vậy thôi chứ câu trả lời thì chắc chắn đến 200% lận.

- Mày nấu – đúng như hắn nghĩ, nhỏ Quyên buông một câu tỉnh bơ - Nấu ít và đơn giản thôi, đủ cho mày với hai đứa nó ăn là được rồi.

- Thiệt tình chắc kiếp trước tao mắc nợ mày – Hắn thở dài. Con nhỏ cười toe dễ ghét:

- Tao sẽ hậu tạ mày sau. Yên tâm, tao sẽ về trước 10 giờ để giải phóng cho mày!

- Còn ba mẹ mày?

- Chắc chắn không về trước 11 giờ đâu mà lo!

Thế là xong, hắn nhún vai quay lại với cuốn Toán cao cấp. Thêm một Valentine chán ngắt, tuy không phải lẻ loi nhưng làm nhiệm vụ trông hai đứa nhóc thì cũng chẳng thú vị gì (thú vị hay không từ từ rồi biết!)

Hai đứa em của nhỏ Quyên mấy lần đến nhà hắn chỉ mới gặp bé Khánh. Bé Khánh mới học lớp 1, bụ bẫm dễ thương và giống như một bản sao thu nhỏ của con bạn hắn, nhất là cái mặt khi nhoẻn cười lộ rõ hai lúm đồng tiền. Còn nhóc Linh hắn chưa gặp, theo lời tường thuật của nhỏ Quyên thì năm nay Linh học lớp 8, có cả đống con gái hâm mộ nhờ gương mặt trẻ con, dáng người nhỏ nhắn, đặc biệt là mái tóc mềm với tóc mái hơi dài rũ xuống trán. Lý do của việc này, cũng theo lời nhỏ Quyên, vì Linh có một cái sẹo ở trán do té xe hồi nhỏ. Hắn nghe mà không mấy để ý, vì thực tình hắn không thích mấy đứa con trai thu hút con gái bởi vẻ ngoài “thiên thần đáng yêu”. Nếu mà nhóc Linh đúng như lời Quyên tả, thì đúng là dạng người hắn không thích (rồi sẽ phải thích thôi, cứ từ từ thưởng thức há).

Buổi trưa tan học hắn kiêm thêm nhiệm vụ tài xế chở nhỏ Quyên về, vì hôm nay nhỏ không đi xe. Sau khi tám đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, nhỏ chợt vỗ vai hắn nói:

- Mày qua trông nhà, sẵn tiện chỉ thằng Linh học toán luôn thể?

- Cái gì? Sao mày không chỉ, mày siêu toán lắm mà?

- Tao không sánh được với cái đứa mười phẩy như mày – hắn nghe Quyên dài giọng như cố tình trêu chọc - với lại tao không có khiếu sư phạm mày ơi, chỉ bài 5 phút là tao nổi điên liền hà!

Hắn lặng im không đáp, có nghĩa là đồng ý. Lại rước thêm việc vào thân nữa rồi.


Cổng nhà Quyên hiện ra lúc lưng áo hắn đã ướt đẫm mồ hôi do đạp xe hơn nửa tiếng giữa trưa, với một “bao gạo” ngoài sau. Vừa bước xuống xe nhỏ đã oang oang:

- Linh! Hôm nay mày về trễ vậy?

Nhìn quanh quất, hắn thấy từ con hẻm nhỏ bên kia đường, một bóng áo trắng hiện ra. Cái áo trắng băng qua đường, một phút sau đã thấy đứng trước mặt và chẳng thèm nhìn hắn lấy một cái.

- Mày lại đánh lộn nữa hả? Sao quần áo bẩn vậy? – Trong giọng Quyên đã nghe có bực tức. “Áo trắng” thản nhiên:

- Không. Em chỉ từ chối lời mời đi chơi lễ tình nhân của mấy thằng em không ưa thôi.

Nói xong “áo trắng” lấy trong túi quần ra chìa khóa mở cổng, rồi đi vào nhà sau khi để lại câu nói lạnh như nước đá:

- Cho đáng đời dám nhìn em ra con gái!

Cho đến lúc “áo trắng” đã khuất dạng trong nhà mà hắn vẫn chưa hiểu đã có chuyện gì xảy ra. Đưa đôi mắt đầy dấu chấm hỏi sang phía Quyên, hắn nhận được một câu hỏi khác cực kỳ trớt quớt:

- Mày thấy nhóc Linh giống con gái không?

- Ừm… cũng hơi giống. Chắc tại tóc nó để kiểu đó.

- Mày nói câu này với nó thì mày khỏi về nhà luôn! – Quyên cười cười – nó có đai đen karate, và đã học judo từ hồi lớp 5 đó mày. Cho nên tốt nhất tối mai mày cư xử cho cẩn thận. Thôi tao vô nhà nghen. Cám ơn đã đưa tao về.

Trên đường về nhà mình, hắn cứ suy nghĩ không ngừng và rút ra một điều: không được “trông mặt mà bắt hình dong”. Nhóc Linh không đơn giản như hắn nghĩ.
[2]

Chiều hôm sau mới 3 giờ đang phiêu diêu trong giấc ngủ trưa thì chuông điện thoại reo inh ỏi. Vừa bắt máy cái giọng quát tháo của con bạn thân có tác dụng như một gáo nước lạnh dội vào mặt làm hắn tỉnh ngủ ngay lập tức:

- Sao giờ này mày còn ở đó hả?

- Tao không ở nhà tao thì ở đâu?

- Hồi sáng tao đã kêu mày qua nhà tao sớm để giúp tao lựa quần áo mà!!!

- Ủa?

Hắn không hề nhớ là đã nghe nhỏ Quyên nói câu đó lúc nào cả. Nhưng dù sao cũng phải lê thân qua bên đó, không thôi con nhỏ nổi khùng thì thật khốn khổ cho tấm thân “vàng ngọc” của hắn. Nghĩ vậy, hắn vội đi “tu chỉnh dung nhan”, nói với chị giúp việc một tiếng rồi dắt con ngựa sắt ra sân (đừng thắc mắc, hắn không biết đi xe máy chứ không phải nhà hắn nghèo đến độ không mua được xe máy cho hắn đâu), không quên bỏ mấy cục kẹo vào túi áo khoác để lát làm quà hối lộ cho bé Khánh. Cái này cũng là do nhỏ Quyên dặn trước chứ hắn thì làm gì dư hơi đến mức để ý mấy chuyện nhỏ nhặt đó.

Nhỏ Quyên ra mở cửa cho hắn với một vẻ vui mừng lẫn bối rối rất kỳ cục. Hiểu quá mà. Chắc chắn là nhỏ lại đang nghĩ tới buổi tiệc sinh nhật chiều nay rồi. Con bạn thân này của hắn, giờ hắn mới thấy nhỏ giống con gái. Chờ hắn dựng xe xong là nhỏ lôi tuột hắn lên phòng, và trong khoảng hơn một tiếng sau đó hắn phải làm “cộng tác viên” bất đắc dĩ bình luận lẫn bình loạn mấy bộ đồ nhỏ mặc thử. Sau cùng quyết định mặc cái áo thun màu trắng với cái váy xòe màu hồng. Thiệt có nhiêu đó thôi mà chọn với lựa cả tiếng đồng hồ. Bó tay!

Chọn đồ xong nhỏ Quyên quýnh quáng đi đón bé Khánh ở trường mẫu giáo. Nhìn con nhỏ vội vội vàng vàng dắt chiếc Wave ra sân mà hắn không nhịn được cười. Mải lo quần áo mà quên luôn em gái, ba mẹ nhỏ biết chuyện này chắc không đời nào dám giao nhà cho con gái yêu đâu nhỉ.


