Nơi chỉ dành cho chúng ta
 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Latest topics
Navigation
 Portal
 Diễn Đàn
 Thành viên
 Lý lịch
 Trợ giúp
 Tìm kiếm
Diễn Đàn
Affiliates
free forum

Top posters
kisslove
 
BooM
 
ivant
 
gay85_timban
 
Lyrim
 
Admin
 
Kim +
 
huuthien
 
supcua
 
soidabuon
 

Share | 
 

 Thắng ! mình thích bạn

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4  Next
Tác giảThông điệp
kisslove
Hot !! ?
Hot !! ?



Bài gửiTiêu đề: Re: Thắng ! mình thích bạn   17/9/2009, 4:31 pm

CHAP 19::::
Thế là nhiệm vụ của tôi đã hoàn thành.Việc bây giờ chỉ còn trông cậy vào Thảo Anh và Thắng nữa mà thôi.Không biết đêm Noel sẽ ra sao nhỉ?Đã nhiều khi tôi có ý nghĩ rằng sẽ…theo dõi họ,nhưng lương tâm của tôi không cho phép tôi làm điều đó!!!^ ^
Tôi chợt thấy bóng dáng của ai trông quen quen,thì ra đó chính là Thảo anh,tôi phải báo tin mừng này cho cô ấy biết mới được:

“Thảo Anh!!!”

Vừa nghe tôi gọi,cô ấy liền quay mặt lại:

“Ủa Lâm,tình cờ vậy!!!”

“Mình có tin này muốn báo cho bạn biết nè!!!”

“Tin gì vậy?”,Thảo Anh tò mò.

“Thắng đã đồng ý cuộc hẹn vào đêm Noel rồi!!!”

“Thật không vậy???”

Khuôn mặt Thảo Anh bỗng trở nên vui mừng hớn hở.

“Thật 100% luôn!!!Đúng 8 giờ tối tại công viên cây xanh!!!Đừng có quên chỗ hẹn đấy!!!”

“Ôi!!!Mình cảm ơn bạn nhiều lắm Lâm à!!!”

Thảo Anh trông mừng rối rít hệt như một đứa trẻ,tôi nghĩ điều này quả thật là món quá đấy bất ngờ đối với cô ấy:

“Có gì đâu!!!Mình chỉ làm hết khả năng của mình thôi mà!!!Việc quan trọng là bạn có nắm bắt được lấy cơ hội này hay không!!!Cố lên,mình tin bạn làm được mà!!!”

“Ưm!!!Mình nhất định làm được!!!”

Tôi thấy vẻ quyết tâm đang hiện rõ trên khuôn mặt của Thảo Anh.Dù sao cũng mừng cho cô ấy,hy vọng họ sẽ trở lại bên nhau sau cái đêm đó.
*****************
Trời mưa nữa rồi,tháng 12 năm nay sao mà trông ảm đạm quá!!!Tôi định ra về nhưng nghĩ lại từ đây chạy đến nhà xe thì cũng ướt như chuột lột,thế là tôi đành phải ở trên lớp chờ tạnh mưa vậy.
Nhìn mấy đứa bạn,ai cũng có ba mẹ đến rước mà trong lòng tôi cảm thấy tủi thân!!!Có lẽ gia đình tôi khác họ,ba tôi thì phải đi làm ăn xa,lâu lâu mới về nhà thăm gia đình một lần,còn mẹ tôi thì sau vụ tai nạn giao thông của cậu hai thì đã không còn dám bước lên chiếc xe để mà chạy nữa.Nhiều lần tôi khuyên mẹ nên chạy xe trở lại,nhưng mỗi lần như thế thì bà ấy đều nói:

“Chạy xe làm gì!!!Tao có bao giờ đi đâu đâu mà chạy.Vả lại chờ mày lớn lên rồi lấy bằng lái,lúc đó thì mày chở tao luôn thể!!!”

Cũng chính vì điều đó mà tôi buộc lòng phải tập chạy xe đạp trước khi chưa đủ tuổi chạy xe máy!!!Mỗi lần nghĩ đến điều này là tôi đều cảm thấy buồn vô hạn.

“Bạn chưa về nữa à???”

Tiếng nói vừa rồi bỗng làm tôi giật thót mình,ngoài tôi ra thì trong lớp đâu có còn ai nữa đâu,quay mặt lại thì tôi mới biết đó chính là…hắn.

“Bạn…bạn làm gì ở đây thế???”

“Thì cũng giống như bạn thôi,chờ tạnh mưa mới về được!!!”

Hóa ra không như tôi tưởng,hắn cũng có hoàn cảnh giống như tôi:

“Vậy…bạn cũng không có ba mẹ đến đón à???”

“Không hẳn là thế!!!Tại vì tui không thích thôi!!!”

“Không thích à???Vì sao vậy???”,tôi tò mò muốn biết.

“Tui đã lớn rồi,không muốn ba mẹ đưa đi học như con gái!!!Chính vì thế tui chỉ thích đi xe đạp thôi!!!”

Tôi không ngờ tôi và hắn lại trái ngược nhau đến như thế!!!Hắn không cần người nhà đưa rước đi học,trong khi đó chính là mơ ước bấy lâu nay của tôi mà chưa bao giờ được thực hiện.

“Bạn sướng thế mà còn chê nữa à?”

“Sướng à???Tui chẳng thấy gì là sướng cả!!!”,hắn lên giọng kiêu ngạo.

“Bạn có biết rằng điều bạn không cần đó chính là mơ ước của một số người đấy biết không???”

“Mơ ước à???Ai lại có mơ ước ngốc nghếch như thế chứ!!!”

Sau câu nói đó,tôi đã tặng cho hắn một cú “lườm”khá sắc bén.


“Không…không lẽ đó chính là mơ ước của bạn à???”

“Chứ còn của ai vào đây nữa!!!”,tôi quát hắn một cách rõ to.

“Sao bạn lại có mơ ước như thế nhỉ???”,hắn thắc mắc

“Tại vì bạn không ở trong hoàn cảnh của tui nên bạn không biết!!!Ba tui thì đã đi làm ăn xa nên không thể có thời gian đưa đón tui đi học được.Mẹ tui còn tệ hơn,bà ấy mà leo lên xe chạy là y như rằng bị mắc bệnh mất máu vậy!!!Chính vì điều đó mà tui phải tập chạy xe đạp sớm,chứ nếu không sẽ chẳng có ai đưa tui đi học cả!!!”

Sao dường như tôi kể câu chuyện này mà thân người tôi cảm thấy mệt mỏi,tôi đành phải tựa mặt vào đầu gối,hay là vì tôi không muốn hắn nhìn thấy khuôn mặt buồn bã của tôi lúc này?

“Không sao đâu!!!Việc chạy xe đạp cũng tốt mà.Ít nhất khi vắng tiết mình không phải đợi ba mẹ đến rước!!!”

Tôi biết hắn đang an ủi tôi,nhưng dù sao cũng cảm ơn hắn đã có lòng.

“Ưm…cũng phải!!!”

“Hay là….”

Câu nói ngắt ngang của hắn khiến tôi cảm thấy tò mò:

“Hay là sao???”

“Hay là….”

Tôi không thích ai nói chuyện mà cứ ấp a ấp úng như thế chút nào:

“Có gì thì bạn nói ra đi!!!Làm gì mà cứ….”

“Nếu bạn không phiền thì từ nay tui sẽ đưa bạn đi học? tuy không phải là xe máy nhưng bạn cũng được người khác chở đi rồi!!!Đồng ý nha!!!”

Câu nói của hắn khiến tôi ngượng đỏ mặt,biết thế thì tôi đã không bắt hắn nói ra rồi,để bây giờ tôi biết phải trả lời làm sao?

“Bạn…bạn có biết nhà tui đâu mà đòi chở chứ!!!”

“Không biết thì bạn cho địa chỉ!!!Vả lại đi học một mình tui cũng chán lắm,không có ai dọc đường để nói chuyện cả!!!Được không vậy???”

Tôi không biết nói gì nữa cả,nhưng dường như trong lòng tôi đã đồng ý câu hỏi của hắn!!!

“Tui…tui không biết!!!”

“Không biết có nghĩa là bạn đồng ý rồi đó nha!!!”

Tôi bây giờ phải tìm cách gì đó để che khuôn mặt đang ngượng ngùng của tôi,nếu không thì hắn sẽ phát hiện ra mất.Bắc sang đề tài khác chính là cácj trong lúc này:

“Chuyện này không quan trọng bằng chuyện đêm Noel đâu!!!Chỉ còn ba ngày nữa là đến rồi đấy!!!Nếu hôm đó bạn không đi thì đừng có trách tui!!!”

“Không biết!!!”,hắn trả lời một cách trống không.

“Noel năm nào cũng là ngày quan trọng đối với tui cả!!!Đặc biệt là năm nay đó!!!”

“Ngày quan trọng đối với bạn à???”,hắn thắc mắc

“Không nói cho bạn biết đâu!!!Hi hi hi!!!”

Hai đứa cùng ngồi dưới hành lang lớp,cùng ngắm nhìn trời đang mưa tầm tã.Không hiểu sao bầu trời đang mang một màu âm u,nhưng đối với tôi nó lại là một màu hồng hạnh phúc,có lẽ là vì tâm trạng của tôi đang vui!!!Tôi chợt cảm thấy tôi và hắn thật có duyên với nhau khi trời mưa,lần trước cũng vậy và bây giờ cũng vậy!!!Mưa ơi,ta cảm ơn mi đã ban một người biết làm cho ta cảm thấy hạnh phúc mặc dù ở trong hoàn cảnh nào đi nữa!!!Ta sẽ trân trọng món quà này mi đã ban tặng cho ta!!!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
kisslove
Hot !! ?
Hot !! ?



Bài gửiTiêu đề: Re: Thắng ! mình thích bạn   17/9/2009, 4:33 pm

CHAP 20::::
Cuối cùng thì đêm Noel cũng đã đến,đường phố bỗng trở nên nhộn nhịp hẳn lên.Nhìn những cặp tình nhân tay trong tay cùng nhau đi dự giáo xứ để chào đón chúa sinh ra đời mà sao trong lòng tôi cảm thấy buồn buồn.Tôi cũng hy vọng có một người nào đó chịu đi dạo với tôi trong cái tiết trời se se lạnh này,nhưng cho đến bây giờ vẫn chưa có ai cả!!!
Gần 8 giờ rồi,chắc Thảo Anh và Thắng cũng sắp sửa được gặp mặt nhau!!!Không biết họ sẽ nói gì với nhau nhỉ?Mặc dù tôi đã cố ngăn chặn sự tò mò của mình,nhưng càng đến gần giờ hẹn thì tôi lại càng cảm thấy bứt rứt,toàn thân đứng ngồi không yên!!!Phải làm sao để thoát khỏi cảm giác đó bây giờ?Tôi chỉ có nhiệm vụ là để họ gặp mặt nhau thôi,chứ không đồng nghĩa là tôi sẽ nghe lén câu chuyện của họ!!!Ôi,tôi phải làm sao bây giờ???Tôi không muốn làm một kẻ hay đi soi mói chuyện riêng tư của người khác chút nào!!!

“Lâm!!!”

Chợt tôi nghe tiếng mẹ gọi tôi từ nhà sau.Tôi không biết bà ấy muốn nói với tôi điều gì đây:

“Dạ,có chuyện gì vậy mẹ???”

“Xuống đây mẹ bảo này!!!”

“Vâng,con xuống liền!!!”

Khi tôi xuống nhà sau thì nhìn thấy hai đứa em họ của tôi mặc quần áo thật đẹp,tôi nghi ngờ không biết rằng việc bà ấy nhờ tôi phải chăng là….

“Mẹ không rảnh đưa hai đứa nó đi chơi Noel.Tụi nó xuống nhà mình chủ yếu chỉ là đi chơi Noel,con hãy dắt tụi nó ra ngoài một chút xíu đi rồi về!!!”

“Nhưng con….”

Tôi không thể nói với mẹ rằng tôi đang cố gắng kiềm nén cơn tò mò của mình cho đến hết 9 giờ,vì nếu đi ra ngoài thì tôi sợ rằng sẽ phải làm một điều mà tôi không muốn bao giờ!!!

“Không nhưng nhị gì hết!!!Cầm tiền dẫn tụi nó đi ăn uống gì đi!!!”

Vẻ cương quyết của mẹ cùng hai cặp mắt long lanh khát khao của hai đứa em muốn được đi chơi khiến tôi không thể không làm theo.

“Mẹ chờ con thay đồ đã!!!”
*************

“Anh Lâm ơi!!!Đường phố đông vui quá nhỉ!!!”

Hai đứa em vừa mới bước ra khỏi nhà đã mừng hớn hở,dù sao tụi nó cũng là con nít nên không thể trách tụi nó ham chơi được.

“Hai đứa nắm tay anh mà đi,không được bỏ ra đâu đấy!!!Lỡ bị lạc thì nguy!!!Biết chưa???”

“Vâng ạ!!!”,hai đứa đồng thanh trả lời.Nhưng dù sao cũng cảm ơn tụi nó đã giúp tôi ra được khỏi nhà,vấn đề bay giờ là tôi có chiến thắng được cơn tò mò của mình hay không,vì công viên cây xanh đang ở trước mắt tôi không xa lắm!!!

Đã 8 giờ 15 phút rồi,có lẽ cuộc hẹn cũng đã bắt đầu!!!Thảo Anh và Thắng sẽ có những giây phút ở bên nhau,cùng ôn lại những chuyện đã qua!!!Nghĩ đến điều đó thôi là tôi không thể ngăn được bản thân của mình rồi.Ngồi ở quán kem mà sao tôi như ngồi ở lò lửa vậy,tim tôi mỗi lúc đập nhanh hơn khi thời gian đang dần trôi qua!!!Tôi nghĩ là tôi đã không thể chiến thắng được cơn tò mò rồi.Đã đến lúc tôi phải làm một chuyện mà tôi không hề mong muốn.

“Tí anh,Tí em!!!Hai đứa ngồi đây chờ anh một lát nha,anh đi mua đồ rồi quanh lại ngay!!!Nhớ không đươc bỏ đi đâu đấy,nếu vi phạm thì từ nay đừng hòng có chuyện đi chơi nữa!!!À quên,nếu có người lạ đến dẫn hai đứa đi thì tuyệt đối không đi theo họ!!!Biết chưa???”

“Vâng ạ!!!”

Tôi không hiểu sao tôi lại có thể to gan đến mức bỏ hai đứa nhỏ ngồi một mình nơi quán kem đó để mà chạy theo cơn tò mò của mình!!!Tôi hy vọng bọn chúng sẽ biết nghe lời,vì nếu chúng có xảy ra chuyện gì thì tôi sẽ phải ân hận mất!!!
8 giờ 30 phút,đã trễ cuộc hẹn mất nửa tiếng!!!Tôi không biết là họ còn có ở đó không nữa,hay là đã cùng nhau đi chơi rồi!!!Nhưng dẫu sao tôi mong họ đã đi,vì có như thế tôi mới có thể yên tâm mà đi về được.
Đi giáp vòng cả công viên mà cũng không thấy họ đâu,tôi thiết nghĩ có lẽ họ đã đi chơi thật rồi!!!Mặc dù trong lòng không vui lắm nhưng tôi cảm thấy dường như cơn tò mò đã biến mất hẳn!!!Đành phải quay về với hai thằng nhóc vậy!!!
Tôi chợt nhìn thấy có bóng người đang chạy từ trong vườn cây ra,một dáng vẻ trông rất quen,có lẽ nào đó chính là….
Khi bóng người đó dần dần xuất hiện trước ánh đèn,tôi mới quả quyết rằng đó chính là Thảo Anh.Thì ra họ chưa đi khỏi công viên này,nhưng tại sao….chỉ có một mình cô ấy thôi nhỉ???Còn hắn đâu?

“Thảo Anh!!!Mọi chuyện….”

Chưa nói dứt lời thì tôi không dám tin vào mắt mình nữa!!!Thảo Anh…đang ôm mặt khóc ư???Đôi mắt đỏ hoe chứng tỏ rằng đã có chuyện gì không vui xảy ra,hay tại vì hắn không đến nơi hẹn???Hay vì nguyên do nào khác?

“Có…có chuyện gì vậy Thảo Anh???”

Tôi ngăn bước chạy của Thảo Anh lại và cố gắng hỏi cho ra lẽ.Cô ấy không nói với tôi một tiếng nào,chỉ nhìn tôi mà khóc nức nở,mặc cho mọi người xung quanh đang nhìn với con mắt tò mò!

“Bình…bình tĩnh đi Thảo Anh!!!Nói cho mình biết chuyện gì đã xảy ra?Thắng không đến nơi hẹn à???”

“Mình…mình và….bạn ấy…đã chấm dứt rồi!!! hu hu hu hu…..”

Lời nói đầy nghẹn ngào của Thảo Anh khiến cho tôi càng muốn biết chuyện gì đã xảy ra!!!Cô ấy vung tay tôi và chạy một mạch ra khỏi công viên.Tôi biết tôi không thể nào hỏi được nguyên nhân khi Thảo Anh đang ở tâm trạng như thế!!!Chỉ có hắn thôi,tôi hy vọng rằng hắn cũng đang có mặt ở nơi đây để tôi hỏi cho ra lẽ!!!
Chạy dọc theo con đường Thảo Anh vừa mới bước ra,quả thật tôi nhìn thấy hắn đang ngồi ở hàng ghế đá,dáng vẻ trầm ngâm chất chứa nhiều tâm sự.Tôi không cần biết gì cả,chỉ chạy một mạch đến chỗ hắn và nói:

“Thắng!!!Chuyện gì đã xảy ra vậy???Tại sao Thảo Anh lại….”

Hắn bỗng ngước mặt lên nhìn tôi,đôi mắt đầy”sát khí”khiến cho tôi cảm thấy đáng sợ!!!Đừng nói hắn sắp sửa trút giận lên người tôi,nếu quả thật xả ra chuyện đó thì….

“Nè…sao…sao nhìn tui như thế???”

Hắn bỗng đứng bật dậy ra khỏi băng ghế đá,điều đó càng làm cho tôi cảm thấy bất an.Chưa bao giờ tôi nhìn thấy dáng vẻ này của hắn cả!!!

“Sao bạn lại nói dối tui???”

“Nói…nói dối bạn à???”,tôi không biết hắn đang ám chỉ điều gì.

“Sao bạn không nói là bạn cũng hẹn Thảo Anh ra đây???Tại sao vậy hả???”

Hắn quát tôi thật to khiến cho ai cũng chú ý đến.Quả thật tình huống này tôi chưa bao giờ trải qua,tôi chẳng biết phải nói gì và làm gì nữa!!!Tiếng quát của hắn đã làm cho thần trí tôi bay mất đi hết!!!

“Tui…tui chỉ muốn làm cho hai bạn sự bất ngời thôi mà!!!”

“Tui ghét những ai nhiều chuyện như bạn lắm Lâm à!!!Chuyện của tui thì tự tui giải quyết được!!!Đừng có can thiệp vào!!!Tránh ra cho tui đi về!!!”

Hắn liền lấy tay đẩy tôi sang một bên,tôi cũng không còn có chút cảm giác nào sau câu nói của hắn vừa rồi!!!Tôi nhiều chuyện à???Có thật như thế không???Tôi chỉ muốn giúp cho hai người họ trở lại với nhau thôi mà!!!Sao lại quát nạt tôi như thế chứ???
Hàng ngàn câu hỏi đang đặt ra trong đầu tôi,tay chân tôi như muốn ngã quỵ xuống!!!Tôi không còn biết mọi chuyện xung quanh đang xảy ra nữa,câu nói cuối cùng hắn để lại cho tôi như những mũi kim đang đâm sâu vào trong tim tôi vậy!!!Tôi đau lắm,trái tim tôi như muốn vỡ tung ra,nước mắt của tôi đã chảy trên khuôn mặt lúc nào không hay biết!!!Tại sao vậy chứ???Đáng lẽ đây sẽ là chuyện vui cho cả Thảo Anh,hắn và tôi!!!Nhưng sao bây giờ mọi thứ lại trái ngược như vậy???Đối với tôi,có lẽ đây sẽ là đêm Noel và là đêm sinh nhật đầy đau khổ nhất!!!Tại vì sao ư???Có thể như hắn nói,tôi đã quá nhiều chuyện cho nên mới nhận lấy hậu quả này!!!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
kisslove
Hot !! ?
Hot !! ?