Nhỏ đi rồi, hắn bước lại kệ sách, vơ đại mấy cuốn Charlie Bone rồi đi xuống nhà. Vừa thả mình xuống ghế salon, hắn chợt nghe có tiếng lách cách mở cổng, rồi một giọng nói ngang phè cất lên:

- Chị hai, em về rồi!

Chưa kịp đứng lên để coi đó là ai thì cái áo trắng giống như ngày hôm qua đã đứng ngay trước mặt. Và đang nhíu mày nhìn hắn:

- Lại là anh à?

- Lại là? Trời, làm tui tưởng hôm qua cậu không thấy tui luôn ấy chứ! - Hắn đùa. Mặt Linh vẫn nghiêm kinh khủng. Nhìn quanh nhà một lượt, cậu nhóc lên tiếng đầy vẻ miễn cưỡng:

- Chị hai tui đâu?

- Đi đón bé Khánh.

Hắn trả lời xong vơ lấy cuốn sách và chúi mũi vào đọc. Tuy thế hắn vẫn nghe tiếng nhóc Linh làu bàu gì đó trước khi đi lên lầu.

Năm phút sau, nhỏ Quyên và bé Khánh về. Khánh giống hệt một con mèo nhỏ, xe vừa dừng đã vội vàng tuột xuống, chạy ào vào nhà đến ôm tay hắn lắc lắc đòi kẹo. Cái này là tại lần nào hắn đến cũng không quên phần kẹo cho Khánh đây mà. Nhỏ Quyên nhìn cảnh đó chỉ biết cười trừ và lẩm bẩm một câu nghe như là “Khánh, mày làm chị mày mất mặt quá!”.

- Hôm nay anh quên kẹo rồi - Hắn giả vờ hối lỗi, đưa tay xoa đầu Khánh. Cô nhỏ phụng phịu:

- Ứ, Khánh không chịu đâu!

- Nhưng anh quên rồi biết làm sao đây? - Hắn cố tình kéo dài giọng trêu Khánh.

- Khánh không thèm chơi với anh Kha nữa!!!

Nhìn Khánh xụ mặt, hắn không nhịn được cười, vội lấy trong túi ra bọc kẹo đưa cho cô nhỏ. Vui mừng đón bọc kẹo từ tay hắn, Khánh cười toe:

- Khánh thương anh nhất nè!

- Chỉ giỏi dụ con nít! – Bây giờ thì hắn không cần phải nhìn cũng biết cái giọng ngang phè đó là ai. Chà, coi bộ hắn đã làm gì để nhóc Linh ác cảm rồi.


*******************

- Tao đi nha! - Nhỏ Quyên thắt xong cái bím tóc, quay lại nhìn hắn cười. Hắn cũng cười theo:

- Ờ, chúc mày vui vẻ. Nhưng mà hôm nay thôi à nha, sắp thi rồi mày mà lơ là việc học là tao xử mày liền!

Nghe câu nói sặc mùi đe dọa của hắn, Quyên cười khì:

- Mày giống anh hai tao quá vậy? Thôi tao đi à, mày trông nhà với hai đứa em tao cho cẩn thận. Có nấu ăn thì kêu thằng Linh phụ cho. Ờ, nhớ chỉ toán cho nó đó.

- Giờ mày bắt đầu giống má tao rồi à! Đi lẹ đi!

Nhìn chiếc Wave mất dạng dần, hắn trở vô, đóng cổng rồi vào nhà. Bé Khánh đã xử lý xong mấy cục kẹo, giờ đang ngồi coi phim hoạt hình, thỉnh thoảng lại cười giòn tan. Còn Linh thì hắn chẳng thấy đâu, chắc là đang ở trên phòng. Thôi kệ, có cậu ta ở đây mắc công hắn lại thấy sát khí bủa vây thì mệt lắm, mặc dù hắn chả biết mình đã làm gì đắc tội. Hay đúng như nhỏ Quyên nói, hắn có vẻ mặt kiêu kiêu khiến người ta dễ nổi khùng? Nhưng mặt hắn trời sinh ra đã vậy chứ hắn có muốn đâu.

Nhìn cái đồng hồ lớn treo trên tường phòng khách, hắn giật mình. Gần sáu giờ rồi, hắn phải đi nấu ăn thôi. Mà nấu cái gì bây giờ, thôi kệ để coi tủ lạnh có cái gì nấu cái đó. Bếp thì hắn biết, nhưng vị trí của nồi niêu xoong chảo thì chịu thua. Chắc phải nhờ Linh rồi, mặc dù thật tâm hắn không hề muốn nhìn cái gương mặt trẻ con dễ thương mà lạnh như băng đó chút nào.

- Khánh này, em có thấy anh Linh đâu không? - hắn dùng cái giọng ngọt ngào nhất. Khánh tròn mắt ngây thơ:

- Ảnh ở trên phòng đó. Để Khánh đi kêu ảnh cho anh Kha nha?

- Ừ. Bé ngoan lắm. - Hắn xoa đầu Khánh, bật cười nhìn đôi chân nhỏ xíu chạy lên các bậc cầu thang. Mấy phút sau cái giọng líu lô trong trẻo của Khánh bay ngược xuống lầu, và lần này chủ nhân của giọng nói ấy đang được Linh ẵm trên tay. Khánh có vẻ rất thích được anh ba ẵm, cô bé cười tít cả mắt và vò vò tóc Linh làm nó rối bù lên. Hắn thấy ấm lòng, vì hắn là con một cho nên nhiều khi rất thích có anh chị em như thế này.

- Làm gì mà anh cười? - Thấy hắn cười, Linh buông một câu xanh rờn. Hắn hơi quê, thu ngay nụ cười lại. Linh đặt bé Khánh xuống nhẹ nhàng như đặt một viên thủy tinh dễ vỡ, hỏi hắn với cái giọng không có chút thân thiện – Anh kêu tui chi?

- À, giờ tui đi nấu cơm…

Hắn chưa kịp nói hết câu đã bị Linh cướp lời:

- Tui không thích nấu ăn!

- Quyên nói cậu biết nấu…

- Biết nấu nhưng không thích nấu! – Linh bướng – Đó là việc của con gái!

“Cậu ta ghét bị coi là con gái đến thế cơ đấy!” - hắn nghĩ thầm và thấy buồn cười. Nhưng hắn không dám cười thành tiếng, sợ Linh nổi giận. Đành nhẹ giọng giải thích:

- Tui không bảo cậu nấu. Cậu chỉ giúp thôi, được chứ?

- …

- Tui làm sao rành đồ đạc trong bếp nhà cậu, đúng không? - Hắn vẫn từ tốn hết mức có thể, mặc dù trong lòng đã xuất hiện ý nghĩ “cậu mà làm cao thêm lần nữa tui cho anh em cậu nhịn đói luôn bây giờ!”.

- …

- …

- Ừ, thôi được rồi! – sau gần mười phút đắn đo suy nghĩ, cuối cùng Linh gật đầu với cái vẻ mặt rõ ràng là tại – anh - nhờ - đó – nha.

Cả hai cùng đi vào bếp. Đương nhiên người nấu là hắn, còn Linh chỉ đứng đó để chỉ cho hắn chỗ để thứ này thứ kia. Ngoài những lúc đó, thằng nhóc chẳng mở miệng nói thêm câu nào. Đúng là cái đồ “con nít lạnh lùng” - hắn thầm nghĩ.

- Sao anh nấu ăn giỏi vậy? – Nhìn hắn chiên xào một cách điệu nghệ, Linh tò mò buột miệng hỏi – Tui tưởng con trai thường không biết gì về bếp núc chứ?

- Coi bộ cậu không có thiện cảm với “con trai nấu ăn” há? - hắn cười, bỏ thêm chút bột canh vào món bông cải xào thịt. Theo ý hắn thì Linh đang nói chuyện cứ như thể cậu ta không phải là con trai ấy.

- Anh chưa trả lời tui! – Linh bực. Hắn vẫn cười hì hì:

- Thì ba mẹ đi làm suốt, tui phải tự chăm lo cho mình chứ sao. Giờ nhà tui có người giúp việc rồi, nhưng mà tui vẫn thích tự mình nấu ăn hơn.

- Hâm! – Linh buông một câu xanh rờn gọn lỏn. Hắn coi như không nghe thấy:

- Còn cậu thì sao?

Im lặng. Biết tính Linh nên hắn không hỏi lại. Vào cái lúc hắn định bỏ cuộc thì Linh lên tiếng:

- Nếu anh ăn thử đồ của chị hai nấu rồi, anh sẽ rút ra một bài học nhớ đời: muốn sống sót hãy tự mình học nấu ăn.

Lần này thì hắn cười như thể chưa bao giờ cười nhiều như vậy. Thế mà nhỏ Quyên cứ luôn nghênh mặt bảo hắn: “Tại tao không thèm nấu đấy thôi”.

###############

- Ủa, hết đường rồi Linh!

Hắn nhìn vô hũ đường trống trơn sau khi đã vét đến hạt đường cuối cùng để nêm vào nồi canh chua lúc nãy. Linh bỏ rổ rau đang lặt xuống bàn, đứng lên:

- Để coi, chắc trên đầu tủ còn. Chờ chút tui lấy cho.

Linh vừa nói xong là bước ngay đến cái tủ gần tủ lạnh. Có điều cái tủ thì cao mà nhóc Linh lại nhỏ người. Phải ráng lắm hắn mới ngăn được tiếng cười thoát ra khỏi miệng khi nhìn cậu nhóc cứ nhón chân vói tay khổ sở mãi mà không tới được.

Một hồi sau, nhắm mình không nhịn cười thêm được nữa, hắn đành chặc lưỡi:

- Tui lấy cho! - Rồi hắn với tay qua. Ai nhìn từ phía sau thế nào cũng tưởng hắn đang ôm Linh. Mà quả thật cậu nhóc như lọt thỏm hẳn trong lòng hắn. Mái tóc mềm quệt nhẹ qua mặt, tự dưng tim hắn gõ một nhịp thật lạ. Không trật nhịp sao được chứ, lần đầu tiên hắn biết một đứa con trai như nhóc Linh đấy. Cậu nhóc tỏa ra một mùi thơm nhẹ nhàng rất dễ chịu. Mặt hắn nóng bừng.

- Lấy được chưa? - Lẹ làng chuồi ra khỏi hắn, Linh quay lại với rổ rau. Hắn cũng cầm bịch đường trút vô hũ rồi tiếp tục việc nấu ăn của mình.

Bữa cơm tối đó hắn được dịp phổng mũi mấy lần vì bé Khánh luôn miệng khen ngon, còn Linh thì cũng nói được một câu: “Tạm đó!”
Ăn tối xong, bé Khánh lại tiếp tục dán mắt vào cái ti vi, lúc này đang chiếu phim hoạt hình Tom and Jerry. Nhỏ Quyên có dặn hắn là không cho Khánh coi ti vi nhiều quá, nhưng hắn thấy không làm vậy chắc chắn cô bé sẽ bám lấy hắn và đòi hắn kể chuyện “hoàng tử công chúa” gì gì đó như mấy lần hắn tới chơi trước đây, cho nên rốt cuộc hắn quyết định “Thôi kệ, coi một bữa cũng không chết ai đâu mà lo”. (thằng ác nhân thoái thác trách nhiệm). Và thế là hắn ung dung nằm dài ra salon mà ngốn tiếp mấy cuốn Charlie Bone, thỉnh thoảng ngước mặt lên nhìn chung quanh một cái cho đúng với cái nhiệm vụ coi nhà mà nhỏ Quyên giao cho (giao trứng cho ác mất rồi!). Chợt hắn thắc mắc: ủa, nhóc Linh mới đây mà đâu rồi ta?

Không để cho cái thắc mắc đó tồn tại trong đầu hắn tới giây thứ 5, nhóc Linh đã từ trên lầu đi xuống, ôm theo lỉnh kỉnh bút thước sách vở. Hắn rời mắt khỏi cuốn truyện:

- Cậu không học bài trên phòng à?

- Không thích. Trên đó nóng. Anh có ý kiến gì nếu tui học ở đây hả? - Những câu nói cụt ngủn tiếp nối nhau như dội nước lạnh vào cái ý định làm thân với nhóc Linh của hắn. Không để ý gì đến hắn, Linh ngồi xuống cái bàn ngay gần chỗ hắn đang nằm, thô bạo gạt hết đống báo và sách trên bàn qua một bên để có chỗ bày sách vở. Rồi cậu nhóc mở tập ra, cắm cúi viết. Hắn nhìn cậu, nhớ tới câu nhờ vả của nhỏ Quyên “mày nhớ chỉ nó học toán”, thầm nghĩ :”Cậu mà không mở miệng nhờ thì tui nhất quyết không chỉ!”

Dù mang tiếng là đọc sách nhưng thực chất hắn chỉ giơ cuốn sách lên làm dáng, còn mắt thì lâu lâu lại “tia” qua nhóc Linh một lần. Thằng nhóc đang làm toán. Hèn gì mà nhìn khổ sở phát tội. Nhưng mà… Hic, tim hắn lại lỡ nhịp nữa rồi. Tại cái bộ dạng suy nghĩ của cậu nhóc trông ngộ quá. Gương mặt trẻ con hết nhăn nhó lại nhíu nhíu cặp chân mày thanh, mồ hôi chảy thành giọt mặc cho cái quạt máy trên trần quay tít, mớ tóc dính bết vào trán, xòa xuống mắt…, tóm lại là hắn không thể nào ép mình quay lại tập trung với cuốn sách được. Cứ thế nửa tiếng trôi qua và tình cảnh vẫn như cũ: nhóc Linh giờ đã lật qua đến tờ nháp thứ 3 với gương mặt nhăn nhó đẫm mồ hôi, còn hắn thì đọc được vài dòng lại ngước mắt ngó nhóc một cái.

“Đến thế mà chưa chịu nhờ mình. Đồ con nít, cứng đầu cứng cổ!” - hắn lắc đầu chịu thua, ngồi dậy giật lấy cuốn sách trên tay cậu nhóc:

- Bài nào đâu đưa đây tui xem thử!

Cuốn sách nằm trên tay hắn chưa được 5 giây đã bị nhóc Linh giật lại:

- Khỏi. Tui không cần.

- Ờ, chớ cái con người nào nãy giờ gần cả tiếng rồi mà chưa giải ra bài toán?

- Anh… - Linh tức tối nhưng có vẻ không tìm ra lý lẽ cãi lại hắn nên nói được một chữ “anh” đầy ấm ức rồi im bặt. Hắn cười nhẹ:

- Biết nhận sự giúp đỡ khi cần thiết mới là người khôn ngoan đó nhóc.

- Tui không thích mắc nợ người khác! - Cậu nhóc cãi lại một cách bướng bỉnh - Với lại anh không được kêu tui là nhóc!