Bài gửiTiêu đề: Re: Thắng ! mình thích bạn   17/9/2009, 4:34 pm

thôi post nhiêu đây trước thôi để kiss còn thời gian để đọc lại nữa , sợ đọc không kịp :D
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ivant
Giám độc tập đoàn GK
Giám độc tập đoàn GK
avatar


Bài gửiTiêu đề: Re: Thắng ! mình thích bạn   17/9/2009, 11:44 pm

hiz. tiếp đi kiss. hay wa' hà.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
kisslove
Hot !! ?
Hot !! ?



Bài gửiTiêu đề: Re: Thắng ! mình thích bạn   18/9/2009, 7:43 pm

thông cảm dạo này học nhiều nên hem có thời gian nhiều để đọc lại những đoạn đó nên chưa có post lên được @@!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ivant
Giám độc tập đoàn GK
Giám độc tập đoàn GK
avatar


Bài gửiTiêu đề: Re: Thắng ! mình thích bạn   19/9/2009, 11:45 pm

hiz. thì post đi. oy đọc lun. chứ có sao đâu
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
kisslove
Hot !! ?
Hot !! ?



Bài gửiTiêu đề: Re: Thắng ! mình thích bạn   21/9/2009, 7:55 pm

muốn đọc lại trước một lần nữa những tập đó rồi mới post lên sau @@!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ivant
Giám độc tập đoàn GK
Giám độc tập đoàn GK
avatar


Bài gửiTiêu đề: Re: Thắng ! mình thích bạn   23/9/2009, 10:25 pm

jo post đi. năn nỉ mà
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
kisslove
Hot !! ?
Hot !! ?



Bài gửiTiêu đề: Re: Thắng ! mình thích bạn   24/9/2009, 2:32 pm

CHAP 21:
Ngày hôm nay là một ngày âm u,đã 6 giờ sáng mà nhìn bầu trời ngỡ như rằng mới có khoảng 5 giờ.Nó thật giống với tâm trạng của tôi!!!Sau cái đêm Noel ấy, khi về nhà tôi không thể chợp mắt được!!!Hình ảnh của hắn cứ hiện mãi lên trong đầu tôi,từ lời nói đầy nỗi tức giận cho đến ánh mắt,cử chỉ đáng sợ của hắn cứ ám ảnh lấy tôi!!!Nghĩ đến những điều đó thôi là đã đủ làm cho tôi không có ý chí đến lớp rồi,nhưng tôi cũng chẳng biết lấy lý do gì để nghỉ học cả!!!Vả lại theo tôi nghĩ lẫn tránh không phải là cách dài lâu,vì tôi không thể nào không đến lớp được!!!Cho nên cứ đi học,mặc cho chuyện gì xảy ra tôi cũng chấp nhận cả!!!

“Lâm ơi!!!Quả thật hôm nay có chuyện lớn xảy ra rồi!!!”

Vừa mới bước đến hành lang thì tôi liền nhìn thấy vẻ mặt đầy căng thẳng của Cát Linh,không khí trong trường hôm nay cũng là lạ hơn so với lúc trước.Điều đó càng làm cho tinh thần tôi càng mất thêm ý chí!!!

“Chuyện…chuyện lớn gì xảy ra vậy???”

“Ôi!!!Mình cũng không biết nên nói từ đâu nữa,nhưng mình nhắc nhở bạn là nên cẩn thận khi ngồi gần Thắng,vì hôm nay hắn không được vui đấy!Đã vậy Thảo Anh còn nghỉ học nữa chứ!!!Không biết chuyện gì đã xảy ra với họ nhỉ?”

Tôi bỗng toát mồ hôi hột khi nghe Cát Linh nói câu ấy,quả thật là hắn vẫn chưa nguôi ngoai được chuyện tối hôm qua!!!Ôi,tôi phải làm sao bây giờ?Hắn mà nhìn thấy tôi thì thế nào cũng nhớ đến chuyện tối hôm qua cho mà xem.

“Sao bạn không vào lớp đi???Có chuyện gì à???”

“Hả???À….mình vào ngay!!!”

Tôi cố đi chầm chậm để nhìn qua mép cửa sổ xem hắn đã vào lớp chưa,tránh được lúc nào hay lúc ấy!!!Bàn trên vẫn chưa có ai ngồi,chắc hắn đi đâu chơi rồi!Tôi bỗng cảm thấy nhẹ người hẳn lên,giờ có thể ung dung đi vào lớp mà không sợ hắn thấy tôi!!!

“Bạn mau đi chỗ khác ngồi đi!!!”

“Hả???”

Tôi bỗng giật thót người vì không biết tiếng nói đó phát ra từ đâu và cũng chẳng hiểu nổi ý nghĩa của nó là gì.Khi tôi quay mặt lại thì không ngờ lại nhìn thấy hắn đứng từ sau lưng tôi lúc nào không biết!!!

“Bạn…bạn nói gì vậy???Chỗ này là của tui mà???”

“Lúc trước thì phải,nhưng bây giờ tui không muốn ngồi gần một đứa như bạn nữa!!!Mau đi tìm chỗ khác ngồi đi!!!”

Mặc dù tôi biết là trong chuyện vừa qua tôi cũng có lỗi,nhưng nếu đây là cách “trả thù” của hắn đối với tôi thì quả thật không hay chút nào!!!

“Nè!!!Bạn đừng có vô lý quá nha!!!Tui không có đi đâu hết!!!”

Vừa định ngồi xuống bàn thì hắn bỗng nắm chặt lấy tay tôi và hất tôi sang một bên thật mạnh.

“Á!!!”

Cú đẩy của hắn thật mạnh khiến tôi không thể nào ngăn mình lại kịp.Và thế là….tôi đã té xuống đất một cú thật rõ to ngay trước lớp,khiến cho mọi người ai cũng chú ý đến tôi!!!

“Lâm!!!Bạn không sao chứ???”

Cát Linh thấy tôi bị như vậy liền chạy lại đỡ tôi lên.Tôi không ngờ hắn lại có thể đối xử với tôi như vậy.Dẫu cho đêm hôm qua tôi đã tự nhủ với bản thân mình sẽ chịu đựng tất cả những chuyện gì xảy ra,nhưng cái giá này quá đắt cho cái đêm Noel đó!!!Hắn đã làm tôi phải mất mặt trước cả lớp,tôi biết phải làm sao bây giờ???Hắn như trở thành một con người khác vậy,thật đáng sợ và hung hăng.

“Tui đã nói với bạn rồi,đừng có mà ngồi chỗ này nữa!!!”

Lời cảnh cáo trước lớp của hắn đối với tôi quả thật đầy”dũng khí”,cả lớp chỉ còn biết đứng ngây ra mà nhìn hắn với vẻ đầy sợ sệt,còn với tôi thì có lẽ trong mắt họ ắt hẳn tôi đã làm chuyện gì không vừa lòng hắn cho nên mới nhận lấy kết cục này!!!Tôi bắt đầu cảm thấy khó chịu,hai hàng nước mắt đã sắp sửa chảy ra,nhưng tôi phải cố gắng kiềm nén cảm xúc của mình lại,nếu không thì sẽ càng mất mặt hơn trước cả lớp!!!

“Thôi!!!Lâm sẽ qua chỗ mình ngồi vậy!!!Dù sao bàn mình cũng chỉ có ba người ngồi!!!”

Cát Linh đã cứu giải thoát cho tôi trước tình cảnh đó!!!Tôi bây giờ không biết phải làm sao cả,tôi đã suy nghĩ rất nhiều cách mà hắn có thể”trừng phạt”tôi,nhưng cái cách vừa rồi thì tôi chưa từng nghĩ đến!!!Tôi bây giờ không dám nhìn thẳng vào hắn nữa,hắn đã khác trước rồi,không còn là Thắng dễ thương,cá tính và dễ hòa đồng như lúc xưa!!!Tôi ước gì thời gian có thể trôi ngược trở lại,để tôi có thể thay đổi cái tương lai đáng sợ này!Liệu tôi phải tiếp tục sống những ngày tháng này đến hết hơn một học kỳ nữa à?Tôi sợ tôi sẽ không có đủ can đảm để vượt qua một chặng đường dài như vậy,tôi có nên cầu xin hắn cho tôi con đường sống trong lớp này không?Hay cứ”chịu trận”như thế này mãi?
Thắng ơi!!!Bạn thay đổi quả thật làm cho tôi cảm thấy đáng sợ quá,tôi phải làm gì để bạn có thể nguôi giận đây???
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
kisslove
Hot !! ?
Hot !! ?



Bài gửiTiêu đề: Re: Thắng ! mình thích bạn   24/9/2009, 2:32 pm

CHAP 22:

Đã ba ngày trôi qua rồi,ba ngày qua đối với tôi quả thật là một địa ngục!!!Không ai dám lại gần hay có bất cứ thứ gì liên quan đến tôi vì có lẽ họ nghĩ tôi đang nằm trong diện”kẻ gây thù oán”với Thắng cho nên tốt nhất là đừng tiếp xúc với tôi kẻo bị vạ lây thì khổ!!!Cũng không thể trách họ được,dù sao hắn cũng là một tay máu mặt trong lớp mà.

“Nè,Thảo Anh đi học lại rồi đấy!!!”

Tôi nghe giọng Cát Linh đang nói thì thầm bên tai tôi.Quả thật từ sau cái đêm Noel đó thì Thảo Anh không có đến lớp,có thể cô ấy muốn tránh mặt Thắng hoặc còn đang đau khổ trong lòng.
Khi Thảo Anh vừa bước vào,tôi cảm nhận rằng có lẽ hai ngày qua là hai ngày cô ấy không hề ngủ được,đôi mắt long lanh ngày nào bây giờ đã không còn nữa,chỉ thấy trên khuôn mặt một vẻ hốc hác,xanh xao.Thật tội nghiệp Thảo Anh,tôi có nên đến an ủi cô ấy không nhỉ?Vì một phần chuyện này cũng do tôi mà ra.
Tôi bèn viết một tờ giấy rồi thảy qua cho Thảo Anh,tôi định hẹn cô ấy lát nữa ra chơi gặp ở chỗ cũ!!!Nhận được thư mà đôi mắt của Thảo Anh như không còn chút thần sắc nào!!!Không biết trong chuyện này nên trách tôi quá nhiều chuyện hay nên trách bản thân của Thảo Anh đã không quên được Thắng,để bây giờ phải ra nông nỗi này.

*******************

Giờ ra chơi cũng đã đến,tôi đang đi đến chỗ hẹn!!!Nhưng hôm nay khác so với những lần trước,Thảo Anh không đến chỗ hẹn sớm hơn tôi!!!Ngồi đợi khoảng chừng dăm ba phút thì tôi mới thấy bóng dáng của cô ấy xuất hiện.

“Bạn gặp mình có chuyện gì thế?”

Giọng nói thều thào như không thốt ra lời,tôi nghĩ Thảo Anh vẫn chưa lấy lại được tinh thần như trước.

“Mình…mình xin lỗi bạn nha!!!”

“Bạn làm gì có lỗi gì chứ!!!”

“Nhưng nếu mình không tạo cơ hội cho hai bạn gặp nhau thì đâu có ra nông nỗi này!!!Mình…”

“Thôi!!!Bạn đừng nhắc lại nữa!!!”

Thảo Anh đã ngăn lời nói của tôi lại,có lẽ cô ấy không muốn hồi tưởng lại qua khứ.

“Không thể trách bạn được Lâm ạ!!!Vì mình biết sau chuyện này bạn cũng bị Thắng mắng cho một trận rồi!!!Nếu phải nói xin lỗi thì mình mới là người cần nói!!!”

Tôi rất muốn biết nguyên nhân của vụ việc đêm hôm đó!!!Nhưng tôi lại không dám hỏi vì sợ Thảo Anh sẽ đau lòng.

“Thôi!!!Dù sao chuyện cũng đã qua rồi!!!Bạn đừng buồn nữa nha!!!”

“Ưm…chuyện đả xảy ra cũng mấy ngày rồi!!!Có nhớ lại cũng chỉ vô ích,mình cố níu kéo tình cảm của Thắng lại thì cũng không được ích lợi gì!!!”

Tôi cảm thấy khá mừng khi Thảo Anh biết suy nghĩ như thế.

“Phải đó!!!Bạn nên quên Thắng đi,và cố ngủ cho nhiều vào để lấy lại sức!!!Dạo này trông bạn hốc hác lắm!!!”

“Lâm à!!! “

“Hả???”,tôi tò mò không biết Thảo Anh đang định nói gì.

“Mình cảm ơn bạn những ngày qua đã cố gắng giúp đỡ mình hàn gắn mối quan hệ với Thắng!!!Mặc dù không thành công nhưng mình cũng cảm ơn bạn vậy!!!”

Câu nói của Thảo Anh khiến tôi cảm thấy hơi ngượng,tôi quả thật đã không giúp gì được cho họ,lại còn khiến họ trở nên nông nỗi như thế này.Thảo Anh đúng là cô gái tốt,ồi một ngày cô ấy sẽ tìm được hạnh phúc cho riêng bản thân mình.

“Nè Lâm!!!”

“Chuyện gì nữa vậy???”

“Bạn….hãy chờ xem mình lấy lại danh dự cho mình và bạn nha!!!”

Một cảm giác bất an chợt xẹt ngang qua người tôi,cô ấy định làm gì Thắng đây?Từ ánh mắt vô hồn đã chuyển hẳn sang sự căm hờn!!!Thảo Anh ơi,bạn đừng có đưa ra quyết định dại dột gì nhé!!!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
kisslove
Hot !! ?
Hot !! ?



Bài gửiTiêu đề: Re: Thắng ! mình thích bạn   24/9/2009, 2:33 pm

CHAP 23:

Một ngày học cũng đã trôi qua một cách khá bình yên,tôi đang rảo bước trên đường để lấy xe!!!Đi bộ giữa hai hàng cây sân trường cũng đủ làm tôi cảm thấy thoải mái tinh thần lên hẳn.Bất chợt tôi nhìn về gốc cây ở cuối dãy đường,nơi mà tôi và hắn từng đứng trú mưa chung!!!Mặc dù chuyện đã xảy ra khá lâu,nhưng sao hình ảnh hắn vẫn hiện ra rõ rệt.Tôi từ từ bước lại chỗ ấy,vẫn là chỗ cũ,vẫn khung cảnh như ngày xưa nhưng sao bây giờ tôi muốn tìm lại Thắng của ngày trước sao mà khó quá!!!Tôi chợt cảm thấy buồn buồn khi những ký ức cũ đang quay về,nếu bây giờ có hắn đứng dưới đây cùng tôi,chắc chắn tôi sẽ xin lỗi hắn về chuyện trước kia.Cho dù mấy ngày qua hắn có đối xử với tôi ra sao đi chăng nữa!!!Nhưng…chuyện đó quả thật hiếm hoi,vì sẽ không có sự trùng hợp nào giống như lần trước cả!!!

“Thắng ơi!!!Cho tui xin lỗi bạn nha!!!Thật tình thì tui không muốn quan hệ giữa chúng ta phải ra nông nỗi này,nếu cho tôi quay lại quá khứ,nhất định tui sẽ không giấu bạn chuyện hẹn Thảo Anh nữa đâu!!!Nhưng…có lẽ tất cả đã quá muộn rồi,bạn bây giờ đang ghét cay ghét đắng tui,làm sao nghe tui giải thích được đây???Chán thật!!!”

Tôi hy vọng những lời “sám hối”của tôi có thể theo gió bay đến chỗ hắn,nhưng điều đó thật hão huyền!!!Bất chợt….

“Nè!!!”

Có…có tiếng người sau lưng tôi!!!Vậy tất cả những lời nói của tôi vừa rồi đã bị người này nghe hết,tôi phải làm sao bây giờ???Có nên quay mặt lại và cầu xin người đó đừng nói chuyện này cho ai biết,hay là cắm đầu mà chạy một mạch,dù sao thì người đó cũng chưa thấy mặt tôi???Tôi chợt nhận thấy cách thứ hai dường như có vẻ…hiệu nghiệm hơn,thế là tôi đành phải chuẩn bị chạy cho thật lẹ,để tránh khỏi phải xấu hổ!!!

“Đứng lại!!!”

Mặc kệ lời người đó nói gì,tôi chỉ còn biết cắm đầu mà chạy cho thật nhanh.Bỗng tôi nghe….

“Đừng có chạy nữa!!!Là tui đây nè!!!”

Tôi chợt nhận ra giọng quát này nghe quen quen,chắc tại vì lúc nãy tôi sợ quá nên không kịp nhận biết gì hết!!!Khi quay đầu lại thì….

“Là tui đây nè!!!”

Ôi!!!Tôi mong cho đó là một kẻ xa lạ để dù sao những lời nói tôi nói lúc nãy người đó cũng không biết tôi nói về ai!!!Nhưng đằng này người đứng sau lưng tôi lại chính là…hắn!!!> <

“Bạn…bạn chưa về nữa sao???”tôi chợt toát mồ hôi hột,không biết hắn sẽ suy nghĩ gì khi nghe những lời nói vừa rồi của tôi!!!
Hắn không trả lời tôi gì cả,chỉ lù lù tiến lại gần tôi và sau đó nói:

“Có lẽ chúng ta cần nói chuyện một lát!!!”

“Ư…ưm…”

Mặc dù trong lòng rất sợ nhưng khi suy nghĩ lại thì đây có lẽ là cơ hội để cho tôi làm lành với hắn.
*****
Tuy hắn bảo là có chuyện cần nói,nhưng đã hơn 5 phút trôi qua rồi mà giữa hai chúng tôi chẳng có chuyện gì để lên tiếng cả!!!Không lẽ tôi phải là người khởi xướng nên vấn đề???

“À…ưm!!!”

Sau câu ấp úng của tôi,hắn vẫn không chịu mở miệng nói lấy một lời,chỉ nhìn thoáng qua tôi rồi thôi!!!

“Cho…cho tui…xin lỗi nha!!!”

“Thế bạn biết bạn lỗi gì không???”

Cuối cùng hắn cũng chịu nói lấy một lời,đây có lẽ là tín hiệu tốt!!!

“Tui…tui biết là tui không nên làm như vậy khi không có sự cho phép của bạn!!!Nhưng…. mà thôi!!!Nói tóm lại là tui sẽ không làm vậy nữa,bạn…đừng có giận tui nữa nha!!!”

Hắn nhìn qua tôi, lần này không phải là ánh mắt giận dữ,mà là một ánh mắt có thể gọi là”liếc yêu”^ ^ !!!Tôi cảm thấy dường như hắn sắp sửa tha thứ cho tôi rồi!!!

“Bạn lại gần đây!!!”

“Chi vậy???”,tôi tò mò không biết hắn bảo tôi lại gần hắn để làm gì.

“Tui bảo lại thì cứ lại đi!!!Còn hỏi nữa!!!”

Nếu muốn giải hòa với hắn thì tôi đành phải nghe theo vậy.

“Có…có chuyện gì???”

Bất chợt hắn vung tay lên,đừng…đừng nói đây là sự “trả thù” nha!!!Tôi không chịu nổi cú đánh của hắn đâu!!!Tôi bèn nhắm mắt lại và chịu”số phận”vậy!!!

“Ui!!!”

Bàn tay của hắn không có đánh tôi,mà dùng để….véo vào má!!!Đây là lần đầu tiên tôi để người khác chạm vào mặt của mình.Bàn tay thật ấm và đầy mùi”đặc trưng” chỉ riêng hắn mới có,đã lâu lắm rồi tôi không cảm giác được mùi vị này,nó thật mang lại cho tôi cảm giác dễ chịu!!!

“Đây là hình phạt dành cho bạn đó!!!Lần sau còn tái phạm thì đừng trách tui nghen!!!”

“Bỏ…bỏ tay ra!!!Đáng ghét,hôm bữa bạn đẩy tui một cú thật đau rồi con muốn gì nữa hả???Bạn biết lúc đó trông bạn dữ lắm không???”,tôi đang lên tiếng trách móc hắn.
“Tui biết hôm đó tui cũng hơi…nặng tay!!!Nhưngđẩy bạn mà tui cũng cảm thấy đau chứ bộ!!!”