Linh nạt ngang làm hắn giơ hai tay tỏ ý chịu thua:

- Thì thôi vậy!

Nói qua nói lại một hồi cuối cùng nhóc Linh cũng chịu cho hắn giúp. Mới hơn một phút hắn đã chìa cho Linh xem kết quả, rồi giải thích cặn kẽ cách làm. Dù mặt Linh vẫn chẳng có biểu cảm gì trước “đẳng cấp pro” của hắn, nhưng nhìn ánh mắt có chút nể nang khi nhóc nghe hắn giảng bài, hắn bỗng thấy trong lòng vui vui.

Ngồi cạnh nhóc Linh, hắn phát hiện mình có nguy cơ bị bệnh tim vì lại ngửi thấy cái mùi thơm đã làm tim hắn đập nhanh hơn bình thường ban nãy. Thắc mắc quá, cậu nhóc này xài nước hoa hay sao mà thơm thế nhỉ. Hắn buột miệng:

- Này, cậu mới tắm phải không?

- Hả?

- Cậu tắm xà bông gì vậy?

- … - Linh ngừng chép bài và nhìn hắn như người ta nhìn một cái UFO.

- Hay cậu xức nước hoa?

- Anh đang nói cái gì điên khùng vậy hả? Tui chưa tắm, và cũng không có xài nước hoa gì hết á!

Thấy Linh có vẻ giận, hắn hơi chột dạ. Thằng nhóc bạo lực này dám cho mình ăn đòn lắm chứ. Hắn nhìn gương mặt đằng đằng sát khí với ánh mắt đầy lửa đang dán vào mình, ấp úng giải thích:

- Xin… xin lỗi, tại… tại cậu thơm quá nên… - hắn biết mình đang nói một điều rất kỳ cục. Mặt hắn đỏ bừng lên. Và bởi vì hắn cứ nhìn miết xuống mặt bàn nên không thấy nhóc Linh vừa nhìn mình với một ánh nhìn rất khó giải thích. Một thứ từa tựa như một nụ cười lướt nhẹ qua môi nhóc.

- Nè, chắc tại cái này.

Cậu lấy trong túi ra một cái gì đó và để xuống trước mặt hắn. Hắn cầm lên xem thử. Đó là một cái túi nhỏ bằng vải nhung, tỏa ra mùi thơm mà hắn đã ngửi thấy. Một cái túi thơm. Giọng cậu nhóc vẫn đều đều:

- Của nhỏ lớp trưởng. Ngày Valentine năm nào nhỏ cũng tặng cả lớp mỗi đứa một cái. Tui không thích nhưng nhỏ dữ lắm nên không nhận cũng không được.

- …

- Anh thích thì cho anh đó!

Cậu nhóc nói xong xếp tập vở, đứng dậy vươn vai rồi bỏ đi xuống nhà sau. Hắn vẫn ngồi ngẩn ra với cái túi thơm trên tay. Hì, cái này chắc không được coi là quà Valentine đâu nhỉ. Hắn… chỉ là nhiều năm rồi không có quà Valentine nên… Nhưng đây là của một đứa con trai mà, không tính. Lắc mạnh đầu mong những ý nghĩ vớ vẩn sẽ theo quán tính văng ra hết, hắn cầm cuốn sách trên bàn lên và cố gắng tập trung hơn.

###############

Áaaaaaaaaaaaa!!!!!

Tiếng hét của nhóc Linh có âm lượng lớn đến mức hắn giật mình làm rớt cuốn sách, và bé Khánh thì dứt mắt ra khỏi màn hình ti vi ngay lập tức để quay lại nhìn hắn. Rồi việc tiếp theo dĩ nhiên là hắn và Khánh cùng đi xuống nhà sau để coi chuyện gì xảy ra. Bé Khánh níu nhẹ tay hắn, nói nhỏ:

- Lần duy nhất trước đây em nghe tiếng la này là do con mèo nhà em tha một con chuột chết bỏ lên bàn học của anh ba!

- Ủa? Không lẽ…

Vừa cười khúc khích, Khánh vừa nói:

- Anh ba sợ chuột đó!

Hắn cười theo. Chà, con nhà võ và khoái bạo lực như cậu nhóc đó mà lại đi sợ chuột à. Một ý nghĩ không lấy gì làm hay ho cho lắm lướt nhanh qua đầu hắn: nhóc này cũng… dễ thương ghê!

Vừa đến cửa nhà tắm thì hắn đã thấy nhóc Linh đứng ngay ngoài cửa, một chiếc khăn tắm quấn ngang hông và cả người toàn nước là nước. Thấy hắn và bé Khánh, mặt cậu nhóc hơi đỏ lên. Hắn ráng kiềm ý muốn trêu chọc. Bé Khánh che miệng cười hi hí:

- Anh ba, nhà tắm có chuột hả?

- Ơ… Ừm. - cậu nhóc lúng túng gật đầu, trông cái bộ dạng đáng yêu không thể tả. Cố không tỏ ra mình đang cười, hắn hỏi:

- Nó còn trong đó không?

- … - Không cần câu trả lời vì nhìn mặt nhóc Linh là hắn đủ biết rồi. Hắn gắng không phì cười, nhẹ giọng trấn an:

- Tui đuổi nó ra ngoài cho cậu là được rồi!

Rồi hùng hổ như một người hùng sắp sửa xông trận, hắn đi về phía Linh và nhìn vào nhà tắm. Mái tóc ướt nước của cậu quệt nhẹ vào vai hắn, làm hắn khẽ giật mình và tim chợt đập nhanh. Trong nhà tắm, ngay dưới bồn rửa mặt, một con chuột đang giương mắt ngó hắn. Chà, coi bộ con chuột này cũng ở trong nhà lâu rồi, nên thấy người mà vẫn trơ trơ thế kia. Hắn quay qua nhìn gương mặt căng thẳng của nhóc Linh, rồi bước hẳn vào nhà tắm, xùy xùy mấy tiếng. Con chuột chạy ra ngoài.

- Ưh… ưm… áaaaaaaaaaaa!

Lại một tràng tiếng hét vang lên, tuy không lớn bằng tiếng hét lúc nãy. Hắn chưa kịp nhận thức chuyện gì xảy ra thì đã bị một cái gì đó xô mạnh vào người, và tiếp theo là pháo hoa nở rộ trước mắt hắn.

Cảm giác đầu tiên của hắn là… ướt. Hắn bị ngã. Ờ và nền phòng tắm đương nhiên là ướt. Thôi rồi bộ đồ… Còn đau nữa chứ. Nặng quá. Khó thở. Thiếu oxi. Mình đang bị đè. Hắn mở miệng định kêu một tiếng, nhưng…

- Ưmm…

Môi hắn đã bị chặn. Mềm. Ấm nóng. Đương nhiên là hắn đủ thông minh để phán xét cái mềm và ấm nóng đó chỉ có thể là… Chúa ơi con không dám mở mắt ra đâu, cậu ta sẽ cho con mềm xương mất. Tuy nhiên hắn không thể cứ nhắm mắt hoài được. Được rồi, đối diện sự thật thôi. Thu hết can đảm, hắn mở mắt và… gần như chết ngộp trong ánh nhìn màu nâu sẫm đang chìa vào mắt hắn một nỗi kinh ngạc lẫn kinh hoàng tột độ.