“Đau???Bạn đẩy tui thì bị đau ở đâu chứ???”

“Thì đau ở….Thôi,tui không nói cho bạn biết đâu!!!”

Hắn lúc nào cũng vậy,luôn đến câu trả lời tôi cần nghe thì hắn đều như thế cả!!!

“Bạn không nói thì thôi!!!Vả lại tui biết bạn nói dóc mà!!!”

“Tui không hề nói dóc à nha!!!”,hắn đang cố biện minh

“Thôi!!!Tui không nói chuyện với bạn nữa,nhưng….”

“Nhưng làm sao???”,hắn thắc mắc

“Nhưng ngày mai tui có quyền ngồi lại chỗ cũ rồi phải không?”

“Tất…tất nhiên!!!Với điều kiện bạn phải chỉ bài cho tui!!!”

“Đừng có mơ!!!Tui về đây!!!”

Trong lòng tôi đã cảm thấy hạnh phúc trở lại,dường như sau khi hai đứa không còn giận nhau nữa thì tôi lại cảm thấy yêu quý cuộc đời này hơn!!!Không biết tôi có nên vui mừng khi quen được một người như hắn không nhỉ???

“Lâm!!!”

Tôi quay lại:

“Chuyện gì nữa vậy???”

“Thật…thật ra tui đã hết giận bạn từ sáng sau cái đêm Noel cơ,nhưng tui muốn trả thù bạn đấy!!!Quả thật tui muốn giận bạn cũng khó lắm Lâm à!!!”

Tôi cảm thấy thật hạnh phúc khi nghe câu nói đó của hắn,không hiểu sao chỉ một lời nói lại có thể khiến tâm hồn tôi”lơ lửng”trên trời không như thế!!!

“Tui…cũng vậy đó!!!”

Hai đứa nhìn nhau và cười một cách rõ to!!!Tôi lại tìm được Thắng của ngày trước rồi,gốc cây này đúng là nơi ước nguyện của tôi,lần trước cũng vậy và bây giờ cũng vậy!!!

“Nhưng tui muốn bạn giúp một chuyện nữa!!!”

“Chuyện gì???”

“Bạn chở tui về nhà nha!!!Hôm nay tui không có đi xe!!!”

Tôi suy nghĩ một lát rồi nói:

“Được thôi!!!Nhưng không phải tui chở bạn…mà là bạn phải chở tui!!!”

“Ok!!!Lên đường thôi!!!”
*******
Hai chúng tôi vừa mới đi cách xa cổng trường chưa được bao nhiêu mét thì đã có chuyện không hay xảy ra!!!Và đây có lẽ cũng là ký ức khó quên nhất của tôi đối với hắn.

Kéttttt…..

Tiếng xe đạp thắng lại thật nhanh,tôi không biết vì sao hắn dừng lại,bèn nhìn lên phía trước thì không ngờ trước mắt tôi là một đám người gồm năm sáu tên gì đó,bẻ mặt trông rất hung hăng dữ tợn.Tôi chợt giật nảy mình khi phát hiện một trong số đó là người mà đã từng bị Thảo Anh dùng làm”con mồi”để chọc tức Thắng!!!Không lẽ…..

“Mày có phải là Thắng hay không???”,một trong số đó nói.

“Phải thì sao???Tụi bây định làm gì hả???”

Không khí bỗng trở nên căng thẳng,tôi có thể cảm nhận thấy “sát khí”đang vun cao ngùn ngụt!!!Và có lẽ chuyện đánh nhau sẽ không thể tránh khỏi,phải làm sao bây giờ???Tôi chưa từng trải qua tình huống này lần nào cả!!!Và điều tôi sợ nhất chính là hắn không thể nào một mình chống chọi lại với bọn kia!!!Làm thế nào bây giờ???
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
kisslove
Hot !! ?
Hot !! ?



Bài gửiTiêu đề: Re: Thắng ! mình thích bạn   24/9/2009, 2:33 pm

CHAP 24:

Quang cảnh xung quanh thật vắng lặng,tôi mong có một ai đó đi ngang qua đây để tôi có thể nhờ họ giúp đỡ.Nhưng buổi trưa thường ít có xe qua lại ở những con đường nhỏ như thế này!!!Không lẽ tôi phải chứng kiến một cuộc đánh nhau sắp sửa xảy ra sao???

“Lâm!!!”

Tôi nghe tiếng hắn đang thì thầm nói với tôi.

“Chuyện…chuyện gì thế?”

“Trong lúc tui chặn bọn nó thì bạn mau chạy đi nha!!!Tui không muốn thấy người ngoài cuộc như bạn cũng bị vạ lây!!!Nghe chưa???”

Hắn ra lệnh cho tôi,nhưng làm sao tôi có thể nghe theo lời hắn trong tình cảnh này chứ?

“Không…không được!!!Còn bạn thì sao???Tui không thể bỏ đi một mình được!!!”

“Đồ ngốc!!!Nghe theo lời tui đi,nếu không bạn cũng sẽ bị chúng đánh luôn đó!!!”

Mặc dù trong lòng tôi rất sợ,sợ vì không biết nữa đây khi về nhà mà mặt mày tôi”bầm dập”thì tôi chẳng biết phải ăn nói làm sao với mẹ cả!!!Nhưng nếu tôi bỏ đi thì hắn thế nào cũng không sống nổi với bọn du côn này!!!

“Thế nào???Mày có biết tội của mày là gì không hả thằng nhóc?”,một trong những tên đó lên tiếng.

“Tao chẳng biết tụi bây là ai cả!!!Cũng chẳng biết tao đã đụng chạm gì đến tụi bây,nhưng nếu tụi bây muốn đánh nhau thì tao xin chiều vậy!!!”

“Đúng là một tên ngông cuồng!!!Thế thì mày đừng có trách tụi tao nha!!!Thằng khốn kiếp!!!”

Tôi vừa nghe dứt câu đó thì cả bọn đã lao về phía của hắn.Ngay lập tức hắn vụt xuống xe và liền đánh trả.Thế là không xong rồi,cuộc chiến đã xảy ra!!!Tôi không thể nào ngăn chặn nó lại được,mắt tôi vẫn nhìn đăm đăm về phía hắn,nhưng tay chân tôi thì đã hoàn toàn mất cảm giác từ bao giờ!!!
Đây cũng là lần đầu tôi chứng kiến tận mắt hắn đánh nhau với người khác!!!Bàn tay lực lưỡng của hắn khi đánh vào đối phương tôi đều nghe phát ra âm thanh “Bốp,bốp”thật rõ to!!!Có lẽ lúc này hắn mới thật sự sử dụng hết sức mạnh của mình!!!

“Thắng…cẩn…cẩn thận đó!!!”

Khi nghe tôi gọi,hắn liền quay mặt lại và quát tôi:

“Đồ ngốc!!!Tui bảo chạy đi cơ mà???Còn đứng đây làm gì?Đi đi!!!”

“Nhưng tui…..”

Chưa kịp nói dứt lời với hắn thì bỗng có một tên lao về phía tôi,vẻ mặt đầy sự hung dữ!!!Hắn vung nắm đấm lên và hướng thẳng về tôi!!!

“Á……”

Bốpppp…..

Tôi cứ ngỡ rằng mình đã bị tên đó đấm cho một phát,nhưng khi mở mắt ra thì trước mắt tôi là một tấm lưng mạnh mẽ đang che chở cho tôi!!!Tôi không ngờ trong giây phút nguy hiểm này mà hắn còn quan tâm đến tôi,không biết tôi nên mừng hay nên buồn nữa!!!

“Tránh xa khỏi người này ra!!!Nghe chưa lũ kia???”

Lời cảnh cáo đầy vẻ giận dữ của hắn đang nhắm vào bọn kia.

“Không ngờ mày lại bảo vệ cái thằng “bán nam bán nữ”kia!!!Quả thật tao không ngờ đó!!! Ha ha ha ha!!!”

Lời chế giễu của bọn chúng quả thật đáng ghét,không ngờ bọn chúng có thể nói tôi như vậy.Đến lúc này thì tôi không thể nhịn được nữa,định lên tiếng mắng bọn chúng thì….

“Tụi bây vừa nói gì hả lũ kia???”

“Tao nói mày là thằng khùng đó!!!Có một người bạn gái xinh xắn không muốn,lại đi kết bạn với cái tên dở người này!!!Đúng là….”

Tên đó chưa kịp nói dứt câu thì ngay lập tức hắn đã lao vào và đấm cho tên đó một cú thật mạnh!!!Tiếp sau đó là những giọt máu đang chảy trên miện của tên đó.

“Mày dám nói thêm tiếng nữa thì đừng có trách tao!!!”

Tôi thật sự bất ngờ khi thấy hắn phản ứng còn mạnh hơn tôi.Đáng lẽ ra người nên tức giận khi nghe những câu nói đó là tôi,đằng này hắn lại….

“Mày dám làm tao chảy máu hả???Đánh nó đi anh em!!!”

Sau câu khẩu lệnh vừa rồi,cả toán đang tiến lên nhắm thẳng vào hắn.Lần này bọn chúng đã sử dụng vũ khí là những thanh gỗ dày,tôi thiết nghĩ nếu nó mà đánh trúng hắn thì không biết hắn có chịu nổi không nữa!!!

“Thắng…mau chạy đi!!!”

“Bạn mới là người phải chạy đó!!!Mau đi đi!!!”

“Không ai có thể đi được cả, hãy đánh luôn cái tên cứ luôn mồm gọi Thắng này Thắng nọ đó nữa!!!”,tên cầm đầu ra lệnh.

Ngay lệp tức tôi thấy có mấy tên không tập trung vào hắn nữa,mà là…chuyển sang tôi!!!Tôi phải làm sao bây giờ???Từ nhỏ đến giờ tôi chưa hề biết đế hai từ”đánh nhau”,huống chi bây giờ nó đã xảy ra thật!!!

“Nè….mấy…mấy tránnh xa tui ra nha!!!”

“Chết đi!!!”

Tôi nhìn thấy một cây gậy sắp sửa đánh trúng vào tôi,trong giây phút này tôi không biết làm gì hơn nữa cả!!!Chỉ còn đứng trố mắt ra nhận lấy cú đánh mà thôi!!!

“À…..”

Cánh tay của hắn đã đẩy tôi sang một bên và nhận lấy cú đánh đó thay cho tôi!!!Tôi bỗng nhìn thấy hắn quỵ xuống,tay ôm vào vai của mình!!!

“Đồ…đồ ngốc!!!Tui đã bảo bạn chạy đi mà không nghe!!!”

“Thắng….”

Tôi không biết phải nói những gì bây giờ!!!Chính hắn đã một lần nữa cứu tôi thoát khỏi những đòn đánh của bọn người kia!!!Không hiểu sao người bị trúng đòn đánh là hắn,nhưng trong lòng tôi lại cũng rất đau,cứ như rằng tôi cũng bị đánh trúng vậy!!!

“Đánh nói đi anh em!!!”

Sau cú đỡ cho tôi vừa rồi,dường như hắn không còn sức để mà chống chọi lại với bọn chúng nữa!!!Tôi đang tận mắt nhìn thấy hắn bị bọn người kia đánh mà tôi không thể làm gì được cả!!!chuyện này không thể kéo dài mài được,hắn đã cứu tôi hai lần mà không màng đến nguy hiểm,tôi cũng phải liều một phen với bọn này thôi.

“Dừng tay lạiiiiii……”

Sau tiếng hét đó của tôi,tất cả bọn chúng đều dừng lại hết và bắt đầu chuyển hướng sang tôi!!!

“Mày bảo tụi tao dừng tay lại hả???Mày thấy tên nhóc này mạnh đến cỡ nào mà còn bị tụi tao hạ gục,dựa vào mày thì chỉ cần tao đẩy nhẹ một cái cũng đủ té ngửa rồi!!!”

Mặc dù tôi rất sợ bọn chúng,nhưng nếu tôi không làm điều gì đó thì bọn chúng sẽ không thể nào bỏ đi được!!!

“Mấy người đã sai lầm khi đụng đến tôi rồi!!!”

“Hả???Tao nghe không lầm chứ???ha ha ha ha….”

Bọn chúng đều cười hả hê khi nghe tôi nói câu đó!!!

“Nếu mấy người không muốn ngày mai sẽ bị cảnh sát truy tố tội danh đánh người bừa bãi thì mau biến đi!!!”,tôi phải lấy hết sức can đảm ra mà nói với bọn chúng.

“ha ha ha ha….mày dám nói chuyện này với cảnh sát à???Tao thách mày đó!!!”

“Đúng!!!Tui không cần phải nói chuyện này cho cảnh sát,nhưng nếu tôi mang khuôn mặt bị thương này về nhà thì ắt hẳn mấy người sẽ không yên đâu!!!”

“Mày tưởng mày là ai vậy nhóc???”,bọn chúng lên giọng chế giễu.
“Tui…tui chính là con của cảnh sát trưởng khu phố này đấy!!!”
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
kisslove
Hot !! ?
Hot !! ?



Bài gửiTiêu đề: Re: Thắng ! mình thích bạn   24/9/2009, 2:34 pm

CHAP 25:

Sau câu nói đó,bọn chúng tròn xoe đôi mắt nhìn tôi đầy vẻ kinh ngạc!!!

“Mày nói dóc nhiêu đó đủ rồi!!!Mau câm miệng lại đi,nếu không đừng trách tụi tao không khách sáo với mày!!!”

“Mấy người cứ thử xem!!! Thật ra đây là một cái bẫy đó!!!”

“Cái bẫy gì???Đừng có nói điên!!!”,bọn chúng gắt gỏng.

“Thật ra mấy người không biết chúng tui là ai cả!!!Mấy người chỉ nhận lệnh mà làm thôi,đúng không???”

“Mày…mày đừng có nói điên!!!”,vẻ mặt bọn chúng đã bắt đầu chuyển sang trạng thái rơi vào bẫy đánh đòn tâm lý của tôi.

“Tui không nói điên!!!Tui còn biết kẻ mà bảo mấy người đến đánh chúng tôi là một cô gái nữa kìa!!!”

“Đại..đại ca!!!Sao nó biết hay vậy???”

Tôi nghe một trong số đó đang thì thầm với tên cầm đầu.

“Mày im đi!!!”,hắn quát.

“Thật ra kẻ sai mấy người và tui chính là bạn bè thân đấy!!!”

Bọn chúng bắt đầu ra vẻ hoảng loạn.Tôi cảm thấy đòn này có tác dụng nên đành nói tiếp.

“Ba tui từ lâu đã để ý đến băng đảng của mấy người,nhưng không tài nào bắt được!!!Nên mới nhờ tui và người bạn đó làm một cái bẫy để dụ mấy người vào!!!Việc Thắng bị đánh cũng chỉ là nằm trong kế hoạch thôi!!!Không lâu nữa đây,cảnh sát sẽ đến thì lúc đó mấy người sẽ biết tui nói thật hay nói đùa!!!Cứ chờ xem!!!”

“Đại..đại ca!!!Không lẽ con nhỏ ấy….”

“Im đi!!!Cô ấy không nói dối tao đâu!!!”,tên cầm đầu quát.

“Mấy người sắp sửa phải chịu hình phạt của pháp luật rồi!!!Đồ băng đảng chuột cống!!!”

“Mày…mày giỏi lắm!!!Tụi tao mà về tìm hiểu sự thật không như mày nói thì mày liệu hồn đó!!!Đi thôi anh em!!!”

“Ùa???Chưa gì hết đi rồi à???Không chờ ba tui đến hả???”

Tôi thấy bóng bọn chúng đang khuất xa dần,sự việc vừa rồi như một cơn ác mộng vậy!!!Tôi sợ đến mức đã quỵ xuống ngay tại chỗ vì tay chân cứ run lập cập,tôi không ngờ tôi lại có thể can đảm mà “nói dối”với bọn chúng như thế!!!Nghĩ lại tôi vẫn còn cảm thấy thật rung rợn!!!Nhưng đây không phải là lúc cho tôi ngồi lấy lại bình tĩnh,vì hắn đang nằm la liệt dưới đất.

“Thắng….bạn…bạn…không sao chứ???”

Khuôn mặt hắn đã bắt đầu xuất hiện những vết bầm,nhưng hắn vẫn còn nở nụ cười mà nói với tôi rằng:

“Đồ…ngốc!!!Tui đánh nhau quen rồi,như thế này thì nhằm nhò gì chứ!!!”

“Bạn im đi!!!Đến giờ mà còn nói đùa được nữa hả???”,nước mắt tôi như muốn ứa ra khi thấy hắn như vậy.

“Bạn đừng có khóc!!!Tui không thích nhìn thấy…nước mắt đâu!!!Đặc biệt là với con trai đó!!!”,hắn cằn nhằn

“Tại….tui lo cho bạn thôi mà!!!Để tui đỡ bạn lên xe rồi chở bạn về nhà nha!!!”

“Không….không được!!!”

“Sao vậy???”,tôi thắc mắc.

“Để tui về nhà với tình trạng này thế nào ba tui cũng sẽ”xử đẹp”tui cho mà xem!!!Bạn…có thể cho tui ở nhà bạn một lát được không???”

Tôi bang hoàng khi nghe câu hỏi của hắn,thật tình từ nhỏ đến giờ tôi chưa hề dẫn một người bạn nào về nhà mình để chơi cả!!!Nhưng hôm nay hắn lại chủ động khiến tôi cảm thấy hơi ngượng.Vả lại nếu mẹ tôi mà biết được tôi cũng có liên quan đến vụ việc đánh nhau thì ắt hẳn bà ấy sẽ không tha cho tui đâu!!!

“Thắng…tui…xin lỗi bạn nha!!!tui nghĩ là không được đâu,nếu mẹ tui mà biết được tui tham gia đánh nhau thì chắc tôi chết mất!!!”

“Ưm…tui hiểu mà!!!”,vẻ thất vọng đang hiện lên rõ trong ánh mắt của hắn.Tôi cũng cảm thấy buồn khi không thể giúp được gì!!!Tôi chợt nhớ ra có một nơi tôi có thể đưa hắn đến để trú tạm cho đến chiều,và tôi cũng sẽ có lý do hơp lý hơn để về nhà muộn.Đó chính là nhà của hai thằng em quậy phá của tôi.Vì ba mẹ bọn chúng đi phải đi làm xa nên buổi trưa thường ở lại trên cơ quan để nghỉ ngơi luôn!!!Ở nhà chỉ có mỗi hai anh em nó và chị giúp việc,cho nên tôi có thể đưa hắn đến đó mà không sợ ai biết!!!

“Thắng!!!Tui đưa bạn đến một nơi nha!!!”

“Nơi…nơi nào???”,hắn tò mò

“Đi đi rồi bạn sẽ biết!!!”

“Tùy bạn vậy!!!”

Ui!!!!Không ngờ hắn nặng đến thế,tôi phải cố gắng hết sức mới có thể đạp xe nổi!!!Bất chợt hắn choàng tay vào ôm eo của tôi!!!Cảm giác nhột nhột khó chịu khiến tôi không cảm thấy tự nhiên cho lắm.

“Thắng!!!Làm cái gì đó???”

“Bạn cho tui ôm bạn một lát đi!!!Tui mệt quá,chỉ muốn ngủ một lát thôi!!!Chừng nào đến nơi nhớ gọi tui dậy nha!!!”

“Nè….bạn…”,tôi không biết phải trả lời làm sao với hắn nữa.

“Lâm à!!!”

“chuyện…chuyện gì thế???”,tôi ấp úng hỏi

“Công nhận eo bạn nhỏ như con gái ấy nhỉ!!!”

“Bạn có tin tui quăng bạn xuống đường ngay bây giờ không hả???”,tôi tức giận nói.

Tôi có thể cảm giác được đầu của hắn đang chạm vào lưng tôi,một luồng điện khá ấm áp khi được hắn ôm vào người!!!Tôi mong sao con đường cứ dài đăng đẳng để hắn cứ ôm tôi mãi như thế này!!!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
kisslove
Hot !! ?
Hot !! ?