Hắn chủ động quay mặt đi để chấm dứt nụ hôn bất đắc dĩ. Tiếc quá, cái first kiss mà hắn luôn tưởng tượng sẽ trao cho một người nào đó trong một khung cảnh lãng mạn nào đó, rốt cuộc lại là thế này. Hắn nhúc nhích mấy ngón tay tê rần, chờ đợi nhóc Linh đứng dậy, nhưng cậu nhóc hình như quá sốc hay sao mà vẫn cứ… Hắn đành khẽ đằng hắng:

- À… cậu… có thể đứng dậy được chứ? Tui nghĩ… *đổ mồ hôi* chắc bé Khánh đứng ngoài cửa và nhìn nãy giờ… và… *không dám nghĩ tiếp nữa*

Mặt nhóc Linh chợt đỏ lên, còn hơn cả một quả cà chua, và hắn hoàn toàn không hiểu được tại sao cậu nhóc lại đỏ mặt đến thế. Bờ môi nhỏ mấp máy, và nói thiệt là khó khăn lắm hắn mới nghe được:

- Tui… cái… a..

- …

- Cái… khăn tắm… bị tuột… - cậu nhóc nói một cách khó nhọc và mặt lại đỏ thêm một ngàn lần. Mặt hắn cũng đỏ theo:

- Tuột… tuột ra rồi hả? - hắn hỏi thật nhỏ. Quả cà chua trên cổ Linh lại chín thêm:

- Không… nhưng… nếu tui đứng lên…

- Thì cậu tự cột lại đi, rồi hãy đứng lên…

- Anh bị thiểu năng hả? Tui… trong tư thế này… làm sao…? – Nhóc Linh có vẻ bực. Hắn dường như hiểu ra vấn đề, cũng hiểu luôn việc mình cần làm. Bằng chứng là mặt hắn bây giờ y hệt tương cà. Cố gắng nhấc hai cánh tay tê dại như không còn cảm giác, hắn vòng tay qua eo nhóc Linh, lần tìm cái mối khăn tắm. Thề có Chúa là hắn không hề sờ soạng lung tung gì hết á. Tìm được rồi nhưng tay hắn cứ lóng ngóng không cột lại được, hắn thở dài nói:

- Tui giữ cho, cậu từ từ ngồi dậy rồi tự cột lấy, sau đó đứng lên, OK?

- Anh… - Linh có vẻ lưỡng lự - vậy… nhắm mắt lại đi.

- Tui cũng là con trai mà, cậu sợ cái gì chứ? - Hắn suýt nữa phì cười, nhưng cũng nhắm mắt lại. Hắn có thể cảm thấy nhóc Linh đã ngồi dậy, vì cái hơi thở nhè nhẹ không còn phả vào mặt hắn nữa. Tay nhóc Linh chạm nhẹ vào tay hắn. Hắn bỏ tay ra. Và khi người hắn nhẹ bẫng đi thì hắn biết cậu nhóc đã giải quyết xong cái khăn tắm và đứng lên.

- Anh mở mắt ra đi, định ngủ luôn à? – Cái giọng ngang phè phè nạt hắn. Hắn chống tay, cảm thấy cả người ê ẩm. Quần áo hắn giờ gần như là ướt hết sạch. Hắn nhìn ra cửa phòng tắm. Bé Khánh đang tròn mắt ngó cả hai. Nhìn nhóc Linh mà không biết tại sao mình lại nhìn, xong hắn ra ngoài và dẫn Khánh đi khỏi “hiện trường”.

“ Vừa nãy bé Khánh thấy cái gì?” đó là những gì Linh nghe được trước khi Kha và bé Khánh mất hút sau dãy hành lang dẫn lên phòng khách. Cậu vẫn chưa lấy lại được vẻ điềm tĩnh vốn có của mình, và khi nhìn vào tấm gương lớn trước mặt thì cái màu đỏ chết tiệt trên mặt cậu chẳng lợt đi được chút nào. Thật là xấu hổ chết đi được, đường đường là một đấng nam nhi thế này mà lại đi sợ cái loài gặm nhấm nhỏ xíu đó. Cậu khẽ rùng mình nhớ lại cảm giác khi con vật đó chạy qua bàn chân mình. Mềm mềm. Nhớp nháp. Không thể giữ nổi bình tĩnh cậu hét và gần như nhảy dựng lên, quên mất mình đang đứng ở một nơi trơn trợt như thế. Cũng may té lên người anh ta nên không đau lắm. Mà nhắc tới anh ta… Má cậu nóng ran. Cậu đưa tay lên môi. Shit, first kiss của mình. Cậu đã định sẽ giữ gìn nó cho đến khi học xong lớp 12, và trước giờ cậu chưa từng bao giờ, dù là thoáng qua, nghĩ rằng sẽ trao nó cho một đứa con trai cả.

Thôi, dù sao cũng lỡ rồi. Hy vọng con bé Khánh sẽ không nói gì với chị hai, chứ không cậu chỉ có nước độn thổ. Tháo cái khăn tắm ra vắt lên thanh móc đồ, cậu mở vòi nước và làm tiếp cái việc đã bị gián đoạn vì con chuột chết dẫm.

Trong khi đó, ngoài phòng khách, Kha đang trổ hết tài nghệ dụ dỗ con nít của mình với bé Khánh:

- Khánh ngoan, nói đi nào, lúc nãy em thấy gì?

- Ưm, em thấy anh ba nằm trên người anh Kha nè!

Khánh xoe tròn đôi mắt ngây thơ. Hắn suýt khóc khi nhớ lại tình cảnh khó xử đó. Cũng may cái phòng tắm rộng nên hắn không đập đầu trúng xô chậu gì hết, và vì hắn và Linh ngã thẳng vào trong nên chắc bé Khánh không thấy được cái hình – như – là - một - nụ - hôn đó. Hắn thở phào. Khánh tiếp tục hồn nhiên:

- Rồi em thấy anh giơ tay lên như muốn ôm anh ba vậy.

- Hả? - Hắn điếng người.

- Tay anh chạm vào lưng ảnh.

- … - À thì hắn thừa nhận là có chạm, nhưng hắn thề là chỉ vô tình thôi. Mặt hắn méo xệch một cách thảm thương.

- Rồi…

- Thôi thôi anh biết rồi. Khánh này, em có muốn có một bí mật chung với anh Kha không?

- Bí mật gì? – Khánh thích thú. Hắn nặn ra một nụ cười khổ sở:

- Chuyện hôm nay… những gì em vừa nhìn thấy ấy… chỉ là chuyện đùa thôi…

- Anh và anh ba đùa với nhau à? - Hắn thấy mình tội lỗi khi nói dối một cô nhóc trong sáng đến thế.

- Ừ ừ, cho nên Khánh sẽ không kể với ai nhé! Hứa nha!

- Dạ! Anh, ngoéo tay nào!

Khánh cười khoe lúm đồng tiền, đưa ngón tay út ra. Hắn ngoéo tay với cô bé, hy vọng nó sẽ có hiệu lực giữ cho chuyện kinh dị này không đến tai nhỏ Quyên hay tệ hơn, ba mẹ nhỏ.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Kim +
Người thành phố
Người thành phố



Bài gửiTiêu đề: Re: Little lover   11/9/2009, 2:50 pm

[3]


Hắn ngồi một mình trên cái ghế đá trước nhà, cái ghế đá cũ kỹ chẳng biết sao ba hắn còn giữ lại. Nó được đặt ở một nơi rất lý tưởng là dưới gốc cây phượng già nhà hắn. Lúc nào cũng mát rượi. Chiều chủ nhật nào hắn cũng ôm tập ra đây học bài. Đương nhiên hôm nay cũng không ngoại lệ, hắn đang nghiên cứu cuốn sách văn mẫu, chuẩn bị cho bài kiểm tra một tiết tuần sau. Chợt hắn nghe tiếng xe quen thuộc, rồi tiếng con bạn thân kêu í ới. Thiệt tình cái con, chuông cửa lắp đó để làm kiểng chắc, lần nào tới cũng ngoác cái miệng ra gào muốn điếc tai luôn. Bỏ cuốn sách xuống, hắn đứng dậy đi ra cổng.