Bài gửiTiêu đề: Re: Thắng ! mình thích bạn   24/9/2009, 2:36 pm

CHAP 26:

“Tí anh!!!Tí em ơi!!!”

Tiếng bình bịch phát ra từ trong nhà cũng đủ cho tôi biết hai thằng tiểu yêu đó sắp sửa xuất hiện.

“Ai đó???”

“Là anh nè,mở cửa mau đi!!!”,tôi nói.

“A!!!Anh Lâm,anh đến đây chơi hả???”bọn chúng reo lên mừng rỡ.

“Ưm…mở cửa cho anh đi hai nhóc!!!Chị Đào đang là gì vậy???”

“Chỉ đang làm đồ ăn cho tụi em!!!Anh mau vào đi!!!”

Bất chợt Tí em nhìn thấy hắn,nó bèn hỏi:

“Ủa???Ai vậy anh Lâm?Sao trông mặt mày đáng sợ thế kia???”

“Bạn của anh đó!!!Anh ấy vừa mới bị té xe!!!”

Bọn chúng tròn xoe mắt nhìn chăm chăm về phía hắn,tôi cảm thấy hơi lo sợ,không biết lát nữa đây hai tên nhóc này sẽ làm ra điều trẻ con gì không biết!!!

“Chào hai nhóc!!!Anh tên là Thắng,rất vui khi quen hai nhóc dễ thương thế này!!!”,tôi thấy hắn chủ động làm quen với hai tên nhóc đó.

“Anh là Thắng hả???Anh là bạn của anh Lâm sao???”,bọn nhóc hỏi

“Ưm…anh là bạn học chung với anh Lâm của mấy em đó!!!”

“Vậy anh có biết chơi rô-bốt không vậy???”,Tí anh hỏi hắn

“Biết chứ!!!”

“Vậy hả???Anh chơi rô-bốt với tụi em nha!!!?Ở nhà chẳng có ai chơi với hai tụi em cả,chán lắm!!”,bọn chúng đồng thanh nói.

“OK!!!”,tôi không ngờ hắn đồng ý ngay lập tức.Không biết hắn làm vậy để lấy lòng bọn trẻ hay hắn là người mê trẻ con nhỉ???

Bọn nhóc liền nắm tay hắn lôi vào nhà mà quên mất đi tôi đang ở ngoài cửa!!!Nhưng tôi cũng cảm thấy rất vui vì quan hệ giữa họ có lẽ tốt hơn tôi nghĩ.!!!
**********

“Anh ngồi xuống đây đi,để tụi em đi lấy rô-bốt nha!!!”

“Khoan đã!!!”

Tôi bỗng quát to khiến hai đứa nhóc chăm chăm nhìn tôi.

“Hai đứa không thể chơi ngay bây giờ được!!!”

“Tại sao vậy?”,hai đứa đồng thanh hỏi tôi

“Vì bọn em chưa ăn cơm!!!Chị Đào đang dòn bàn ăn dưới nhà bếp kìa,mau xuống ăn cơm đi rồi chơi!!!”,tôi ra lệnh cho bọn chúng.

“Nhưng bọn em không có đói!!!”,hai đứa đang diện lý do.
“Không được!Nếu bọn em không ăn,lát nữa anh sẽ bảo chị Đào mách lại cho ba mẹ bọn em biết đó!!!”

“Ghét anh Lâm nhất!!!Hứ….”

Hai đứa đi xuống nhà sau mà trông vẻ mặt rất giận tôi,có lẽ tại tôi không biết chiều bọn chúng chăng?

“Bạn làm gì mà dữ với hai nhóc thế?Bọn chúng còn nhỏ mà!!!”,tôi nghe giọng của hắn đang xen vào.

“Tui đâu có dữ,tai bọn chúng không nghe lời tui chứ bộ!!!”

Nghe xong câu nói đó của tôi,hắn bỗng bật cười.

“Nè!!!Bạn cười gì thế???”,tôi hỏi

“Không có gì!!!Tui chỉ thấy lạ là sao ở trên lớp bạn hiền và nhút nhát bao nhiêu thì về nhà bạn lại trông dữ dằn bấy nhiêu thôi mà!!!”

“Kệ tui!!!”,nghe xong câu nói đó tôi liền tặng cho hắn một cú lườm sắc bén.

“Ủa Lâm?Em đến chơi hả?Còn đây là….”

Tôi nghe giọng chị Đào từ nhà dưới bước lên nói.

“Dạ….đây là bạn của em ạ!!!”

“Em chào chị!!!”,hắn liền gật đầu chào chị Đào,tôi nghĩ xem ra hắn cũng có một chút lễ phép đối với người lớn.

“Ưm….hai em xuống ăn cơm luôn đi!!!Hôm nay chị nấu hơi nhiều!!!”

“Thôi khỏi chị ạ,lát nữa tụi em ăn sau cũng được!!!Chị có thể lấy cho em ít băng keo cá nhân và bông gòn được không ạ?”,không hiểu sao tôi cảm thấy hơi ngại khi nói ra câu này.

“Được…được chứ!!!”

“À…chị Đào!!!”,tôi nói thêm.

“Chuyện gì nữa vậy em?”

“Chị…gọi điện báo cho mẹ em là em đang ở đây nha!!!Nếu không bà ấy nghi em đi đâu thì chết!!!Tiện thể….”

“Tiện thể sao???”,chỉ thắc mắc

“Tiện thể chị đừng nói là em dẫn bạn đến đây nha!!!Tại lúc nãy tụi em bị té xe nên…”

“Chị biết mà,em khỏi cần nhắc!!!Để chị đi lấy băng keo cá nhân cho cậu bạn của em đã!!!”

“Em cảm ơn chị!!!”

Tôi quả thật rất mừng vì chị Đào đã đồng ý giúp tôi che giấu chuyện này,chứ nếu nó mà bại lộ thì chắc tôi sẽ không yên với mẹ mất.

“Phiền bạn phải nói dối mẹ,thật tình tui thấy ngại quá!!!”,hắn nói ra vẻ khách sáo.

“Ngại gì chứ?Tui cũng cảm thấy mình có lỗi một phần nào đó trong chuyện này mà!!!”

“Cảm ơn bạn nha Lâm!!!”

Lời cảm ơn đó của hắn nghe sao thật êm tai,chắc tại vì tôi ít nghe những lời nói mang tính”dịu ngọt” của hắn.
************
“Bông băng đây nè!!!Em lau vết thương giúp bạn ấy đi!!!Chị phải xuống nhà dưới canh chừng hai đứa kia nữa!!!”

“Em cảm ơn chị nhiều lắm!!!”

“Không có gì!!!Lát nữa hai đứa nhớ xuống ăn cơm nha!!!”

“Thắng!!!Mau lại đây!!!”,tôi ra lệnh cho hắn.

“Bạn….băng lau vết thương có chuyên nghiệp không vậy?”,vẻ mặt đang e dè xuất hiện ở hắn

“Bạn nói vậy là sao hả???Mau lại đây!!!”,tôi quát hắn một tiếng rõ to

Trog khoảng thời gian tôi lau vết thương trên mặt cho hắn,tôi có thể cảm giác được mùi rất”đàn ông”phát ra từ trên người của hắn,đây cũng là lần đầu tiên tôi dám nhìn thẳng vào ánh mắt của hắn lâu như vậy!!!Không hiểu sao trái tim tôi cứ đập loạn nhịp,người tôi trở nên nóng ra lên mặc dù trời đang mang khí hậu mát dịu.

“Nè….sao…tay của bạn run thế kia???”

“Tại….tại tui mỏi tay chứ bộ!!!”,tôi ấp úng trả lời.

“Bạn nói dối!!!Hay tại vì bạn….”,câu nói ngập ngừng của hắn khiến tôi cảm thấy bất an.

“Tại…vì sao???”

“Ui!!!”

Tôi quá hồi hộp nên đã lỡ tay lau vết thương cho hắn mạnh hơn,khiến hắn phải thốt lên.

“Xin…xin lỗi nha!!!”,tôi vồn vã nói.

Bất chợt không hiểu sao ánh mắt hai chúng tôi nhìn nhau chằm chằm,tim tôi đập mỗi lúc một nhanh hơn,nó như muốn nhảy ra bên ngoài.Ánh mắt của hắn như lấy đi tất cả các thần trí của tôi vậy!!!

“Lâm…”

“Chuyện…chuyện gì???”,tôi không biết phải nói làm sao với hắn cả.

“Bạn….có thể dán băng cá nhân lên được chưa?Lau từ nãy giờ rát quá!!!”

Chỉ có câu nói đó mà hắn đã khiến tôi cảm thấy như thế giới này ngừng chuyển động vậy!!!

“Biết rồi!!!”

“Làm…làm gì mà quát tui thế???”,hắn thắc mắc.

“Không có gì cả!!!”

“Anh Thắng!!!Chúng ta mau chơi rô-bốt thôi!!!”,tiếng hai đứa nhóc từ đằng sau phát lên.

“Hai đứa ăn cơm xong rồi à???”,tôi hỏi.

“Vâng!!!Bây giờ chúng em có thể chơi được rồi chứ???”

“Không được!!!”

“Tại sao lại không được nữa???”,bọn chúng thắc mắc.

“Giờ đang là buổi trưa,hai đứa phải vào phòng ngủ một lát.Đến 2 giờ dậy rồi hẵng chơi sau!!!Nghe chưa?”,tôi ra lệnh.

“Lại nữa!!!Ghét anh Lâm quá đi!!!”,Tí anh bĩu môi với tôi

“A!!!Anh Thắng,vào phòng tụi em ngủ chung với tụi em nha!!!Lát nữa thức dậy mình chơi rô-bốt luôn!!!”

Tôi thật sự bất ngờ khi nghe Tí em hỏi như vậy,bọn chúng mới quen hắn chưa đầy mấy tiếng đồng hồ,vậy mà….

“Khoan…khoan đã!!!Anh Thắng không….”tôi đang cố từ chối lời mời của hai đứa.

“OK!!!Chúng ta mau đi đến phòng của hai nhóc thôi!!!”

“Thắng….”,tôi thốt lên một cách bất ngờ khi hắn lại đồng ý với bọn trẻ.

“Còn đứng đó làm gì nữa!!!Mau đi theo bọn nhóc thôi!!!Tui cũng buồn ngủ rồi….”

“Nhưng tui….”

Chưa kịp nói dứt câu thì hắn đã nắm lấy tay và lôi tôi đi theo.Tôi chưa bao giờ nằm chung với tên con trai nào cả.Cảm giác hồi hộp lại tiếp tục trỗi dậy trong tôi.

“Anh Lâm!!!Nhớ 2 giờ gọi bọn em dậy đó nha!!!”,hai đứa dặn dò tôi.

“Biết rồi,mau ngủ đi!!!”

Bọn nhóc bắt tôi và hắn mỗi người nằm một đầu giường,còn bọn chúng thì nằm chính giữa.Tuy không nằm gần nhau,nhưng sao cảm giác hồi hộp xen lẫn hạnh phúc vẫn còn trong tôi!!!Tôi muốn biết đây là thứ cảm giác gì mà đặc biệt chỉ mỗi lần ở bên hắn tôi mới có,khi nào tôi mới khám phá ra được đây???
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
kisslove
Hot !! ?
Hot !! ?



Bài gửiTiêu đề: Re: Thắng ! mình thích bạn   24/9/2009, 2:37 pm

CHAP 27:

Ngày hôm qua đối với tôi như một giấc mơ vậy,những chuyện tôi chưa từng bao giờ nghĩ đến lại xảy ra với tôi.Không biết điều đó nên mừng hay nên lo nữa!!!Nhưng dẫu sao nó cũng là một ngày tôi không thể nào quên trong cuộc đời này.

“Lâm!!!”

Như thường lệ,cô bạn Cát Linh lại gọi tôi:

“Có chuyện gì thế?”

“Hôm qua nghe nói ở gần trường mình có đánh nhau đấy!!!”,Cát Linh hớt hải nói

“Sao…sao bạn biết???”,tôi lấy làm ngạc nhiên vì trưa hôm qua đường rất vắng vẻ,ấy thế mà….

“Tớ nghe lại từ những người nhà ở gần trường,họ nói hôm qua đánh nhau ghê lắm!!!Theo tớ nghĩ thì giám thị trường cũng đang bắt đầu điều tra đấy,không biết ai đánh với ai nhỉ???”
Lời nói của Cát Linh khiến tôi cảm thấy bất an,chuyện đã đến tai của nhà trường thì tôi và hắn khó lòng yên thân.Không biết có nên nói cho hắn tin này không nhỉ???Và liệu khi nhà trường phát hiện ra thì tôi và hắn sẽ ra sao đây???

“Lâm….Lâm…”

“Hả…..”

Tiếng gọi của Cát Linh chợt cắt ngang suy nghĩ của tôi.

“Chúng ta vào lớp thôi!!!”

“Ưm….”
*******************

“Hôm qua về nhà không bị mẹ nghi ngờ chứ???”

Vừa gặp tôi thì hắn liền hỏi.

“Không…không có!!!”

Tôi nhìn thấy khuôn mặt hắn vẫn chưa hết sưng,không biết là hôm qua về có bị người nhà chất vấn không nữa!!!

“Thế….bạn cũng không bị nghi ngờ chứ???”

Hắn nhìn tôi cười và nói:

“Không!!!Tui nói tui bị té xe,ba mẹ chẳng nghi ngờ gì cả!!!”

“Vậy thì tốt rồi,hôm qua tui cứ sợ bạn….”

“Bạn sợ tui bị mắng hả???”

Lời nói của tôi bỗng ngập ngừng khi nói ra câu này.

“Cũng…có chút chút!!!”

“Cảm ơn bạn đã quan tâm nha!!!”

Chợt có ai đó ném gì vào người tôi,khi nhìn xuống thì tôi thấy đó là một mảnh giấy,tôi đinh ninh đó chính là của Thảo Anh gửi,và quả thật không sai.
Bức thư viết nói tôi ra chơi đến chỗ hẹn cũ để gặp bạn ấy.Cũng tốt thôi,dù sao tôi cũng có chuyện cần hỏi cho ra lẽ.
*****************
“Bạn cần gặp mình hả???”,vẻ mặt của tôi hôm nay đối với Thảo Anh không như những lần trước,tôi cảm thấy như đang tức giận một điều gì đó.

“Phải!!!Chắc hôm qua bạn cũng biết chuyện gì xảy ra rồi hả???”

“Ưm….mình đã biết!!!Vậy thì mình cũng có chuyện cần hỏi bạn!!!”,ánh mắt tôi và Thảo Anh nhìn nhau không còn như những lần trước.Nó là những cặp mắt đầy vẻ nghi ngờ lẫn nhau.

“Mình biết câu hỏi của bạn là gì rồi!!!Đúng,mình đã bảo mấy người đó dạy cho Thắng một bài học đấy!!!”

Câu nói của Thảo Anh khiến tôi cảm thấy khá bất ngờ.

“Quả thật là bạn….tại sao lại làm như vậy chứ???Bạn thích Thắng lắm cơ mà…sao lại….”

“Im đi!!!Chuyện mình thích Thắng đã trở thành quá khứ rồi,mình không muốn nhắc đến nữa!!!”

Tiếng quát của Thảo Anh chợt cắt ngang câu nói của tôi.Trước mặt tôi bây giờ có lẽ đã là một người hoàn toàn khác.

“Có…có thật là bạn….quên hẳn Thắng rồi không???”

Sau câu hỏi đó của tôi,Thảo anh lặng chừng dăm ba giây rồi nói:

“Phải!!!”

“Bạn nói dối,nếu bạn đã thật sự quên Thắng thì bạn đã không bảo những tên du côn đó đến đánh Thắng đâu!!!”

“Mình chỉ muốn cho hắn một bài học thôi!!!”

“Vì nguyên nhân gì chứ???Chẳng lẽ Thắng bỏ bạn à???”,tôi thắc mắc

Tôi không còn nghe Thảo Anh nói nữa,chỉ thấy cô ấy gục mặt xuống như cố che giấu một điều gì đó.

“Bạn….có thể nói cho mình biết đêm đó đã xảy ra chuyện gì không???”

Thảo Anh bỗng ngước mặt lên nhìn tôi và nói:

“Được thôi!!!Nếu bạn muốn biết!!!Đêm hôm đó mình đến như chỗ hẹn,trong lòng luôn nghĩ rằng sẽ cố gắng nắm bắt lấy cơ hội này để mong giữ Thắng lại.Ai ngờ….”

“Rồi làm sao nữa???”,tôi thắc mắc.

“Ai ngờ khi hắn đến nơi,câu đầu tiên mà hắn nói với mình biết là câu gì không???”

“Câu….câu nói gì???”

“Lâm chưa đến à?Đó chính là câu nói hắn nói với mình đấy!!!”

Tôi thật sự bất ngờ khi nghe Thảo anh nói câu đó.Chẳng lẽ….hắn đã đợi tôi hơn đợi Thảo Anh nữa sao???

“Mình cứ ngồi nói huyên thuyên nhưng mà hắn chẳng nói câu nào với mình.Lúc đó mình đã có cảm giác là chuyện làm lành với hắn có vẻ không ổn rồi!!!”

“Thế sau đó…sao bạn lại bỏ đi???”,tôi thắc mắc.

“Độ đến một lát thì hắn quay qua nói với mình rằng hắn xin lỗi,hắn mong mình bỏ đi và đừng quấy rầy hắn nữa!!!”

“Thật…thật sao???”,tôi bất ngờ thốt lên.

“Bạn thử nghĩ xem một người con gái đã hạ thấp mình mà năn nỉ hắn,thế mà hắn vẫn xem như không!!!Thử hỏi làm sao mà mình chịu nổi chứ???”,Thảo Anh bỗng quát lớn lên như muốn trút bỏ cơn giận dữ.

“Bình…bình tĩnh đi Thảo Anh!!!Nhưng bạn cũng không nên bảo bọn du côn….”

Chợt ánh mắt Thảo Anh nhìn tôi một cách giận dữ khiến tôi cảm thấy như có điều không ổn.

“Tất cả là lỗi tại bạn!!!”

Tôi ngạc nhiên khi nghe câu nói ấy.

“Sao….sao là lỗi tại mình chứ???Mình đã cố gắng giúp hai bạn mà???”

Thảo Anh bỗng tiến lại gần tôi và nói.

“Bạn có biết câu cuối cùng hắn nói với mình là gì không???”

“Là…câu….câu gì???”,mỗi bước tiến đến của Thảo Anh càng làm cho tôi thêm lo lắng.

“Đó chính là….hắn xem trọng bạn hơn mình!!!”

Bốpppp…

Sau câu nói đó thì Thảo Anh đã giáng cho tôi một cái tát thật đau.Tôi thật sự rất bất ngờ trước hành động quá trơ trẽn này của Thảo Anh.

“Sao…sao bạn lại….”

“Cái tát này mang ý nghĩa là từ đây mình và bạn không còn quan hệ gì với nhau nữa!!!Bạn và hắn đều đáng nhận lấy hậu quả này!!!Đồ giả dối!!!”

Câu nói đó của Thảo Anh khiến tôi cảm thấy rất đau lòng.Tôi không ngờ chỉ vì chuyện của Thắng mà cả ba chúng tôi đã trở nên như thế.Thảo Anh mà tôi quen trước kia đã không còn nữa rồi!!!Không biết việc yêu người khác quá sớm như vậy là tốt hay xấu nữa???Tôi bây giờ không thể bước nổi chân của mình để về lớp,người tôi như có một hòn đá đè lên vậy!!!Tôi phải làm sao bây giờ???Từ nay quan hệ giữa tôi và Thảo Anh có lẽ đã xấu đi trầm trọng,không còn cách cứu vãn được nữa!!!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
kisslove
Hot !! ?
Hot !! ?



Bài gửiTiêu đề: Re: Thắng ! mình thích bạn   24/9/2009, 2:37 pm

CHAP 28:

Tôi đang bước đi từng bước nặng trịch vào lớp,trong lòng tôi bây giờ rất rối bời,tôi chẳng biết từ nay hễ khi đối diện với Thảo Anh thì tôi có nên làm như chẳng hể quen biết được không???

“Nguy…nguy to rồi Lâm ơi!!!”

Tiếng Cát Linh hốt hoảng chạy về phía tôi.

“Có chuyện gì vậy???”

“Thầy…thầy giám thị đang đi đến lớp chúng ta đấy,nghe nói là vụ đánh nhau hôm qua có liên quan đến lớp mình!!!”

Mặt tôi bỗng tái mét khi nghe câu nói đó,tôi quả thật không ngờ hậu quả lại nghiêm trọng đến như vậy!!!Nhưng lỗi đâu phải tại tôi và hắn?Không biết lát nữa đây sẽ sắp sửa xảy ra chuyện gì!!!

“Nè Lâm,bạn đi đâu đấy!!!Không đứng đây xem à?”

Tôi cần phải gặp hắn để nói cho hắn biết chuyện này,nhưng cách giải quyết như thế nào thì tôi chưa hề nghĩ ra.

“Thắng!!!”

Nghe tiếng gọi của tôi,hắn liền quay lại.

“Lâm???gọi tui có chuyện hả???”

“Làm…làm sao bây giờ???Chuyện hôm qua bọn mình….đánh nhau đã bị nhà trường phát hiện rồi!!!”,tôi hoảng sợ đến nỗi tay chân cứ run lập cập.

Thấy tôi đang ở trong tình trạng này,hắn nói giọng an ủi:

“Đừng lo!!!Nhà trường chỉ nghi ngờ thôi,chứ có ai nhìn thấy chúng ta hôm qua đâu mà lo!!!”

“Nhưng tui….”

“Yên tâm đi!!!Chuyện này cứ để tui lo!!!”

Nghe được câu nói này của hắn,tôi vừa cảm thấy đỡ run vừa cảm thấy dường như hắn đang suy tính chuyện gì đó chẳng lành.

Cuối cùng thì thầy giám thị cũng đã vào lớp,khuôn mặt đầy nghiêm nghị của ông khiến tôi cảm thấy khá hồi hộp.Không biết lát nữa đây ông có bắt hai chúng tôi lên văn phòng không nữa?

“Ai tên Thắng và Lâm đâu?Mau bước ra đây!!!”

Thật sự lúc này tôi cảm thấy như vừa có một tia điện chạy xẹt ngang qua người tôi.Tôi thật sự bất ngờ vì sao thầy giám thị lại có thể biết rõ đích danh của hai chúng tôi tường tận như vậy.Cả lớp đang trầm trồ nhìn tôi,có lẽ họ không ngờ một người ít nói,nhút nhát nhất trong lớp lại liên quan đến vụ đánh nhau.Ngay cả bản thân tôi cũng không thể tin được điều này.

“Mời hai em đến văn phòng!!!Nhanh lên!!!”

Tay chân tôi như bị hóa đá,tôi không thể nào nhấc nổi gót để đi theo thầy,sự việc ngày càng trở nên tồi tệ nếu như mẹ tôi biết được chuyện này.
Bất chợt hắn nắm tay tôi và nói:

“Đừng lo!!!Tui không để bạn bị gì đâu!!!Đi thôi!!!”

Bàn tay ấm áp cùng với lời nói an ủi của hắn trong giờ phút này cũng làm cho tôi cảm thấy dường như tôi chưa mất hết tất cả niềm tin
********************
“Tôi nghe có người báo rằng hôm qua hai em đã có liên quan đến một vụ đánh nhau ở gần trường,đúng không???”

Cái cảm giác lạnh lẽo,những cặp mắt soi mói của các thầy cô như đang tạo thêm áp lực cho tôi!!!Không gian thật vô cùng đáng sợ,từng chữ từng lời của thầy hiệu trưởng tuy rất nhỏ nhẹ,nhưng sao tôi lại có cảm giác bất an.

“Vâng ạ!!!”,hắn trả lời một cách thản nhiên.

“Hai em có biết đánh nhau là đã vi phạm nội quy nhà trường rồi không?Huống chi các em chỉ mới học lớp 8?”

Nghe thầy hiệu trưởng nói vậy,hắn bèn nói:

“Em biết ạ!!!”

Tôi đứng đó như một pho tượng,chỉ biết cúi gầm mặt xuống và đứng nép sau lưng hắn cho đỡ sợ.Nhưng hắn thì ngược lại,rất bình tâm và can đảm đứng đối diện với thầy hiệu trưởng.

“Thế tại sao em biết mà vẫn tái phạm hả???”,thầy bỗng quát lớn khiến tôi giật thót người.

“Đâu phải lỗi tại chúng em đâu thầy!!!Tại bọn họ gây sự trước thôi mà!!!”,hắn biện bạch

“Im đi!!!Nếu em không gây xích mích với người khác thì họ làm gì đánh em hả???”,giọng thầy đã thay đổi,không còn là lời nói nữa mà đúng hơn là những lời quát mắng chúng tôi.

“Cái đó thì em đâu có biết!!!”,hắn vẫn nói chuyện một cách tỉnh bơ.

“Em còn đứng đó cãi lý với tôi nữa hả???Tôi sẽ mời phụ huynh của hai em đến để làm việc sau!!!”

Nghe đến câu nói”mời phụ huynh”của thầy mà tôi bỗng giật mình,chuyện này mà mẹ tôi biết được thì chắc chắn một điều rằng tôi khó bề yên thân với bà ấy.Đến nước này tôi đành phải mạnh dạn bước ra năn nỉ thầy vậy.

“Thầy ơi!!!Thầy tha cho bọn em lần này đi,bọn em mới vi phạm lần đầu mà thầy!!!Đừng có mời phụ huynh,gia đình em biết được thì ắt hẳn em sẽ bị đánh chết mất!!!”
Lời van xin đầy khẩn thiết cùng với khuôn mặt đang rơm rớm nước mắt của tôi hy vọng có thể làm thầy thay đổi ý,nhưng mà…..

“Nếu em biết sẽ bị đánh thế sao còn vi phạm hả???”

“Em….em đâu có muốn đâu thầy!!!”,tôi trả lời một cách đầy ngẹn ngào.

“Thầy không cần biết!!!Để thầy mời phụ huynh của hai em đến rồi tính,dù sao hai em cũng đã vi phạm quy định của nhà trường!!!”

Tôi cảm thấy dường như thế giới này đã sụp đổ,mọi thứ trong mắt tôi bây giờ đang dần dần mờ tối.Tôi không còn phải biết làm gì nữa cả,chỉ cần mẹ tôi nghe được tin tôi”đánh nhau”với người khác thì bà ấy chắc chắn sẽ đánh tôi từ chết đến chết.

“Hai em về lớp đi!!!Khi nào mời phụ huynh của hai em xong thì thầy sẽ đưa ra hình phạt thích đáng!!!”

“Thưa thầy….”

Tôi chợt nghe hắn lên tiếng

“Có chuyện gì nữa?”

“Thật ra vụ việc chẳng liên quan gì đến bạn Lâm cả!!!Bọn họ chỉ muốn đánh em thôi!!!”

Tôi cảm thấy ngạc nhiên khi hắn thốt ra những lời đó!!!Chẳng lẽ hắn đang….cứu vãn tình thế cho tôi sao?

“Ý của em là gì???”,thầy hiệu trưởng hỏi.

“Hôm qua em đi về chung với bạn Lâm,người bọn chúng muốn gây sự là em,bạn đó chỉ là nạn nhân thôi!!!Mong thầy có thể xem xét lại!!!”

Ánh mắt thầy hiệu trưởng đang đổi khác,ông suy nghĩ một lát rồi nói:

“Làm thế nào thầy tin được em?Biết đâu em đang bao che cho bạn thì sao?”

“Em nói thật!!!Không tin thì thầy hỏi thử bạn đó xem!!!”

“Có thật thế không hả???”,thầy liền hỏi tôi.

Tình huống này thật éo le,nếu tôi đồng ý thì tôi đã để cho hắn một mình gánh lấy trách nhiệm,nhưng nếu tôi không đồng ý thì sự việc sẽ như thầy nói và mẹ tôi sẽ biết được chuyện này!!!Tôi không biết phải chọn phương án nào cả!!!

“Thế nào???Lời bạn Thắng nói đúng không hả???”,thầy gặng hỏi tôi lần nữa.

“Em….em….”,tôi ấp úng nói

“Bạn mau nói đi!!!Làm gì mà cứ ấp úng hoài vậy???”
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
kisslove
Hot !! ?
Hot !! ?



Bài gửiTiêu đề: Re: Thắng ! mình thích bạn   24/9/2009, 2:38 pm

CHAP 28:

Lời quát to tiếng của hắn khiến cho tinh thần tôi thêm phần hoảng loạn nên tôi đành phải nói theo lương tâm của mình vậy:

“Dạ….phải…phải ạ!!!”

Tôi cảm thấy tôi thật quá hèn nhát vì không dám đứng ra để chịu chung số phận với hắn,không biết sau này hắn có khinh thường tôi không nữa!!!Khi nghe tôi trả lời như vậy thì thầy bèn nói:

“Nếu sự thật quả là như thế thì thầy sẽ có biện pháp khác!!!Tuy thầy cũng sẽ mời phụ huynh của em đến nhưng có lẽ hình phạt chỉ mang tính chất cảnh cáo,riêng em Thắng thì tội sẽ rất nặng đấy!!!”

“Em biết rồi ạ!!!Thưa thầy chúng em về lớp!!!”

Hắn thưa xong thì liền nắm tay tôi kéo ra khỏi cái nơi đầy lạnh lẽo đó!!!Tôi bây giờ cảm thấy thật hỗ thẹn,không biết phải ăn nói làm sao với hắn,nhưng nếu tôi không chọn câu trả lời đó thì cơ hội cho tôi được sống yên thân sẽ rất là khó.Nên tôi đành phải xin lỗi hắn vậy!!!

“Thắng….”

“Chuyện gì thế?”

“Tui….”

“Bạn đừng nói gì hết!Tui biết bạn muốn nói gì rồi!!!Đây xem như là tui giúp bạn đi,dù sao bạn cũng chưa bao giờ dính vào ba cái chuyện này.Còn tui thì khác,đây không biết là lần thứ mấy rồi!!!”,lời nói đó càng khiến tôi cảm thấy tôi thật sự có lỗi với hắn,trông hắn bây giờ thật đáng thương.Không biết rồi đây thầy hiệu trưởng sẽ dành ra hình phạt gì cho hắn nữa!!!

“Cảm….cảm ơn bạn nha Thắng!!!”

Hắn chẳng nói với tôi câu gì nữa cả,chỉ nắm tay mà dẫn tôi đi về đến lớp.

****************
“Lâm!!!Bạn có sao không vậy?”

Thấy tôi vừa bước đến cửa lớp thì Cát Linh liền chạy đến hỏi.

“Mình…không sao!!!”

“Thế bạn có bị thầy hiệu trưởng phạt gì không vậy???”

“Mình….”,tôi ấp úng trả lời.

Tôi chợt nghe giọng của hắn lên tiếng bực dọc

“Nè,bạn hỏi đủ chưa vậy?Người ta không muốn nói mà cứ hỏi!Đồ con gái lắm chuyện!”

Hắn đã mắng cho Cát Linh một câu trước mặt cả lớp,khiến cho tôi và Cát Linh đều cảm thấy e ngại.

“Tui hỏi Lâm chứ hỏi bạn hả???Đồ dữ dằn!!!”

Tiếng Cát Linh đang thỏ thẻ cự lại.

Về đến chỗ ngồi,tôi muốn làm một việc gì đó giúp cho hắn đỡ bực tức!!!Nên tôi bèn nói:

“Thắng nè,lát nữa ra về đi ăn gì với tui nha!!!Lúc sáng đi học chưa ăn gì nên bây giờ có hơi đói bụng!!!Nha?”

“Hắn quay sang nhìn tôi một hồi lâu rồi trả lời:

“Tui không muốn đi ăn đâu!!!Bọn mình đi đến chỗ khác đi!!!”

“Đi đâu?”,tôi thắc mắc.

“Bí mật!!!Lát ra về rồi sẽ biết!!!”

Vẻ úp úp mở mở của hắn khiến tôi cảm thấy càng thêm tò mò.Tôi nôn nóng mong đến ra về để xem hắn định đưa tôi đi đâu.
*************
“Lâm!!!Lên xe thôi!!!”

Tôi không ngờ hắn lại lấy xe nhanh như thế,bình thường tôi phải mất khoảng 20 phút mới ra khỏi nhà xe.Đằng này,chỉ trong vòng 5 phút hắn đã len lỏi ra đến ngoài rồi.

“Ưm….”

Tôi vừa leo lên xe thì liền hỏi:

“Nè!!!Bây giờ đi đâu vậy?Tui chỉ có một tiếng đồng hồ là phải về nhà rồi đó!!!”

“Yên tâm!!!Nơi này gần lắm,dư thời gian cho bạn chơi thoải mái nữa mà!!!”

Lời nói đó càng khiến tôi như muốn biết nơi định đến là đâu!Không biết trông nó sẽ như thế nào nhỉ???

Kéttttttt……

Tiếng xe đạp vừa kịp phanh lại trước cửa một tiệm game khá đông người!Tôi bèn hỏi hắn:

“Đến nơi rồi hả?Đâu vậy???”

“Đồ ngốc!!!Trước mặt bạn chứ đâu!!!”,hắn quát tôi một cách rõ to.

Tôi hoảng hốt đến nỗi phải thốt lên:

“Trời!!!Sao bạn lại đưa tui đến những chỗ này!!!Tui dị ứng những chỗ đông người lắm!Mau dẫn tui đi chỗ khác đi!!!”

“Lắm lời quá!!!Đã đến nơi rồi mà không vào thì uổng lắm!!!Bạn đi riết sẽ hết sợ đông người thôi mà!!!”,hắn nói với tôi một cách tỉnh bơ.

“Thôi!!!Tui không vào đâu!!!”

Tôi cự tuyệt cho bằng được nhưng hắn đã nắm tay tôi lại và lôi tôi vào bên trong.Ôi!!!Bao nhiêu cặo mắt đang nhìn tôi và hắn bước vào,ấy thế mà hắn vẫn xem như không,trong khi đó tôi đang run cầm cập lên vì sợ!!!Từ nhỏ đến giờ tôi chưa bao giờ đi đến chỗ nào đông người,nhất là những người trạc tuổi tôi trở lên,chắc có lẽ do lâu ngày nên nó trở thành thói quen khó sửa!!!

“Bạn chơi game gì???”

“Game…game gì à???”,tôi lắp bắp hỏi hắn.

“Ừ!!!Chứ chẳng lẽ chỉ nhìn tui chơi thôi sao!!!Đừng lo,tui trả tiền mà!!!”

“Vậy….chỉnh trò Mario cho tui chơi đi!!!”,tôi cúi gầm mặt xuống và nói.

Không hiểu sao khi nghe xong câu nói đó thì hắn cùng người chủ quầy bật lên cười,khiến tôi ngượng muốn chết!!!

“Sao…sao lại cười???”

“Mario đâu có trong đây đâu!!!Đây là game chơi bằng tiền xu,không phải chơi trên tivi đâu đồ ngốc!!!”,hắn cố tình chế giễu tôi.

“Chứ…ở đây có trò gì???”

“Em thích chơi trò nào:Đua xe,bắn sung,lái phi thuyền….hay những trò khác?”,người chủ quầy liền quảng cáo cho tôi biết.

“Anh ơi!!!Bật trò đua xe cho hai bọn em nha!!!”,chưa kịp nghe tui lựa chọn thì hắn đã quyết định thay tôi rồi.

“Nhưng…tui đâu biết chơi đua xe đâu!!!”

“Đừng lo!!!Trò chơi này dễ lắm,ngồi vào máy tui chỉ cho!!!”
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
kisslove
Hot !! ?
Hot !! ?



Bài gửiTiêu đề: Re: Thắng ! mình thích bạn   24/9/2009, 2:38 pm

CHAP 29:

Trước mặt tôi bây giờ là một màn hình rộng,hình ảnh tuy thật sống động nhưng sao tôi lại cảm thấy hơi hồi hộp!!!Tôi nghĩ rằng trong đây chắc ai cũng là dân chuyên nghiệp,chỉ duy nhất có mình tôi là nghiệp dư mà thôi!!!

“Bạn chỉ cần bấm cái cần gạt lên gạt xuống thì xe sẽ chạy thôi!!!Cố lên nha,bắt đầu rồi đấy!!!”

Tôi chưa kịp quay sang nói câu nào với hắn thì tiếng xe mô tô trong trò chơi đã làm tôi giật nảy mình!!!Tốc độ thật đáng sợ,tôi không biết điều khiển làm sao cả nên chiếc xe của tôi cứ quay vòng vòng.

“Thắng….làm…làm sao bây giờ???”,tôi hốt hoảng nói với hắn.

“Bình tĩnh mà lái thôi!!!Đừng có run quá,như tui vậy nè!!!”

Nói thì dễ nhưng sao tôi không thể áp dụng được.Tôi lái xe mà khiến cho mấy người đang đứng xem chùa đều phải quay sang nhìn,không phải họ nhìn vì thán phục tôi lái giỏi mà có lẽ họ đang nghĩ chưa thấy ai chơi tệ như tôi!!!

Ầmmmm…..

Tiếng nổ thật to vừa rồi cũng đồng nghĩa với việc tôi đã thua cuộc trong trò chơi.Thấy vậy hắn liền chế giễu:

“Đúng là….không còn lời gì để nói với bạn!!!”

“Tui đã nói là tui không biết chơi rồi mà!!!Về thôi!!!”,tôi thúc giục hắn.

“Về cái gì mà về,mới chơi có chút xíu hà!!!Cầm lấy thêm ba đồng xu mà chơi tiếp đi!!!Ráng lên ,mỗi lần bạn thua là mất một đồng đó!!!”

Nói xong hắn liền thảy qua bên tôi thêm ba đồng xu nữa,thấy vậy tôi liền nói:

“Bạn không sợ tui….tiêu hết ba đồng xu này trong vòng mấy phút sao???”

“Đó là quyền của bạn!Nhưng bạn nên cố gắng đi,càng chơi nhiều sẽ cảm thấy thú vị lắm đấy!”

Không biết cái thú vị mà hắn nói ở đây là gì,nhưng tôi cũng thử cố gắng một lần xem sao.Dù sao tôi cũng không muốn mọi người nhìn tôi như vậy.

***************
Chỉ trong vòng có hai phút tôi đã tiêu hết thêm hai đồng tiền nữa.Không hiểu sao hắn lại có thể chơi cừ đến như vậy,trong khi đó tôi thì….

“Bực mình bạn quá!!!Người gì đâu mà chơi dở quá trời!!!”,hắn cáu kỉnh mắng tôi

“Chứ tui nói rồi,tui đâu có biết chơi đâu!!!”

Tôi bỗng thấy hắn đứng bật dậy rời khỏi máy.Bất thình lình hắn nắm lấy tay tôi và nói:

“Tui nhường thêm hai đồng tiền xu nữa dạy cho bạn đó!!!Cố mà học nghe chưa???”

Tim tôi không hiểu sao lại đập liên hồi từ lúc hắn nắm tay tôi,mặc dù mắt tôi đang hướng về màn hình,tay tôi đang do hắn điều khiển nhưng sao suy nghĩ của tôi lại không thể tập trung để nghe những lời hắn chỉ.

“Tui chỉ bạn điều khiển rồi đó!!!Thử lái một mình xem sao?”

“Hả???”,tôi giật mình khi nghe hắn nói

“Tui nói bạn lái thử xem,nãy giờ đầu óc bỏ đi đâu không biết!!!”,hắn cáu kỉnh

Mấy lần sau đó vẫn không có tiến triển gì hơn mấy lần trước.Chỉ còn lại một đồng duy nhất là chúng tôi phải mua cái mới,thấy vậy hắn liền nói:

“Bạn làm tiêu hết mấy cơ hội chơi của tui rồi đấy!!!Lần này mà lái không được thì biết tay tui!!!”

“Đừng…đừng có hù tui chứ!!!”

Lần này tôi phải cố gắng lên để cho hắn không xem thường tôi nữa!!!Không biết là tôi may mắn hay do tự bản thân tôi mà tôi đã lái cẩn thận hơn,chuẩn hơn và khá hơn những lần trước.Thấy vậy hắn liền nói:

“Đúng rồi,cứ tiếp tục như vậy đi!!!Cố lên!!!”