Dựng xe xong, nhỏ Quyên chạy đến ngồi cạnh hắn trên cái ghế đá, toe toét cười:

- Chuyện hôm qua cảm ơn mày nha!

- Mày qua đây chỉ để nói mỗi câu đó thôi à? - Hắn vẫn chúi mặt vô cuốn sách.

- Thì hôm qua chưa kịp cảm ơn mày, hôm nay tao qua chơi sẵn cảm ơn luôn – Quyên cười khì - Với lại tao còn mang sứ mạng cao cả chuyển lời giùm một người.

- Ai vậy? - Hắn vẫn không dứt mắt khỏi trang sách, tỏ vẻ không quan tâm. Thái độ đó khiến nhỏ Quyên cau mày có vẻ không hài lòng. Hèn chi mà không tìm được bạn gái là phải:

- Thằng em cứng đầu của tao chớ ai, đồ băng tuyết! - Nhỏ lườm hắn – Hôm qua mày về rồi tao hỏi nó thấy mày sao, nó nói mày khó ưa…

- Thằng nhóc không biết điều - Hắn tức tối xen ngang và bị nhỏ nạt:

- Tao đã nói hết đâu thằng kia. Nó nói mày khó ưa, nhưng giảng toán rất dễ hiểu. Nó cũng xin lỗi vì mày đã đuổi con chuột giùm nó mà nó lại làm mày té ướt hết đồ.

Nhỏ Quyên nói xong phì cười, chắc nhỏ đang cười tính sợ chuột của thằng em. Hắn cũng cười, nhưng mặt nóng ran khi nhớ lại chuyện hôm qua. Sau cái sự kiện phòng tắm đó, hắn và nhóc Linh đều tránh nhìn vào mắt nhau, vì mỗi lần như thế, dù không muốn nhưng mặt cả hai đều đồng loạt đỏ lên như hai trái gấc. Nếu không phải vì cần hắn giảng giùm mấy bài toán thì hắn dám thề trên cọng tóc của mình là cậu ta sẽ ôm tập lên phòng học bài để thoát khỏi tình trạng “đỏ không kiểm soát” của gương mặt.

- Ê hôm qua giảng bài cho nó, mày thấy nó học toán thế nào?

- À… - hắn cân nhắc từ ngữ, chẳng phải vì sợ con bạn buồn mà sợ nhỏ về kể với nhóc Linh và thằng nhóc sẽ xử đẹp hắn – nó cũng thông minh, chỉ là không có phương pháp học thôi. Mà nó không đi học thêm hả?

- Ờ có, nhưng được vài bữa thì nó nghỉ.

- Ủa sao vậy?

- Thì cũng tại nó giống con gái quá, vô lớp học thêm bị mấy thằng quậy quậy trêu chọc, nó nổi khùng đập cho một trận rồi nghỉ luôn.

- Haha, đúng là… - Hắn bật cười – Mà cũng phải thôi, nhóc Linh vậy ai gặp mà không thích thì cầm chắc thần kinh người đó có vấn đề!

- Thế mày thì sao? – Câu tuyên bố hùng hồn của hắn làm nhỏ Quyên chơi một câu hỏi cắc cớ.

- Sao… là sao? - Hắn ấp úng vì bị kê nguyên cái tủ to đùng vô miệng. Quyên cười cười:

- Mày gặp nó rồi, bộ mày cũng thích nó hả?

- Đừng nói bậy! - Hắn đỏ mặt. Vớ vẩn. Thích cái gì mà thích chứ. Với lại nhóc Linh là con trai, hắn làm sao thích nhóc đó được. Nhảm nhí thật!

***************

Hơn một tuần sau.

Kết thúc tiết hcọ tăng tiết cuối cùng, hắn uể oải gom sách vở vào cặp rồi cùng nhỏ Quyên ra khỏi lớp. Khủng khiếp, mười tiết học một ngày, mà trong đó có đên bốn tiết toán, chưa kể các môn lý, hóa, sử và sinh nữa. Ôi, học sinh cuối cấp như hắn càng ngày càng chẳng giống người nữa rồi. Cũng may hôm nay không có giờ học thêm, chứ không chắc hắn chết vì kiệt sức mất. Bây giờ điều tuyệt vời nhất là đạp xe thật nhanh về nhà, tắm một cái, uống một ly nước mát, kiếm cái gì bỏ bụng rồi ngủ một chút trước khi dậy chiến đấu với đống bài vở cho ngày hôm sau.

Những dự định tương lai rất chi hoành tráng ấy chỉ tồn tại trong đầu hắn cho đến khi ra rới cổng trường. Tại vì người mà hắn nhìn thấy đã thổi bay hết tất cả mọi thứ hắn đang nghĩ. Nhóc Linh.

- Mày… mày tan học sao không về nhà, đến đây làm gì? - Nhỏ Quyên ngạc nhiên. Trường nhóc Linh học hai buổi. Trưa Linh về nhà ăn cơm rồi vội vã đến trường để kịp buổi học chiều, và theo nhỏ biết thì thằng em quý hóa của nhỏ, cạn kiệt năng lượng sau một ngày học, sẽ không siêng năng bắt xe buýt đến trường bà chị như thế này.

Giữa một rừng học sinh cấp ba đang túa ra, trông nhóc Linh vẫn vô cùng nổi bật, mặc dù nhỏ nhắn nhưng hắn để ý hình như ai đi qua, đặc biệt là bọn con gái, cũng liếc nhìn nhóc một cái. Các cô nương cười khúc khích và nói với nhau mấy câu đại loại như “Dễ thương quá!”. Thiệt tình…

Thằng nhóc có vẻ không đến tìm Quyên. Bởi vì cậ ta đang nhìn chằm chằm vào hắn – nãy giờ vẫn đứng cạnh Quyên - với một bộ mặt lạnh lùng hết chỗ nói:

- Hôm nay anh có bận gì không? - Cuối cùng cậu nhóc cũng chịu mở miệng. Hắn không hiểu cậu hỏi vậy với ý gì.

- Ưm… chi vậy? - Hắn hỏi lại. Nhóc Linh cộc lốc:

- Anh trả lời tui đi đã.

- Ờ… không. Tui không có giờ học thêm hôm nay.

- Vậy anh chỉ tui học toán - Cậu nhóc nói như ra lệnh khiến hắn bực:

- Tại sao?

Nhỏ Quyên thấy căng thẳng, quát khẽ nhóc Linh:

- Mày nhờ người ta thì phải nói năng cho đàng hoàng chứ.

Rồi quay qua hắn:

- Đừng chấp nó. Làm ơn, coi như giúp tao đi ha!

Hắn thở nhẹ, dịu giọng:

- Được rồi mà, tao biết tao mắc nợ mày rồi. Còn cậu - hắn nhìn nhóc Linh – bài vở cần thiết lắm hả? Hôm nay tui…

- Mai tui có bài kiểm tra một tiết, cho nên… ừm… tui nhờ anh giúp tui.

Nhóc Linh chịu nói chuyện lễ phép một tí, cơn bực bội của hắn nhanh chóng xẹp xuống. Hóa ra thằng nhóc cũng không đến nỗi quá ương bướng đáng ghét. Hắn mỉm cười:

- Cậu có đem theo sách vở chứ?

- Có.

- Vậy cậu qua nhà tui học được không?