Lời động viên của hắn làm cho tôi có cảm giác trò chơi này quả thật cũng khá thú vị,nó như đưa tôi vào một thế giới đầy cảm giác mạnh nhưng thích thú.Cuối cùng thì tôi cũng qua được bàn, đầy bất ngờ nên tôi reo lên:

“Thắng!!!Tui qua bàn rồi,mừng quá!!!”

Tôi quay sang nhìn hắn thì thấy vẻ mặt hắn không có vẻ gì là khen tôi tiến bộ cả,ngược lại hắn hoảng hốt mà nói:

“Đồ ngốc,bỏ tay ra làm gì vậy???Qua bàn 2 rồi kìa,nhanh lên!!!”

Tôi luống cuống cầm lấy cần điều khiển nhưng đã quá muộn,tôi lại bị game over lần nữa.

“Trời ơi!!!Chưa thấy ai như bạn!!!”,hắn ôm trán mà than trách tôi.

“Xin lỗi nha!!!Tại qua được bàn nên tui mừng quá nên quên chứ bộ!!!”

“Bạn thật là….”

“Thôi mà,mau đi về thôi!!!Lần sau ghé tiếp vậy!!!”

Hắn ra về mà trông vẻ mặt đầy giận dữ,thấy vậy tôi bèn hỏi:

“Nè,còn giận tui chơi dở nữa hả???”

“Chứ còn gì!!!Tiêu hết gần một chục đồng tiền mà chỉ qua đươc có bàn 1.Trong khi lúc tôi mới chơi,chỉ cần mất hai đồng tiền thì tôi đã đến bàn 4 rồi!!!Bạn đúng là đồ ngốc!!!”

“Nè,sao lại mắng tui hoài vậy hả???Trò chơi chỉ để giảm Stress thôi mà?Chơi dở đâu phải là cái tội!!!”

Vừa nói xong thì tôi liền nhéo vào sau lưng hắn một cái thật đau khiến hắn phải thốt lên:

“Ui….”

“Đây là sự trừng phạt cho bạn đó,cứ mắng tui hoài!!!”

Sau câu nói đó của tôi hắn không nói gì nữa cả,không gian yên lặng đi đôi chút trên con đường hai đứa đi về.Tôi không biết hắn đang suy nghĩ gì nữa.

“Nè,sao im lặng thế???Chẳng lẽ….giận tui nhéo bạn hả???”

“Không!!!Chẳng qua tui đang suy nghĩ không biết ngày mai đối với tui sẽ ra sao đây!!!”,hắn thở dài và nói.Tôi biết được cảm giác của hắn,vì ngày mai đã là ngày quyết định hình phạt cho hắn rồi.

“Đừng….đừng buồn!!!Nếu hình phạt có nặng đến đâu thì tui cũng sẽ an ủi bạn mà!!!Tui sẽ giúp bạn mọi việc luôn,chịu không?”

“Thôi cảm ơn!!!Tui không cần đâu!!!”,hắn nói một cách thờ ơ.

“Đáng ghét!!!Cùng lắm lần sau đi chơi game tui sẽ trả tiền vậy!!!”

“Cái đó là bạn nói đó nha!!!Lần sau nhất định tui phải chơi sạch túi tiền của bạn mới thôi!!!”

“Đồ độc ác,tui không có nhiều tiền đâu đấy!!!”,tôi quát hắn.

Hắn bỗng cười lên một cách đầy sảng khoái,vô tư như chẳng hề có chuyện gì xảy ra vậy.Nhưng dẫu sao cũng tốt,tôi sẽ cố gắng giúp hắn tất cả mọi thứ vì tôi đã nợ hắn một cái giá quá đắt.Nếu không có hắn thì chẳng biết ngày mai của tôi sẽ ra sao khi mẹ tôi biết được chuyện này!!!Hắn là đại ân nhân trong lòng tôi,mãi mãi sẽ là như thế!!!

“Nè!!!”

“Chuyện gì vậy???”,tôi thắc mắc

“Nếu có nắng thì dựa vào lưng tui cho đỡ,nếu không bị bệnh thì khổ!!!”

“Cảm…cảm ơn!!!Nhưng bạn lo cho bạn trước thì hơn!!!”

Tôi thầm hạnh phúc trong lòng khi nghe hắn nói như thế,ít ra thì hắn cũng quan tâm đến tôi!!!Con người này quả thật đã làm cho tôi có cảm giác rung động,và tôi dường như có thể biết được rằng thứ cảm giác luôn đeo bám tôi mỗi lần hắn xuất hiện là gì,phải chăng nó chính là….tình yêu???
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
kisslove
Hot !! ?
Hot !! ?



Bài gửiTiêu đề: Re: Thắng ! mình thích bạn   24/9/2009, 2:39 pm

CHAP 30:

Thế là lại bắt đầu một ngày mới.Mẹ tôi cũng đã biết được chuyện tôi có liên quan đến vụ đánh nhau,và bà đe dọa tôi rằng nếu tôi quả thật có liên quan đến vụ việc này thì chắc chắn bà ấy sẽ chuyển trường khác cho tôi học,tôi không muốn chuyện này xảy ra chút nào.Vì bây giờ trong tim tôi đang len lói một ngọn lửa của tình yêu vừa mới cháy sáng,tôi không thể nào rời xa hắn bằng lý do này được!!!

“Lâm!!!”

Lại là tiếng của Cát Linh,không biết hôm nay cô bạn này sẽ mang lại cho tôi tin tức gì đây.

“Chuyện gì vậy bạn?”

“Nè,mẹ của bạn đến trường chưa?Nghe nói hôm qua cô giáo đã gọi điện về nhà bạn và Thắng mà phải không???”,cô ấy hối hả nói một hơi

“Ưm…nghe đâu là khoảng 7 giờ mới họp!!!”

“Ôi!!!Mình mong bạn đừng dính dáng đến vụ này.Một đứa hiền và nhút nhát như bạn mình không tin là biết đánh nhau đâu!!!”

Nghe được câu nói này của Cát Linh cũng làm cho tôi cảm thấy an ủi trong lòng.

“Cảm ơn bạn nha!!!”

“Nhưng tất cả cũng lỗi tại Thắng!!!Nếu hôm đó bạn không đi chung với hắn thì đâu có ra nông nỗi này,mai mốt nhớ tránh xa hắn ra nha!!!Người như hắn đi đâu cũng đầy rẫy kẻ thù đấy!!!”,giọng Cát Linh chuyển sang trách móc

“Không đâu!!!Thắng cũng tốt bụng lắm,hôm đó nếu không nhờ bạn đó cứu mình thì có lẽ mình đã mang khuôn mặt bầm dập rồi!!!”,tôi cố gắng bênh vực cho hắn.

“Thôi đi!!!Đừng bênh hắn nữa,dẫu sao mình cũng nhắc nhở bạn trước đó!!!”

Có lẽ nếu ai chưa tiếp xúc với hắn như Cát Linh thì quả thật sẽ không hiểu hắn cũng là một người hiền lành,rất nghĩa hiệp và đầy dũng cảm!!!Tôi hy vọng hắn có thể nhận được một hình phạt nhẹ,nếu không thì tôi sẽ chẳng biết phải làm sao bây giờ!!!

**************
Tôi và hắn đang ngồi nói chuyện với nhau thì bỗng thầy giám thị bước vào lớp,tôi nghĩ có lẽ cuộc họp giữa nhà trường và hai phụ huynh đã kết thúc.Còn trên tay thầy đang cầm ắt hẳn là tờ giấy tuyên bố hình phạt dành cho tôi và hắn.

“Em Thắng và Lâm đâu!!!Đứng dậy!!!”

Tiếng thầy hô to và thật hung hăng khiến tôi cảm thấy phát sợ.

“Trước tiên là hình phạt dành cho em Lâm,tuy không tiếp tay đánh nhau nhưng lỗi là do em không báo cho nhà trường biết để xử lý vụ việc!!!Và theo như học bạ của em thì từ lớp 1 đến giờ chưa hề vi phạm những lỗi nào mang tính nghiêm trọng,cho nên đây chỉ là hình phạt cảnh cáo nhẹ của nhà trường dành cho em,chỉ bị theo dõi tình hình học tập và đạo đức trong vòng một tuần lễ.Nghe chưa???”

“Dạ….nghe !!!”

Tôi cảm thấy thật nhẹ nhõm trong lòng,vì dù sao đây cũng là mức án treo,không nghiêm trọng cho lắm!!!Phen này tôi đã vượt qua cơn nguy hiểm rồi.

“Sướng rồi nha Lâm!!!”

Tôi chợt nghe hắn nói nhỏ bên tai tôi,dù sao thì tôi có thể được giảm hình phạt một phần là do công của hắn.

“Cảm…cảm ơn bạn nha!!!”

Thầy giám thị chợt nhìn sang phía bên hắn và nói:

“Còn về em Thắng,do đây không phải là lần đầu vi phạm,nhà trường cũng đã cảnh cáo em nhiều lần nhưng vẫn không thấy khắc phục!!!Phụ huynh của em cũng đã làm bản cam kết rất nhiều lần cho nên lần này em phải nhận lấy hình phạt khá nặng,đó là sẽ bị đuổi học 1 tuần lễ!!!Và nếu sai đó em có cố gắng hoàn thiện bản thân thì nhà trường sẽ xem xét lại điểm hạnh kiểm cuối năm của em sau này,rõ chưa???”

“Rõ rồi ạ!!!”

Tôi bang hoàng khi nghe tin hắn sẽ bị đuổi học một tuần,tôi không hề nghĩ đến hình phạt này!!!Cứ ngỡ hắn chỉ bị bắt đi lao động hay đứng dưới cờ là cùng,ai ngờ……
Tôi nhìn sang và thấy hắn đang gầm mặt xuống đất như không để ai thầy mình,tôi cảm thấy buồn theo hắn.Tôi phải làm gì bây giờ?Một tuần này nếu không có hắn tôi đi học cũng đâu còn ý nghĩa gì!!!

“Thắng….”

“Bạn đừng nói gì cả!!!Bây giờ tui đang cảm thấy khó chịu,đợi tui bớt nóng đi rồi hẵng nói!!!”

Lời nói như cảnh báo tôi rằng nên tránh xa hắn lúc này.Cũng tốt thôi,cứ để hắn bình tâm lại rồi tính sau.

**************

“Thắng….”

Vừa ra về thì tôi liền gọi hắn,từ lúc nãy đến giờ tôi chưa có dịp nói với hắn câu nào!!!Hắn không trả lời tôi mà chỉ quay đầu lại.

“Đợi tui với!!!”

Tôi vừa nói vừa chạy một hơi đến chỗ hắn,thấy vậy hắn liền hỏi:

“Làm gì gọi tui lại vậy???”

Tôi ngước lên nhìn hắn một hồi lâu để quan sát thật kỹ xem hắn đã bớt giận dữ chưa.

“Thắng…cho tui….xin lỗi bạn nha!!!”

Hắn tròn xoe mắt nhìn tôi và nói:

“Xin lỗi?Về chuyện gì?”

“Chuyện…lúc sáng ấy!!!”

“Bạn có lỗi gì đâu cơ chứ!!!Đồ ngốc!!!”,hắn nói xong thì lấy tay ký vào đâu tôi một cái nhẹ.

“Nhưng nếu tui cùng bạn đứng ra nhận lỗi chung thì có lẽ hình phạt của bạn cũng sẽ giảm!!!Ấy thế mà….”

“Thôi đi,tui không muốn ai gánh chung tội với tui đâu!!!Tui làm thì tui chịu,chẳng liên quan đến ai hết!!!Và nếu có nói bạn biết đánh nhau thì chẳng ai tin nổi đâu,tay chân trói gà còn không chặt nữa là….”

“Nè,bạn đang khen hay chê tui đó???”,tôi chau mày lại hỏi hắn.

“Tự bạn hiểu sao thì hiểu!!!Và lại…..”

“Vả lại sao???”,tôi thắc mắc

“Vả lại….thôi,câu này nói ra ngượng lắm!!!”

“Nói đi Thắng,tui muốn nghe mà!!!”,tôi nắm lấy tay hắn và bắt đầu”làm nũng”

“Vả lại nếu bạn có bị mẹ mắng hay đánh đòn vì tui thì….tui cũng sẽ không chịu nổi đâu!!!”

Sau câu nói vừa rồi,không hiểu sao trái tim tôi đập thật nhanh,mặt có lẽ cũng đã đỏ ửng lên vì…mắc cỡ!!!Tôi liền bỏ tay hắn ra và quay mặt đi chỗ khác tránh để hắn nhìn thấy tôi trong bộ dạng này.

“Nè,bạn sao vậy???Sao lại quay mặt đi chỗ khác?Tui đáng lẽ mới cảm thấy mắc cỡ chứ??”

“Ai…ai nói tui mắc cỡ!!!Chẳng qua là tui…mắc cười thôi!!!”,tôi cố gắng biện minh chi mình.

“Bạn đúng là….đồ ngốc!!!Thôi tui về đây,hẹn gặp lại vào tuần sau nha!!!”

“Nè,bạn không đi chung xe với tui nữa hả???”,tôi hỏi với lại trong khi hắn đang đi xa dần

“Thôi khỏi,tui sợ mẹ bạn từ nay sẽ không cho bạn chơi với 1 tên như tui nữa đâu!!!Tui đi về một mình được rồi!!!”

Sao bỗng dưng nghe xong câu nói này tôi cảm thấy có một chút gì tội nghiệp cho hắn,nhưng tôi sẽ không như thế đâu!!!Cho dù mẹ tôi có ngăn cản tôi không được qua lại với hắn,nhưng trong lòng tôi hắn vẫn mãi là một người tốt,mãi mãi như thế!!!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
kisslove
Hot !! ?
Hot !! ?



Bài gửiTiêu đề: Re: Thắng ! mình thích bạn   24/9/2009, 2:39 pm

CHAP 31:

Hôm nay là ngày đầu tiên hắn bị “cấp phép” nghỉ ở nhà.Mặc dù đêm qua tôi đã cố gắng trấn an bản thân mình sẽ không nghĩ đến hắn trong vòng một tuần lễ,nhưng sao mà khó quá!!!Nơi đâu trong ngôi trường này tôi đều thấy hình ảnh của hắn hiện lên rõ mồn một.Nếu tình trạng này cứ tiếp diễn chắc tôi sẽ phát điên lên vì nhớ hắn quá!!!

“Lâm,chào buổi sáng!!!”

Tiếng của Cát Linh hồ hở réo gọi tôi.

“Có chuyện gì sáng sớm mà làm bạn vui thế???”,tôi hỏi

“Cái bạn này,tuần lễ này là một tuần lễ đặc biệt đối với cả lớp đó!!!Tên”đáng sợ”không đi học,lẽ ra cả lớp nên tổ chức ăn mừng,nhưng mấy đứa lại sợ tốn tiền nên thôi!!!Dù sao cũng may mắn lắm rồi,không hiểu sao hôm nay mình nhìn thấy cái gì cũng đẹp cả!!!”

Cát Linh nói một hơi làm tôi phải cố gắng lắm mới nghe kịp.

“Bạn….ghét Thắng đến vậy sao???”

Không cần suy nghĩ gì cả,Cát Linh liền trả lời:

“Tất nhiên rồi,làm sao mà không ghét hắn chứ???Hôm bữa hắn dám quát mình trước mặt cả lớp làm mình quê muốn chết!!!Nhưng cũng may trời cao có mắt đã trừng phạt hắn nhận lấy hậu quả này!Nói cho bạn biết nha,mấy đứa con gái từng bị hắn đá cũng đang dự định làm 1 buổi tiệc mang chủ đề “Đánh đuổi những tên đẹp trai kiêu căng”đó!!!”

“Có…có cần phải nghiêm trọng như vậy không???”,tôi phát sốt khi nghe đến những lời nói đó.

“Thôi,hôm nay ra về đi ăn với mình nha!!Tâm trạng hôm nay rất vui nên mình sẽ đãi bạn,Ok???”

Bỗng có một tiếng nói cất lên từ phía sau:

“E rằng có một số người không nghĩ như bạn đâu Cát Linh à!!!”

Hai chúng tôi đều tò mò muốn biết giọng nói chen ngang câu chuyện là ai.Tôi quả thật không ngờ người đó lại là Thảo Anh,kể từ hôm đó đến nay hai chúng tôi chưa hề nói chuyện với nhau,kể cả nhìn tôi cũng không dám!!!

“Ý bạn là sao hả Thảo Anh???”,Cát Linh tò mò

“Vì người từng đi chơi với Thắng,từng tiếp xúc nhiều với Thắng và thậm chí còn….đánh nhau chung với Thắng nữa thì họ sẽ nghĩ khác,không ghét cay ghét đắng Thắng như bạn đâu!!!”

Lời nói này của Thảo Anh dù không nói rõ tên người muốn nói nhưng tôi chắc chắn rằng bạn ấy đang ám chỉ tôi.

“Đâu…đâu có đâu!!!Lâm cũng ghét Thắng mà phải không Lâm???”,Cát Linh quay sang hỏi tôi.Câu hỏi này quả thật rất khó trả lời,tôi không biết phải nói làm sao!!!

“À….Ưm…..mình….”

“Thôi khỏi cần trả lời!!!Dẫu bạn có nói không đi chăng nữa thì trong lòng bạn cũng đâu có nghĩ vậy đâu!!!Cát Linh à,mình khuyên bạn tránh tiếp xúc với người này thì hơn nếu không bạn cũng bị lây tính xấu đó!!!”

Nói xong những lời nói đó thì Thảo Anh bỏ đi nơi khác,tôi không còn biết phải làm gì hơn cả!!!Tuy những lời đó không mang tính tế nhị,nhưng nó quả thật đã đánh trúng vào “tim đen”của tôi!!!

“Mình…mình xin lỗi bạn nha!!!”

“Bạn có lỗi gì đâu cơ chứ?Dù sao thì đối với mình bạn vẫn là người hiền lành mà!!!”

Nghe những lời nói này của Cát Linh cũng làm cho tôi cảm thấy an ủi phần nào.

“Cảm ơn bạn nha Cát Linh,bạn đúng là bạn tốt nhất của mình trong lớp đó!!!”

“Mình cũng vậy!!!Với lại bạn đừng để ý những lời Thảo Anh nói nha,từ lúc bạn ấy bị Thắng đá đến giờ,đụng đâu là chưởi đó!!!Khác hẳn với lúc trước nhiều!!!”

“Ưm….mình biết mà!!!”

“Thôi,bọn mình vào lớp đi!!!”

**************

“Dì ơi,cho hai tô cháo ở bàn này nghe dì!!!”

Cát Linh hô lên thật to khiến bao nhiêu người cũng nhìn về phía hai chúng tôi.

“Nè,làm gì mà la to dữ vậy???Từ từ người ta mang đến cho!!!”

“Thôi,mình đang đói bụng.Chờ họ mang đến không biết chừng nào!!!”

“Đây,cháo của hai đứa có rồi nè!!!Ăn nhanh cho nóng!!!”,dì chỉ tiệm mang ra và nói.

“Cảm ơn dì nha!!!”,Cát Linh không cần biết chuyện gì đang diễn ra mà chỉ dõi mắt vào tô cháo đang bốc khói nghi ngút.

Hai chúng tôi ăn chưa được mấy muỗng thì bỗng cô khều tay tôi và hối hả nói:

“Lâm…Lâm ơi!!!Mình quả là may mắn thật!!!Không ngờ anh chàng bên lớp 8a4 cũng đi ăn nữa kìa!!!Ôi,thật là hạnh phúc!!!”

“Chẳng lẽ bạn thích anh ta à???”

“Chú còn gì nữa!!!Bạn ấy vừa học giỏi vừa ga lăng!!!Nhưng không hiểu sao số lượng mấy đứa con gái lại thích Thắng nhiều hơn bạn ấy.Quả thật mấy con nhỏ đó bị quáng gà hết rồi,chỉ có mình là tỉnh táo nên mới để ý bạn ấy thôi!!!Hi hi hi….”,Cát Linh hí hửng nói.

“Mỗi người có một vẻ đẹp riêng chứ!!!Thế bạn ấy tên gì???”

“Bạn ấy tên là Tâm!!!Ôi,càng nhìn càng thấy đẹp trai đến phát sợ!!!”

“Lần đầu tiên mới thấy bạn để ý một ai đó nha!!!Không ngờ Cát Linh ta cũng đã bị “say nắng”rồi!!!”,tôi châm chọc

“Tất nhiên rồi,mình cũng là con gái mà!!!Nhưng mình đặc biệt thích nhất ở bạn ấy tài chơi game đua xe đó!!!Vừa chơi giỏi game vừa học giỏi,quả là một mẫu người khó kiếm!!!”

“Chơi game à???”

Không hiểu sao khi nghe đến hai từ này tôi lại liên tưởng đến lần trước tôi cùng hắn đi chơi game!!!Hôm đó quả thật là vui biết bao,tôi ao ước bây giờ hắn có thể ở đây để tôi được nhìn ngắm hắn thật kỹ!!!

“Tâm ga lăng lắm,lại nghĩa hiệp nữa!!!Ai khộng biết bài toán nào là bạn ấy đều tận tình chỉ dẫn!!!Thật là tốt bụng quá chừng!!!”

“Phải!!!Thắng quả thật rất tốt,không ai có thể thay thế được!!!”

“Lâm,bạn nói gì vậy?Mình đang nói về Tâm cơ mà???Sao lại có Thắng ở đây???”

Tôi bỗng giật mình khi nghe Cát Linh nói như thế,chẳng lẽ lời vừa rồi tôi nói ra là….Thắng sao???

“Á!!!Ý….ý mình là Tâm quả thật rất giỏi,chiến thắng cả bản thân nên mới có được ngày hôm nay!!!Chứ đâu có nhắc gì về Thắng đâu???”,tôi tìm lý do để chối.

“Ra là vậy!!!Làm mình cứ tưởng….”

Không xong rồi!!!Mỗi lần hình ảnh của hắn xuất hiện trong đầu tôi là cứ y như rằng tôi không còn biết thế giới xung quanh đang xảy ra chuyện gì nữa!!!Thắng ơi,bạn đã gieo vào tâm trí tôi lọai hạt giống gì mà khiến tôi bây giờ không thể kiềm chế được bản thân vậy???Tôi làm sao có thể chịu đựng nổi đến một tuần lễ đây???
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
kisslove
Hot !! ?
Hot !! ?



Bài gửiTiêu đề: Re: Thắng ! mình thích bạn   24/9/2009, 2:40 pm

CHAP 32:

Tích tắc….tích tắc….

Đồng hồ mới chỉ có 4h30 phút sáng,thế nhưng tôi không tài nào chợp mắt nổi!!!Bình thường thì tôi rất trân trọng thời gian,không để phí nó một giây phút nào cả,nhưng sao tối hôm nay tôi lại không thể nhắm mắt được!!!Giấc ngủ cứ đến chập chờn khiến tôi rất khó chịu.Nhưng tôi nghĩ dù sao trời cũng đã gần sáng rồi,không ngủ được thì đành dậy sớm tập thể dục vậy!!!

“Mày làm gì sáng sớm vậy???”

Mẹ tôi từ trong phòng nói vọng ra khi nghe tiếng bước chân của tôi đang đi xuống nhà sau.

“Con đi tập thể dục một lát rồi về nha mẹ!!!”

“Mày muốn đi đâu thì đi,miễn tới giờ đi học là phải về cho tao!!!Nhớ đóng cửa lại đấy!!!”,giọng nói còn ngái ngủ của mẹ tôi cất lên

“Vâng!!!”

Tôi vệ sinh cá nhân xong xuôi thì khoác lên mình một bộ đồ thể dục cùng với đôi giày bata và chuẩn bị cho một buổi sáng hiếm khi tôi dậy sớm!!!
Vừa mới mở cửa ra thì tôi thật bất ngờ khi nhìn thấy cảnh tượng quá đông người đang cùng tập thể dục!!!Tôi cứ nghĩ rằng có lẽ giờ này sẽ rất ít người dậy sớm,nhưng hóa ra là tôi đã lầm!!!

**************
Tôi nhìn về hướng xa xăm trong khi đó tay chân tôi cứ quơ loạn xạ theo kiểu tập thể dục của riêng mình!!!Tôi dường như không để ý mọi người đang nhìn về tôi xầm xì bàn tán một điều gì đó,có lẽ họ cho tôi giống con gái quá chăng???Nhưng điều tôi đang suy nghĩ lúc này lại không phải chuyện đó,hình ảnh của Thắng cứ xuất hiện trong tôi mỗi khi tôi thức dậy,tôi không có cách nào để tự kiềm chế lại bản thân mình được!!!Nhiều lúc tôi chỉ muốn ngủ thật nhiều cho qua ngày tháng,nhưng….có lẽ cách này không mấy hiệu quả cho lắm!!!

“Thắng ơi,bây giờ bạn đang làm gì vậy nhỉ???”

Trong đầu tôi luôn xuất hiện những câu hỏi đại loại như thế và tôi cũng biết sẽ không có ai trả lời cho tôi nghe!!!

Bỗng trong đầu tôi xuất hiện một ý nghĩ thật táo bạo,đó chính là….tôi có nên đi bộ đến nhà hắn để chỉ được nhìn hắn một lần không nhỉ???
Không,không thể được!!!Điều này thật ngu xuẩn,chẳng có ai ngốc đến mức độ đi đến nhà người khác vào sáng sớm chỉ để nhìn khuôn mặt người ấy một lần.Vả lại biết đâu chừng chỉ thấy được ngôi nhà,còn người ấy…đang ngủ thì sao???
Tôi không thể cho phép bản thân mình hành động như vậy được,tôi cố gắng hít thở không khí buổi sáng để tự trấn tĩnh bản thân đang sắp”nổi điên”của mình!!!Nhưng dường như nó không có tác dụng,nỗi nhớ hắn đang trào dâng rất mãnh liệt trong người tôi!!!Có thể ví nó như một quả bom nổ chậm vậy,đã được châm ngòi từ hôm qua và cho đến hôm nay thì nó sắp sửa bùng nổ!!!
Tôi quyết định rồi,đi một lần cũng không có mất mát gì.Vả lại tôi chỉ đứng ở đằng xa để nhìn hắn,chắc không có ai phát hiện đâu!!!
Tôi chỉ còn biết chạy một mạch thật nhanh đến nhà hắn,không hiểu sao tôi không thấy mệt gì cả,phải chăng chính hắn là nguồn động lực khiến tôi có thể quên đi cả sự mệt nhọc???

*****************

Kính coong…kính coong….

Chuông nhà thờ đã vang lên báo hiệu cho tôi biết đã 5h sáng rồi!!!
Vừa kịp lúc đến nhà hắn,tôi chống tay vào đầu gối và bắt đầu…thở hổn hển!!!Sao lúc nãy khi chạy thì tôi không cảm thấy mệt,còn bây giờ lồng ngực tôi như muốn vỡ tung ra!!!Tôi thiết nghĩ nếu chạy thêm một khúc nữa chắc tôi sẽ ngất giữa đường mất!!!
Sau khi đã lấy lại hơi sức,bấy giờ tôi mới ngẩng đầu lên nhìn về phía nhà của hắn!!!Ngôi nhà vẫn tối om,không gian xung quanh thật yên tĩnh.Tôi nghĩ tôi đã đi không một chuyến rồi,vì có lẽ bây giờ hắn vẫn còn đang ngủ!!!Không hiểu sao cảm giác được ngắm nhìn những gì thuộc về hắn,đã từng được hắn chạm đến tôi đều cảm thấy dường như hắn cũng đang hiện diện ở đó!!!Tuy tôi không thấy được khuôn mặt thân quen nhưng được ngắm nhìn nơi ở của hắn cũng làm cho tôi cảm thấy hạnh phúc lắm rồi!!!

“Mình về thôi!!!”

Tôi tự nói với bản thân mình khi đứng dưới nhà hắn một hồi lâu,có lẽ bây giờ tôi không còn sức chạy nữa nên đành đi bộ từ từ về vậy!!!
Vừa mới quay mặt đi chưa được mấy bước thì tôi bỗng nghe có tiếng ai gọi giật lại:

“Ê!!!”

Một giọng nói quen quen mà dường như tôi đã nghe ở đâu đó!!!Tôi thắc mắc định quay mặt lại thì thật thật bất ngờ,trước mặt tôi bây giờ chính là….người mà tôi muốn gặp lúc nãy và cũng chính là hắn!!!
Cảm giác lúc này tôi biết diễn tả làm sao nhỉ???Vừa vui vừa hồi hộp và cũng có chút mắc cỡ nữa!!!Bao nhiêu đó cũng đủ khiến trái tim tôi đập nhộn nhịp lên rồi!!!

“Phải Lâm không vậy???”

Tôi không biết có nên thú nhận với hắn không,nhưng đã lỡ để hắn phát hiện thì cho dù không”tự thú”thì hắn cũng sẽ biết thôi!!!

“Chào…chào buổi sáng!!!”

“Lâm hả???Bạn đến tìm tui sáng sớm có chuyện gì vậy???”,hắn hỏi một cách ngạc nhiên.

Tôi không thể để cho hắn biết rằng tôi….nhớ hắn nên mới đến đây,đành phải nói dối vậy!!!

“Ai…ai nói tui kiếm bạn???Tui đi tập thể dục với…với….bạn tui…tình…tình cờ đi ngang qua nhà bạn thôi!!!Với…với lại định rủ bạn đi tập thể dục,nhưng…nhưng thấy nhà đóng cửa im lìm nên tui…không có gọi!!!”

“Ra là vậy!!!Nhưng bạn đi trễ rồi bạn ơi!!!Muốn rủ tui đi tập thể dục thì 4h là bạn đến đi,tui chạy bộ xa lắm nên bây giờ mới về đến nhà đấy!!!”,hắn nói

Tôi cố tình tìm ý phớt lờ đi và bắt đầu”bài chuồn”!!!^ ^

“Tiếc…tiếc quá nhỉ!!!Vậy…tui về trước nha,bạn tui đang chờ!!!”

Vừa nói xong câu đó thì tôi liền quay mặt đi thật nhanh để tránh xấu hổ!!!

“Khoan đã!!!”
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
kisslove
Hot !! ?
Hot !! ?



Bài gửiTiêu đề: Re: Thắng ! mình thích bạn   24/9/2009, 2:41 pm

CHAP 33:

Tôi bỗng thót mình khi nghe hắn gọi lại,liệu…hắn có nghi ngờ tôi cố tình đến đây tìm hắn không???

“Chuyện…chuyện gì vậy???”

“Giờ…cũng còn sớm!!!Hay đi bộ với tui một lát rồi về nha!!Xem như tập thể dục luôn vậy???”,giọng hắn cũng ấp úng chẳng kém tôi.Nhưng khi nghe câu nói đó tôi thật sự rất mừng vì đó cũng chính là điều tôi muốn!!!

“Được…được thôi!!!”

********************

Hai chúng tôi cùng nhau đi bộ dưới công viên,sao bây giờ không có đề tài gì để gợi lên cho tôi và hắn nói chuyện để xóa bớt cái không khí căng thẳng giữa hai đứa,khi đi cả một đoạn đường khá dài mà chẳng hề nói chuyện gì với nhau!!!

“À…Thắng!!!”,tôi bắt đầu gợi chuyện trước.

“Chuyện gì?”

“Mấy….mấy bữa nghỉ học,bạn đưa tập đây tui chép bài giùm cho nha!!!”

“Cũng được!!!”,hắn trả lời một cách tỉnh bơ.

Lặng chừng được năm phút sau,tôi lại hỏi tiếp:

“Thắng nè!!!”

“Chuyện gì nữa?”

“Bạn…ngày nào cũng đi tập thể dục như vậy hả???”

“Tất nhiên rồi!!!Chứ không thì làm sao tui giữ được thân hình cường tráng như bây giờ???”,hắn lại nói chuyện một cách tỉnh bơ.

“Phải….phải hén!!!”

Lần này không gian thực sự chìm vào sự im lặng đáng sợ vì tôi không biết nên hỏi hắn những gì nữa!!!Chợt….

“Nè!!!”,hắn lên tiếng nói với tôi.

“Hửm???”

“Sao bạn không hỏi tui nữa đi???”

“Tui…tui biết hỏi bạn gì nữa bây giờ???”,tôi trả lời một cách ấp úng.

“Thì….đại loại sao không hỏi tui ngày hôm nay làm những gì,hay có đi đâu chơi không???”

“Mấy chuyện đó là chuyện riêng tư của bạn!!!Tui….hỏi làm gì chứ???”

“Cũng phải hén!!!”,hắn cười với tôi rồi giơ tay lên gãi gãi cái đầu,trông mới dễ thương làm sao!!!

“Thật ra….”

Nói đến đó thì hắn ngừng lại khiến tôi thắc mắc.

“Thật ra bạn làm sao???”

“Thật ra….tui không biết bạn có cảm giác giống như tui không nữa???”,câu nói của hắn mang đầy vẻ bí ẩn.

“Cảm….giác gì???”

“Cảm giác….”

Hắn lại ngừng không nói nữa khiến tôi phát bực!!!

“Bạn phải nói thì tui mới biết chứ!!!Cứ ấp a ấp úng hoài!!!”

“Cảm giác như ngày hôm qua thật là một ngày dài đăng đẳng,tui cảm thấy khó chịu lắm!!!Cứ muốn đến trường nhưng không biết để làm chi!!!Bình thường được nghỉ học như thế này tui phải mừng lắm,nhưng sao…..Bạn có cảm giác như vậy không???”

Tôi rất bất ngờ khi nghe hắn nói ra như thế,vì quả đúng thật là ngày hôm qua tôi như một người hoàn toàn khác!!!Cảm giác hắn nói vừa rồi thật đúng với cái cảm giác hôm qua của tôi,sao lại có sự trùng hợp như vậy nhỉ???

“Nè,sao bạn không trả lời???”

“Hả???Tui….tui đâu có cái cảm giác gì đâu!!!Bình thường thôi mà!!!”

“Vậy à???Vậy mà tui cứ tưởng….”

Vẻ u buồn đang hiện khá rõ trên khuôn mặt của hắn!!!Tôi biết đây không phải là câu trả lời thật lòng của tôi,nhưng nếu nhận đúng thì….ngượng lắm!!!

“Thật ra thì….tui không có cái cảm giác đó,nhưng bạn không đi học tui….nhớ bạn lắm!!!”

“Thật không vậy???”,hắn chợt hỏi thật to.

“Tui….tui nói dóc bạn làm gì!!!”

Ôi!!!hắn làm tôi ngượng quá.Tôi đã cố gắng hết sức của mình mới có thể nói ra câu nói đó,vậy mà hắn….

“Vui quá!!!Không ngờ vắng tui bạn lại thấy nhớ,tui cũng nhớ bạn lắm đó Lâm à!!!”

“Nè….đừng…đừng có nghĩ điên nha!!!Nhớ đây chỉ theo nghĩa tình bạn thôi đó!!!”,tôi nói thêm.

“Biết rồi!!!Không lẽ….bạn đi thích tui sao???ha ha ha….”

Cái tên này!!!Lời nói đùa này của hắn không ngờ lại là sự thật!!!Tôi…thích bạn rồi đó Thắng à!!!

“Nè Lâm!!!”

“Chuyện gì nữa???”

“Bạn nói thật đi!!!Có phải bạn thích tui phải không???Chứ nếu không bạn đến tìm tui sáng sớm làm gì???”,hắn bất thình lình hỏi câu này khiếng tôi”điếng”cả người!!!

“Làm…làm gì có!!!Tui sao có thể…thích bạn được cơ chứ???”

“Tui chỉ hỏi thôi,làm gì phản ứng mạnh dữ vậy???”

“Thôi….gần sáng rồi!!!Tui phải đi về đây!!!Hẹn tuần sau gặp lại!!!”

Tôi đang đỏ hết cả khuôn mặt vì câu hỏi của hắn vừa rồi!!!Đành phải bắc sang chuyện khác nói vậy!!!

“Nè,về nhà tui đi!!!Tui lấy xe chở về cho,đi bộ về mệt lắm!!!”

“Nhưng mà….”

“Đừng lo!!!Ba mẹ tui không nói gì đâu!!!Vả lại còn sớm,chắc mẹ bạn cũng không biết tui đưa bạn về mà.quyết định vậy nha!!!”

Nói xong thì hắn liền nắm lấy tay tôi và dẫn về nhà hắn!!!Một buổi sáng khá hạnh phúc đối với tôi,tôi đã không sai lầm khi quyết định đến gặp hắn!!!Mong sao hắn sẽ mãi đối xử tốt với tôi như bây giờ,mãi mãi như thế!!!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
kisslove
Hot !! ?
Hot !! ?



Bài gửiTiêu đề: Re: Thắng ! mình thích bạn   24/9/2009, 2:41 pm

CHAP 34:

Thế là một tuần đã trôi qua một cách êm đềm,ngày hôm nay cũng chính là ngày hắn đi học trở lại!!!Trong lòng tôi có một cảm giác khá vui mừng khi được gặp hắn,không hiểu sao hôm nay tôi lại đặc biệt chú trọng về hình dáng bề ngoài của tôi,phải chăng tôi định gây ấn tượng khá đẹp đẽ trong mắt hắn khi một tuần không gặp???

“Lâm!!!”vẫn là tiếng của Cát Linh gọi tôi,nhưng hôm nay giọng nói không được sốt sắng như thường ngày.

“Sao hôm nay trông bạn có vẻ ủ rũ quá vậy???”

“Không ủ rũ sao được,Thắng hôm nay đi học lại rồi đó!!!Thế là một tuần đẹp đẽ của mình cũng đã mất tiêu rồi!!!”

Lời nói đầy than thở của Cát Linh bức xúc nói lên.

“Chứ chẳng lẽ bạn bắt Thắng phải nghỉ học luôn sao?Phải cho hắn một cơ hội làm lại cuộc đời của mình chứ???”

“Cũng đúng!!!Nhưng mà nè…sao hôm nay mình trông bạn có vẻ gì đó khác với ngày thường vậy???”,Cát Linh tò mò.

“Làm…làm gì có!!!Mình vẫn như mọi ngày thôi mà!!!”,tôi cảm thấy hình như sự thay đổi của tôi khiến cho mọi người phải chú ý.

“A!!!mình biết rồi,hôm nay bạn xịt nước hoa đi học phải không???Mình ngửi trên người bạn có mùi thơm!!!”

Không ngờ mùi nước hoa của mẹ tôi lén lấy xài có một chút mà vẫn bị “bà tám” này phát hiện,phải chối ngay thôi!!!Nếu không thì chuyện đi đồn khắp nơi thì xấu hổ chết!!!

“Bạn…bạn lầm rồi!!!Hôm nay mình tập thể dục xong cảm thấy nực nội mới đi tắm!!!Mà tắm xong thì phải có mùi thơm,đúng không???Đừng có ở đó mà nghĩ điên nữa!!!”

“Nói cũng đúng!!!”,tôi cảm thấy Cát Linh đã tin câu nói này của tôi.

“Thôi,mau vào lớp đi!!!Mình còn phải dò bài nữa!!!”,tôi ra vẻ hối thúc để cho bạn ấy quên đi chuyện này.

**************

Càng bước vào cửa lớp trong lòng tôi càng cảm thấy hồi hộp,không biết những ngày qua hắn như thế nào nhỉ???Tôi đang rất rất nóng lòng gặp hắn đây!!!

“Lâm!!!Lâu qua không gặp rồi nha!!!”

Hắn mừng rỡ khi mới thấy tôi vừa bước vào lớp,thật ra tôi cũng rất mừng nhưng đành phải giấu cảm xúc của mình lại không cho hắn biết.

“Ưm…lâu quá không gặp rồi!!!Dạo này trông bạn đen đi nhiều đó!!!Bộ đi chơi dữ lắm hả???”,trong đầu tôi còn rất là nhiều câu hỏi để hỏi hắn xem tuần qua đối với hắn như thế nào!!!

“Cũng không hẳn thế,nghỉ ở nhà nguyên một tuần chán quá nên ngày nào tui cũng đi bơi!!!Riết rồi đen như vậy luôn!!!”