- Sao phải qua nhà mày? - Nhỏ Quyên xen vào trước khi nhóc Linh mở miệng. Hắn nhún vai:

- Vì nhà tao gần hơn. Tao không có đủ sức để đạp xe qua nhà mày đâu. Với lại nói thiệt với mày giờ tao mệt gần chết, tao cần nghỉ ngơi một chút. À Linh, cậu đi bằng cái gì?

- Xe buýt, sao?

- Vậy Quyên, tao chở Linh về nhà tao, lát học xong tao chở nó về.

Nhỏ Quyên có vẻ đắn đo. Cả nhóc Linh cũng nhíu nhíu mày, chứng tỏ nhóc đang suy nghĩ về lời đề nghị của hắn. Cũng chẳng phải hắn muốn cậu nhóc về nhà mình làm gì, mà thật sự là hắn mệt, và cứ tưởng tượng phải đạp xe đến nhà nhỏ Quyên là hắn muốn xỉu luôn.

- Thôi được rồi, tui qua nhà anh học – nhóc Linh lên tiếng trước. Nhỏ Quyên cũng vui vẻ gật đầu:

- Ờ, vậy mày cứ về trước. Tao đi xe máy mà, để tao mua cái gì lát mày với thằng Linh ăn, rồi tao chở nó qua nhà mày.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

- Tao về, cảm ơn mày trước nghen Kha. Còn mày Linh, học hành cho đàng hoàng đó!

Sau khi tống vào tay hắn một bọc đồ ăn to tướng và tặng nhóc Linh một câu dặn dò nhẹ nhàng chẳng khác gì đe dọa, Quyên quay đầu xe đi về. Thở dài trước cái sự giang sơn dễ đổi bản tính khó dời của nhỏ bạn thân, hắn đóng cổng, xách bọc đồ ăn đi vào nhà, với nhóc Linh lẽo đẽo ôm cặp theo sau.

Về nhà từ gần nửa tiếng trước, hắn đã kịp tắm rửa và thay bộ đồng phục đi học bằng một cái áo thun rộng thùng thình và cái quần thể dục. Mái tóc mới gội rũ xuống, nhỏ nước long tong ở bất cứ nơi nào hắn đặt chân. Thôi kệ, đằng nào lát nữa chị Hà (người giúp việc nhà hắn) cũng sẽ lau nhà mà.

Trong khi hắn lúi húi dọn dẹp cái bàn trong phòng khách để lấy chỗ ngồi học thì nhóc Linh vẫn đứng yên ngay gần cửa, nhìn quanh căn nhà. Tới chừng hắn dọn xong xuôi, ngước lên nhìn thì ánh mắt cậu nhóc đang dừng lại trên… mặt hắn. Hắn thoáng bối rối:

- Mặt tui có dính gì hả?

- À không! – nhóc Linh nhún vai và đưa mắt đi chỗ khác – Nãy trước cổng trường anh tui thấy nhiều cô đi qua cứ nhìn anh chăm chăm, tui thắc mắc anh có cái gì mà họ nhìn dữ vậy.

Hắn không biết nói gì, chỉ cười trừ. Mặc dù được nhỏ Quyên trịnh trọng phong cho cái danh hiệu “hotboy dự bị” của lớp nhưng hắn không nghĩ mình có sức thu hút đối với con gái, vì nếu có thì sao đến giờ này hắn vẫn còn cô đơn chứ. Nói cho công bằng thì hắn cũng có một gương mặt dễ nhìn với nước da rám nắng, chân mày đậm, mắt đen và “có hồn” (lời nhỏ Quyên), mũi cao và thanh. Và nếu hắn bỏ được cái thói quen quỷ quái là tự vò cho tóc mình rối bù thì chắc cũng có khối tiểu thư “chết” vì hắn rồi.

Buổi học diễn ra bình thường. Hắn nhận ra thường ngày nhóc Linh bướng bỉnh là thế nhưng lúc này lại rất nghe lời. Khi hắn giảng bài thì cậu nhóc chăm chú nghe, và khi hắn yêu cầu ghi lại một công thức nào đấy thì cậu cắm cúi làm ngay. Mà cái dáng ngồi học của cậu nhóc trông cứ ngộ ngộ, mấy lần hắn suýt phì cười không rõ lý do.

- Cậu tiếp thu nhanh thật! - Hắn khen với một vẻ mặt thật thà sau khi nhóc Linh giải trơn try một bài toán khó do hắn ra đề. Cậu nhóc nhìn bài toán, mím mím môi, hắn đoán cậu đang cố kiềm giữ nụ cười. Con nít. Cười thì cười, có gì mà phải giấu nhỉ? Hắn nhớ đến lời nhỏ Quyên: “Linh cười dễ thương lắm đó mày! Tao là con gái mà còn phải ganh tị!”. Chà, muốn nhìn thấy nụ cười đó ghê.

Học được hơn một tiếng, hắn quyết định nghỉ giải lao. Hắn xuống bếp lấy bánh bao nhỏ Quyên mua lúc chiều mà chị giúp việc đã hâm nóng lại, thêm hai ly nước cam hắn pha từ chiều để sẵn trong tủ lạnh, đem lên phòng khách. Nhóc Linh đang nằm dài ra bàn như một con mèo lười, mớ tóc mái lòa xòa rũ xuống đôi mắt lim dim.

- Dễ thương quá! - Hắn buột miệng. Lập tức nhóc Linh ngồi thẳng dậy và quắc mắt nhìn hắn:

- Anh vừa nói cái gì đó?

- À… không… không có gì đâu! - Hắn xua tay lia lịa, đẩy dĩa bánh và ly nước cam đến trước mặt cậu nhóc. Cậu lườm hắn một cái rồi bưng ly nước lên.

Cả hai im lặng ăn bánh uống nước. Chợt nhóc Linh lên tiếng:

- Ba mẹ anh không có nhà hả?

- Ừ, hôm nay họ đi dự tiệc, chắc khuya mới về.

Rồi lại lặng im. Hắn len lén ngắm Linh, tự dưng bật ra một câu hỏi mà sau này nghĩ lại hắn thấy mình cực kỳ vô duyên:

- Cậu dị ứng với hai tiếng “dễ thương” hả?

- Có thằng con trai nào thích được khen dễ thương đâu! – Linh lạnh lùng. Hắn chưa chịu ngừng lại:

- Vì vậy mà cậu ít cười?

- Nhiều chuyện quá. Học tiếp đi!

Đến khi nhóc Linh hoàn toàn tự tin để đối mặt với bài kiểm tra ngày mai thì cũng đã tám giờ. Cậu nhóc đòi gọi điện cho nhỏ Quyên qua đón nhưng điện thoại nhà hắn bị hư chưa sửa. Cuối cùng cậu đành đồng ý cho hắn chở về. Đi cùng hắn ra cổng, cậu nói đầy vẻ khách sáo:

- Hôm nay tui làm phiền anh quá!

- Có gì đâu! - Hắn cười hì hì, gọi chị Hà – giúp việc nhà hắn – ra khóa cổng rồi dắt hẳn chiếc xe đạp ra ngoài.

Từ đầu ngõ ra tới ngoài đường hắn nhận được không ít lời trêu chọc của mấy người hàng xóm. Có lẽ trời tối và ánh sáng lờ mờ của đèn đường khiến họ tưởng nhóc Linh là một cô bé nào đó. Nghe tiếng khịt mũi liên tục và luồng nộ khí tỏa ra sau lưng mình, hắn biết cậu nhóc đang bực mình lắm, không còn cách nào khác là phải đạp càng nhanh càng tốt.