“Thảo nào nhìn bạn trông có vẻ săn chắc hơn lúc trước nữa!!!”

“Vậy….bạn có thích thân hình lúc này của tui không???”

Bất chợt hắn hỏi tôi câu hỏi này khiến tôi khó trả lời quá!!! Nếu nói không thích thì cũng không hẳn vậy,nhưng nói thích thì….ngượng lắm!!!> <

“Tui….cảm thấy bình thường thôi hà!!!”

“Lâm nè,tui có chuyện muốn nói với bạn đó!!!”

“Chuyện gì???”,tôi thắc mắc

“Chuyện….”

Hắn chưa kịp nói dứt câu thì cô giáo đã vào lớp rồi,khiến tôi không biết hắn định nói gì với tôi nữa!!!

“Thôi,để ra về rồi tui nói cho bạn nghe!!!”

“Cũng…được!!!”

Mặc dù hơi thất vọng một tì nhưng tôi cũng ráng chờ hết ra về xem hắn sẽ nói gì với tôi!!!

**************

“Lâm!!!Đợi một lát!!!”,vừa mới đánh trống thì hắn liền gọi tôi ngay vì sợ tôi sẽ đi về mất.

“Sao???Có chuyện gì muốn nói với tui???”

“Thật ra….chuyện này cũng không quan trọng lắm!!!Nhưng….mong bạn giúp cho tui nha!!!”

Lời cầu xin của hắn càng khiến tôi thêm tò mò.

“Thì bạn nói ra tui mới giúp được chứ!!!”

“Bạn….có thể giúp tui…mua một món quà được không vậy???”

“Quà à???Cho ai???”,tôi thắc mắc.

“Cho….bạn của tui!!!”

“Thế….bạn của bạn là trai hay gái vậy???”,tôi hỏi thêm.

“Bạn không cần phải biết nhiều làm gì!!!Chỉ cần biết người này có tính cách rất dễ thương,hiền lành.Thế là đủ rồi!!!”

“Dễ thương,hiền lành à???”,tôi nghĩ thầm trong bụng.

Nội hai yếu tố này thôi cũng đủ cho tôi mơ hồ nhận biết người này có vẻ là con gái rồi!!!Trong lòng tôi bỗng cảm thấy buồn buồn và có hơi chút ghen tị với người này!!!Tôi cứ tưởng tình cảm giữa tôi và hắn đã tốt đẹp lắm rồi,nhưng ai ngờ đâu lại có người thứ ba đã chiếm mất trái tim của hắn!!!

“Liệu….có phải đây là bạn gái mới của bạn không vậy???”,tôi tò mò muốn biết

“Bạn nhiều chuyện quá,biết làm gì???Quan trọng là bạn có giúp tui được không???”,hắn bỗng quát to tôi một tiếng.

Tôi không biết có nên giúp cho hắn hay không nữa!!!Nhưng tôi nghĩ một điều rằng hắn nhờ vả tôi chuyện này thì ắt hẳn hắn cũng xem tôi là một người bạn quan trọng trong lòng hắn,chỉ bấy nhiêu đó thôi cũng đủ làm tôi hạnh phúc lắm rồi!!!Vả lại biết đâu tôi sẽ có dịp gặp được người đã “hớp hồn”hắn sau Thảo Anh là ai???

“Được rồi!!!Tui…sẽ giúp!!!”

“Vậy cảm ơn bạn trước nha!!!Ngày mai sau khi học thể dục xong tui với bạn đi mua liền há!!!Thôi,tui về đây!!!Bye!!!”

“Bye!!!”

Tôi trông bóng dáng khuất xa dần mà trong lòng cảm thấy buồn nao nao!!!Tôi liệu có quá ích kỷ khi muốn hắn chỉ quan tâm đến một mình tôi hay không???Vả lại cho dù tôi có thích hắn đến mấy đi chăng nữa thì cả đời này nó cũng chỉ được giấu trong lòng của tôi mà thôi!!!Nhưng như vậy cũng tốt,mong sao hắn có thể tìm được một cô gái tốt và tâm đầu ý hợp với hắn hơn Thảo Anh!!!Dẫu sao cũng mừng cho hắn!!!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
kisslove
Hot !! ?
Hot !! ?



Bài gửiTiêu đề: Re: Thắng ! mình thích bạn   24/9/2009, 2:42 pm

CHAP 35:

“Lâm!!!bên đây nè!!!”

Tiếng Cát Linh đang gọi với lại cho tôi khi thấy tôi cứ đứng loay hoay mãi mà không thấy lớp học đâu!!!Thấy vậy tôi liền chạy tới.

“Gọi nãy giờ mà bạn không nghe hả???”

“Mình…quên không biết lớp tập trung ở đâu nữa nên cứ tìm hoài!!!”

“Lần sau nhớ chỗ tập trung này nha!!!Bạn cứ hay quên hoài!!!”,Cát Linh đang trách cái tính đãng trí của tôi.

Chợt thầy giáo thể dục xuống!!!Hôm nay cũng là ngày kiểm tra môn nhảy sào!!!Không hiểu sao tôi đã chuẩn bị tâm lý cho buổi hôm nay nhưng sao sắp đến giờ kiểm tra tôi lại thấy hồi hộp!!!

“Thầy sẽ kiểm tra các bạn nam trước!!!Đề nghị các bạn nữ im lặng,không được nói chuyện!!!”,giọng thầy nghiêm nghị cất lên!!!

Thầy bỗng hỏi thêm:

“Em nào xung phong lên chỗ dựng sào để nâng các mức từ từ lên???”

“Em cho thầy!!!”

Tiếng của hắn đang hô to rõ ràng như rất vui mừng nhận công việc này vậy!!!

“Vậy thì em lên trên đi!!!Lát nữa thầy sẽ kiểm tra em sau!!!”

Hắn từ từ đi lên trên chỗ cây sào,bất chợt hắn đi qua tôi và nói:

“Cố gắng nhảy nha Lâm!!!”

Lời cổ vũ nhẹ nhàng của hắn khiến tôi cảm thấy khá hạnh phúc trong lòng!!!

“Ưm….”

**************

Một người,hai người,ba người…..và cuối cùng cũng đến lượt tôi ra nhảy!!!Tôi bước từ từ lên phía trước mà trong lòng hồi hộp vô cùng,cả lớp sẽ chú ý đến tôi và hắn cũng thế!!!Đối với một người nhút nhát thì khi bị nhiều ánh mắt nhòm ngó thì có thể khiến cho họ cảm thấy….không tự nhiên như chính mình cho mấy!!!Và tôi đang rơi vào trường hợp này!!!Tôi phải cố gắng nhảy qua thanh sào bậc 9 điểm này,không biết có làm nổi hay không nhưng tôi sẽ cố gắng!!!

Tôi bắt đầu lao về phía trước,cố hết sức lấy đà để nhảy qua!!!Và rồi….tôi cũng đã qua được,nhưng không may……

“Á!!!!”

Cú đáp xuống đất của tôi không được an toàn cho mấy,tôi đã bị té một cách thật đau trước mặt cả lớp!!!Tiếng cười bỗng vang lên càng khiến cho tôi muốn đào một cái hố để chui xuống cho rồi!!!
Tôi cố gắng đứng dậy nhưng dường như….tôi đã bị bong gân!!!Bàn chân bắt đầu đau dần lên,vừa quê mặt trước cả lớp vừa bị thương!!!Tôi không biết bây giờ mình nên làm gì nữa!!!Bỗng…….

“Lâm!!!có sao không vậy???Mau đứng dậy đi!!!”

Hắn chạy đến bên tôi với vẻ mặt vô cùng hốt hoảng!!!Nhưng điều này lại càng làm tôi thấy xấu hổ trước mặt hắn!!!

“Tui….tui không sao đâu!!!”

Tôi cố tình làm ra vẻ không có gì,nhưng…..bàn chân không chịu phối hợp với tôi!!!

“Ui…..”

Thấy vậy hắn liền nói:

“Hình như bạn bị bong gân rồi!!!Để tui xin thầy dẫn bạn lên phòng y tế nha!!!”

“Thắng….khỏi đi!!!Tui….”

Chưa kịp nói dứt lời thì hắn đã chạy đến chỗ thầy!!!Một lát sau hắn trở lại và nói:

“Đi!!!Tui dẫn bạn lên phòng y tế!!!”

Hắn ngồi xuống và lấy tay ôm vào hông tôi,bàn tay của tôi thì đặt lên vai hắn!!!Cảm giác lúc này tôi không biết phải nói làm sao nữa,người của tôi chạm vào hắn và tôi dường như cũng bị hơi nóng của hắn truyền sang mình!!!Một lần nữa tôi lại được ngửi mùi vị đặc trưng trên người hắn!!!Vừa hạnh phúc vừa hồi hộp,tôi đã không thể kiềm chế được bản thân mình nữa rồi!!!

**************

Mãi đến nửa tiếng sau bàn chân của tôi mới được băng bó xong!!!Thấy vậy tôi liền nói với hắn:

“Nè!!!Băng xong rồi,bạn dẫn tui về lớp đi!!!”

“Không được!!!Chân như thế này mà còn đòi đi nữa hả???Ngồi ở đây đi,tui xin thầy cho bạn nghỉ hai tiết luôn rồi!!!”,hắn cự tuyệt.

“Nhưng tui…….”

“Không nhưng nhị gì hết!!!Tui bảo ở đây là ở đây!!!”

Hắn ra lệnh cho tôi.Nếu bình thường khi hắn quát nạt tôi như thế này thì tôi đã cãi lại rồi,nhưng sao giờ đây….tôi chỉ muốn được nghe hắn mắng”yêu”tôi nhiều lên nữa!!^ ^
Nhớ lại vẻ mặt lúc hắn đưa tôi đến phòng y tế,vừa lo lắng vừa hốt hoảng!!!Tôi cảm thấy rất rất hạnh phúc trong lòng,chứng tỏ hắn quan tâm đến tôi không ít!!!Nhìn hắn một hồi lâu,tôi ấp úng nói:

“Cảm….cảm ơn nha!!!

“Cảm ơn ai???Tui đâu phải không có họ tên???”,hắn bắt bẽ.

“Thì….cảm ơn cái người đưa tui đến phòng y tế chứ ai???”,tôi nói mà không dám nhìn thẳng vào mặt hắn vì….mắc cỡ!!!><

“Không có gì!!!Tui chỉ giúp những người ngốc ngếch như bạn thôi!!!”

“Bạn dám nói tui ngốc hả???”,tôi quát hắn vì dám nói tôi là đồ ngốc!!!

“Ha ha ha ha…..chứ còn gì nữa???”

Nhìn nụ cười của hắn,tôi cũng cảm thấy dường như cơn đau đã không còn!!!Không biết là thuốc có tác dụng hay…..^ ^

“Ây da….chân bạn như thế này làm sao lát nữa đi mua quà với tui được đây???”,hắn nói một cách thất vọng!!!

“Xin…xin lỗi nha!!!Nếu bạn gấp thì lát nữa cứ chở tui đi mua cũng được mà!!!”

“Thôi!!!Không gấp đâu!!!Món quà này tôi định đến….Valentine mới tặng!!!Còn bây giờ tui….chỉ lo cho cái chân của bạn thôi!!!”

Câu nói này của hắn khiến tôi ngượng muốn chết!!!Tôi chẳng còn biết nói gì hơn cả!!!

“Cái bạn này….cảm ơn quan tâm đến tui nha!!!”

“Thôi!!!Tui phải đi kiểm tra thể dục đây,lát nữa tui quay lại rồi chở bạn về!!!Chân như thế này làm sao đạp xe được!!!Chờ tui đó nha!!!”

“Ưm….tui biết rồi!!!”

Tôi nhìn bóng dáng hắn chạy khuất dần sau những hàng cây mà trong lòng dâng lên niềm vui sướng tột độ!!!Không biết tình cảm tôi dành cho hắn có đúng với quy luật tự nhiên hay không nhưng thật sự….thật sự hắn đã giúp cuộc đời tôi trở nên tươi đẹp hẳn lên!!!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
kisslove
Hot !! ?
Hot !! ?



Bài gửiTiêu đề: Re: Thắng ! mình thích bạn   24/9/2009, 2:43 pm

CHAP 36:

"Lâm!!!Chân bạn thế nào rồi???”

Cát Linh vội vàng chạy đến hỏi khi tôi vừa mới bước vào lớp!!!

“À……đỡ đau hơn rồi!!!Không sao đâu!!!”

“Bạn thật là…..chân bị như vậy mà không chịu nghỉ học một bữa!!!Vậy sáng hôm nay ai chở bạn đi học vậy???”,Cát Linh vừa nói vừa thắc mắc về chuyện của tôi.

“Sáng….sáng này mình được Thắng chở đi học!!!”,khi trả lời câu hỏi đó mà mặt của tôi đang đỏ dần lên!!!Không biết vì nguyên nhân gì nữa!!!

“Lâm nè,dạo này bạn….thân với Thắng quá hén!!!Không biết điều này tốt hay xấu nữa!!!”,câu nói của Cát Linh bỗng trầm lặng như có vẻ nghiêm trọng lắm vậy!!!

“Bạn đừng nói vậy!!!Thật ra….Thắng cũng không xấu tính như bạn nghĩ đâu!!!Bạn ấy…..”

“Thôi!!!Mình không cần biết bạn và Thắng thân đến thế nào!!!Mình cũng cảm thấy lời nói của Thảo Anh hôm bữa cũng có vẻ có lý,bạn đừng nên giao du với Thắng nhiều quá!!!Sẽ không tốt đâu!!!”

Tôi rất muốn minh oan hình ảnh về Thắng trong ý thức của Cát Linh,nhưng….có lẽ nó vô tác dụng!!!

“Ưm...mình….sẽ cố gắng vậy!!!”

**************

Khi đang trong giờ học,đầu óc tôi không thể nào tập trung được!!!Những chuyện lúc nãy Cát Linh nói với tôi liệu….có đúng hay không???Quả thật thì từ lúc quen hắn đến giờ,cuộc sống của tôi đã bị xáo trộn lên rất nhiều!!!Nhưng không hẳn điều đó là xấu.Vì qua những sự việc đó,tôi càng hiểu rõ con người của hắn hơn!!!Hắn chỉ khoác lên mình một vỏ bọc của sự cứng rắn,ngang tàn nhưng trong lớp vỏ ấy lại là….một sự cô đơn trống vắng!!!Nó dường như cũng giống với tính cách của tôi,nhưng tôi khác hắn ở chỗ là không xây dựng cho mình lớp vỏ kiên cố!!!Tôi không biết làm cách nào để có thể xóa bỏ hình ảnh khá xấu của hắn trong mắt mọi người nữa!!!

“Nè,làm gì ngồi thừ ra vậy???Có tâm sự hả???”

Câu hỏi của hắn bỗng làm tôi giật mình.

“Không…không có!!!Chỉ là tui….hơi mệt thôi!!!Bạn đừng quan tâm!!!”

Hắn nhìn tôi chằm chằm với cặp mắt đầy nghi vấn không hiểu đã có chuyện gì xảy ra với tôi!!!Ngay cả chính bản thân tôi còn không biết tôi đang suy nghĩ điều gì!!!

**************

“Lâm!!!Có ăn sáng không???Mình mua giúp cho!!!”

Vừa mới ra chơi thì Cát Linh chạy tót lên bàn tôi và bắt đầu…huyên thuyên nói chuyện!!!

“Thôi khỏi!!!Mình ăn sáng rồi!!!Bạn có đói thì đi ăn đi!!!”

“Vậy…mình đi ăn sáng xong rồi lên lớp nói chuyện với bạn nha!!!”

“Ưm….”

Không gian trong lớp bỗng trở nên khá yên tĩnh vì mọi người đều đã đi xuống căn-tin hết rồi!!!Trong lớp chỉ còn lác đác lại vài bạn lo ôn bài cho tiết sau!!!Tôi ngồi đây cũng không có gì làm,định lấy bài ra học nhưng…đầu óc tôi bây giờ chẳng thể nhét vào nổi một chữ,huống chi……
Tôi chỉ còn cách là nằm gục mặt xuống bàn và….tận hưởng cảm giác được ngủ gục trong lớp!!!Tôi chỉ muốn chợp mắt một tí vì dường như tôi cảm thấy khá mệt mỏi,nhưng không biết nguyên nhân vì đâu!!!
Nằm được khoảng mấy phút thì……

“Nè!!!Nè!!!”

Tôi có cảm giác là có ai đó đang lay mạnh tôi!!!Khi mở mắt ra thì thấy đó chính là….hắn!!!

“Chuyện…chuyện gì vậy???”,tôi còn chưa hết buồn ngủ nên ngơ ngác hỏi!!!

“Bạn mệt thì nói tui,tui dẫn lên phòng y tế nằm nghỉ!!!Chứ sao lại ngủ gục trong lớp???”

“Thôi khỏi,tui chỉ hơi mệt thôi mà!!!Không có gì đâu!!!”

“Bạn…ăn sáng không???Tui….mua giúp cho!!!”,hắn chợt hỏi tôi.

“Tui….ăn rồi!!!Bạn….khỏi phải lo!!!”

“Ai…ai nói tui lo cho bạn???Chỉ là tui sợ bạn xỉu trong lớp thì mọi người tưởng tui đánh bạn thì mệt!!!”,hắn giải thích quanh co!!!Nhưng lời giải thích này…rất đáng yêu!!!^ ^

“Bạn….có xuống sân chơi đá banh không vậy???”

“Hỏi làm chi??”,hắn thắc mắc.

“Nếu….không có thì ngồi xuống đây nói chuyện với tui được không???Tui sợ lát nữa tui ngủ lại thì mệt lắm!!!”

Hắn nhìn lờ lờ đi chỗ khác tỏ thái độ….mắc cỡ và nói:

“Nói….nói gì với tui???”

“Hi hi hi….sao bạn đỏ mặt hết vậy???Tui chỉ muốn nói chuyện với bạn thôi mà!!!”,tôi cảm thấy tức cười khi nhìn thấy khuôn mặt lúc bấy giờ của hắn!!!

“Nè,bạn nói điên nữa thì…tui đi à nha!!!”

“Thôi,tui không chọc bạn nữa!!!Bạn ngồi đây với tui là được rồi!!!”

“Rõ chán!!!Tự dưng bắt tui ngồi đây không làm gì hết!!!”,hắn đang cằn nhằn tôi

Chợt…..

“Ui!!!”

“Có chuyện gì vậy???”,hắn hỏi khi tôi vừa mới thốt lên.

“Không…không có gì!!!Chỉ là bị muỗi đốt ngay mặt thôi mà!!!Thế nào lát nữa cũng đỏ lên cho mà xem,cái con muỗi này!!!”

“Đâu???Để tui xem xem….”

Hắn chợt lấy tay sờ lên mặt tôi!!!Cảm giác hơi hơi lạnh từ bàn tay của hắn truyền sang tôi!!Tuy không ấm áp như những lần trước nhưng tôi vẫn cảm thấy thật hạnh phúc!!!

“Lâm!!!Mình ăn….”

Cát Linh vừa chạy vào lớp thì bắt gặp hắn đang “sờ”má tôi!!!Cả hai đều ngại khi chợt có người để ý!!!

“Xin…xin lỗi!!!Tui không biết Thắng cũng ở đây!!!”

“Thôi!!!Tui…..phải ra ngoài chơi đá banh đây!!Lát nữa gặp lại!!!”

“Ưm……”

Thật là….mắc cỡ biết bao khi bị người khác nhìn tôi và hắn trong một cảnh tượng khá “thân mật”,rồi đây Cát Linh sẽ nghĩ gì về mối quan hệ giữa tôi và Thắng???Bạn ấy vừa mới bảo tôi nên tránh tiếp xúc với hắn,ấy thế mà…..
Nhưng……xin lỗi Cát Linh!!!Tôi không thể kiềm chế được bản thân mình khi đối diện với Thắng!!!Vì vậy tôi không thể làm theo yêu cầu của bạn rồi!!!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Thắng ! mình thích bạn   

Về Đầu Trang Go down
 
Thắng ! mình thích bạn
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 2 trong tổng số 4 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4  Next

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: Giải trí :: Truyện ( No sex )-
Chuyển đến