Ra đến đường lớn, hắn thở phào nhẹ nhõm. Đằng sau vang lên tiếng càu nhàu:

- Mấy người đó dư hơi ghê ha! – Cái giọng trẻ con tức tối bỗng chuyển sang trêu chọc – Mà… bộ anh chưa có bạn gái hả?

- Tui vầy ai mà thèm để ý! - Hắn nói nửa đùa nửa thật. Đúng ra cũng từng có vài cô ngỏ lời với hắn, nhưng hắn tự thấy mình chưa cần nghĩ tới chuyện đó, vả chăng tim hắn cứ trơ ra thì hắn biết làm sao được.

- Anh sẽ thi đại học nào?

- Cậu quan tâm à? - hắn hơi ngạc nhiên.

- Hỏi cho biết thôi! – nhóc Linh nói theo kiểu ai – mà – quan – tâm!

- Ừm… tui thích khoa công nghệ thông tin của đại học tự nhiên, nhưng… ờ… chắc không được.

- Có gì mà không được? – nhóc Linh có vẻ bất ngờ - Anh giỏi toán vậy mà?

- Ba mẹ ép tui thi kinh tế - Hắn trả lời ỉu xìu. Đầu tháng ba trường hắn sẽ cho làm hồ sơ dự thi, và cái vấn đề này đang làm hắn đau đầu. Gì chứ thuyết phục ba mẹ hắn thì chắc tìm đường lên trời còn dễ hơn.

- Anh nói lạ ghê! – Nhóc Linh lên tiếng cắt ngang suy nghĩ của hắn – Anh đi học rồi sau này đi làm chứ có phải ba mẹ anh đâu. Vô ngành mình không thích thí cũng bằng thừa, không hứng thú sao học nổi.

- …

- Là con trai phải quyết đoán một chút chứ!

- Ừ! - Hắn cười, thấy lòng nhẹ hẫng như vừa trút được một gánh nặng.

Con đường từ nhà hắn về nhà nhóc Linh khá vắng người. Gió đêm lồng lộng xổ tung tóc hắn, và cả tóc nhóc Linh (hắn hơi tiếc vì không được nhìn thấy). Dễ chịu quá trời - hắn cười và nghĩ thầm.

- Mát ghê! – nhóc Linh nói. Hắn nghe tiếng cậu nhóc thở nhẹ. Chợt tim hắn đập một nhịp lạ. Hắn giật thót người. Nhóc Linh vừa tựa nhẹ đầu vào lưng hắn. Mặt hắn thoáng chốc nóng bừng lên. Nhưng rất nhanh chóng cậu nhóc ngồi thẳng dậy và làu bàu cái gì đó nghe như là “Xin lỗi, hơi buồn ngủ. Tại gió mát quá!” Tim hắn vẫn chưa chịu trở về nhịp đập bình thường. Hắn nảy ra một ý nghĩ “tội lỗi”: ước gì con đường dài ra thêm một chút.

Đến nơi, nhỏ Quyên chạy ra mở cổng và nhào đến bắt tay hắn một cách nồng nhiệt như thể hắn vừa đoạt huy chương vàng Olympic.

- Cám ơn mày! Mày đúng là bạn tốt!

Nhìn lén nhóc Linh lúc này đã xuống xe và đến đứng bên cạnh con bạn hắn, hắn cười:

- Hồi chiều tao đã nói là mắc nợ mày từ mấ kiếp, giờ phải lo trả thôi.

Nhỏ Quyên huých tay qua nhóc Linh. Thằng nhcó nhìn hắn, ấp úng:

- Ờ… tui cũng… cảm ơn anh. Nếu bài kiểm tra ngày mai mà tui được điểm tốt thì tui… ừm… sẽ mời anh đi ăn kem.

- Ôi trời! - Hắn phì cười nhìn nhỏ Quyên vỗ trán. Chắc nhỏ đang nghĩ tới cái cảnh tượng kỳ quặc là một ông lớp mười hai cao ngồng đi với một nhóc lớp tám “bé bỏng dễ thương” như nhóc Linh vô quán kem.

Thế là hôm đó, nếu ai may mắn có mặt trên quãng đường từ nhà nhỏ Quyên về nhà hắn lúc gần 9 giờ, sẽ thấy có một thằng hâm vừa đạp xe vừa hát toáng lên bài hát “Only love”. Trong đầu thằng hâm ấy đang cầu nguyện một cách vô thức cho nhóc Linh để cậu nhóc đạt điểm mười bài kiểm tra ngày mai. Còn tại sao hắn cầu nguyện điều đó thì cho đến giờ này, đối với hắn, đó vẫn là một điều bí ẩn.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ivant
Giám độc tập đoàn GK
Giám độc tập đoàn GK
avatar


Bài gửiTiêu đề: Re: Little lover   14/9/2009, 12:28 am

lẹ lên nha a. e chờ a
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
kisslove
Hot !! ?
Hot !! ?



Bài gửiTiêu đề: Re: Little lover   17/9/2009, 4:40 pm

có đọc hết không đó mà kêu người ta post nhanh thế ?
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ivant
Giám độc tập đoàn GK
Giám độc tập đoàn GK
avatar


Bài gửiTiêu đề: Re: Little lover   17/9/2009, 11:52 pm

sao ko đọc hết. đọc kỹ từng câu chữ lun đó
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
kisslove
Hot !! ?
Hot !! ?



Bài gửiTiêu đề: Re: Little lover   18/9/2009, 7:40 pm

oh` pro tới như thế ah` @@!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ivant
Giám độc tập đoàn GK
Giám độc tập đoàn GK
avatar


Bài gửiTiêu đề: Re: Little lover   19/9/2009, 11:49 pm

chứ seo. hok đọc như zậy thì cảm thấy có lỗi zới người post
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
kisslove
Hot !! ?
Hot !! ?



Bài gửiTiêu đề: Re: Little lover   21/9/2009, 7:54 pm

uh zậy thì tốt , cố gắng mà phát huy tiếp đi hjhj
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ivant
Giám độc tập đoàn GK
Giám độc tập đoàn GK
avatar


Bài gửiTiêu đề: Re: Little lover   23/9/2009, 10:19 pm

hi`````````````````. lúc nào chẳng zậy.^^
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
kisslove
Hot !! ?
Hot !! ?



Bài gửiTiêu đề: Re: Little lover   24/9/2009, 2:04 pm

mới nói có một chút mà đã lên giọng rồi >"
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ivant
Giám độc tập đoàn GK
Giám độc tập đoàn GK
avatar


Bài gửiTiêu đề: Re: Little lover   24/9/2009, 7:05 pm

hiz. lên đâu. cái đó gọi là tự tin ák
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
kisslove
Hot !! ?
Hot !! ?



Bài gửiTiêu đề: Re: Little lover   24/9/2009, 9:18 pm

tự tin quá coi chừng té đau lắm đó nên đừng có quá ham hố mà làm rì @@!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ivant
Giám độc tập đoàn GK
Giám độc tập đoàn GK
avatar


Bài gửiTiêu đề: Re: Little lover   24/9/2009, 11:44 pm

haiz. sao té dc. tự tin đúng mức mà
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
kisslove
Hot !! ?
Hot !! ?



Bài gửiTiêu đề: Re: Little lover   26/9/2009, 5:35 pm

đúng mức đó hả , tưởng đu gấp 2 lần mức của mình rồi chứ @@!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Little lover   

Về Đầu Trang Go down
 
Little lover
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» [Long Fic] From Hater To Lover

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: Giải trí :: Truyện ( No sex )-
Chuyển đến